<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Kim Cương Thừa &#187; Karma Kagyu</title>
	<atom:link href="https://kimcuongthua.org/category/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://kimcuongthua.org</link>
	<description>Vajrayana</description>
	<lastBuildDate>Fri, 17 Apr 2026 16:09:37 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=4.2.38</generator>
	<item>
		<title>Sự chú ý cẩn trọng hay con cọp được thuần hóa</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/su-chu-y-can-trong-hay-con-cop-duoc-thuan-hoa/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/su-chu-y-can-trong-hay-con-cop-duoc-thuan-hoa/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 06 Jan 2022 15:46:13 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Kagyn]]></category>
		<category><![CDATA[Karma Kagyu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=10721</guid>
		<description><![CDATA[Sự việc đơn giản là buông xả toàn diện và quan sát cái gì đang xảy ra sẽ cho bạn một sức mạnh vĩ đại. Milarepa Một phần lớn những vấn đề khó khăn người ta gặp trong đời sống mọi ngày là do một sự thiếu chú ý về phần chúng ta. Luôn luôn người ta làm một cách xung động, theo những tình cảm nhất thời, không chú ý đến bản chất của những hành&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/su-chu-y-can-trong-hay-con-cop-duoc-thuan-hoa/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><b>Sự việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đơn giản</span> là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">buông xả</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">toàn diện</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan sát</span> cái gì đang xảy ra sẽ cho bạn </b><b>một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sức mạnh</span> vĩ đại.<br />
Milarepa</b></p>
<p style="text-align: justify;">Một phần lớn những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn đề</span> khó khăn người ta gặp <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong đời</span> sống mọi ngày là do một sự thiếu chú ý về phần <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>. Luôn luôn người ta làm một cách xung động, theo những tình cảm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhất thời</span>, không chú ý đến <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản chất</span> của những hành động của mình hay những phản hồi của chúng lên chính mình hay lên những người khác. Khi với một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cẩn trọng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tối thiểu</span>, người ta có thể thấy biết những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span> và tình cảm của mình ngay lúc chúng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xuất hiện</span>, và vậy là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span> được cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thúc đẩy</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> hành động. Thay vì để cho bị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lôi cuốn</span> một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mù quáng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thụ động</span> phải làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hay nói</span> những điều mà sau đó người ta sẽ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hối tiếc</span>, người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">động lực</span> của chúng và người ta có thể hành động trong sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiểu biết</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rõ ràng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nguyên nhân</span>. Khi người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chú tâm</span> vào cái gì đang xảy ra nơi mình, người ta không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bị bắt</span> buộc làm món đồ chơi cho những tình cảm của mình nữa; thay vì để cho những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phản ứng</span> xung động và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thói quen</span> cuốn trôi, người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở thành</span> người chứng và người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">diễn viên</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sáng suốt</span> của cái đang chuẩn bị trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> và của những hành động có từ đó.</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span> nhắm vào việc phát triển chú ý và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cẩn trọng</span>, thì đó không phải là những phẩm chất <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đặc biệt</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm linh</span> hay những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đức hạnh</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bí truyền</span> dành riêng cho những người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan tâm</span> đến <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm linh</span>. Thật vậy, không có gì thường ngày và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bình thường</span> hơn chú ý, vì người ta không thể làm gì mà không có nó. Không ngừng có hàng đống sự việc cần có sự chú ý: <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời giờ</span>, cách người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ăn mặc</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">y phục</span>, cách người ta băng qua đường, lái xe và đậu xe, cái người ta ăn, cái người ta làm... Chú ý, là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> nghĩ đến một sự việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhất định,</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span> nó mà không để cho chuyện khác làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xao lãng</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Vậy thì</span> chú ý và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cẩn trọng</span> không phải là những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan niệm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trừu tượng</span> hay những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đức hạnh</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngoại lai</span>, mà là những dụng cụ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span> cho sự sống còn và cho sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an toàn</span> hàng ngày của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>. Và hơn nữa, nếu người ta học cách phát triển nó, thì chính nhờ những công cụ này mà người ta có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chinh phục</span> con cọp và khiến nó phải làm điều mà người ta chờ đợi ở nó.</p>
<p style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Đời sống</span> hàng ngày đầy những cơ hội để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thi hành</span> sự chú ý, và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span> cho ta một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">toàn bộ</span> những kỹ thuật <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cho phép</span> phát triển nó đến mức <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tỉnh thức</span> với mọi khoảnh khắc của cái đang xảy ra trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Vậy thì</span> có một bổ túc cho nhau <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rõ ràng</span> giữa đời thường hàng ngày và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tuy nhiên</span> có người tưởng tượng rằng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span> là một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trốn thoát</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tế</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đời sống</span> và quay lưng với những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn đề</span> của nó bằng cách trầm mình trong những thiền “hư không”. Chính điều ngược lại mới đúng và ít ra đối với cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span> xứng đáng với từ này, và không phải những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giả mạo</span> của những thầy lang bịp bợm hứa hẹn với bạn cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phúc lạc</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tức thời</span> và những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quyền năng</span> huyền thuật. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thiền định</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chân thật</span> không phải được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nuôi dưỡng</span> những ảo vọng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoang đường</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">củng cố</span> cho cái nhìn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ích kỷ</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> về <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trái lại</span> nó nhắm đến việc đưa <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đến gần</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tại</span> của cái mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> thực sự là. Nó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">loại bỏ</span> những méo mó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngăn cản</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> có một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận thức</span> đúng về chính mình, và về <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span>, về những người khác đúng như họ là. Về tiến trình phát triển sự chú ý, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span> giống như một pha <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tu hành</span> mãnh liệt, còn cái hàng ngày vừa như một chỗ thử cái người ta đã học vừa như một chỗ chứa những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kinh nghiệm</span> mới để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nuôi dưỡng</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kích thích</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Phần đông <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> tự bằng lòng ở lại trong một giai đoạn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sơ khai</span> của sự phát triển chú ý, chỉ đủ để làm gấp những chuyện thông thường. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tâm thức</span> tập trung một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chừng mực</span> – nhiều hay ít – trên một đối tượng mà bên ngoài khuyến khích sự chú ý vào giây phút đó, nhưng nó luôn luôn sẵn sàng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trả lời</span> tức khắc cho một khuyến khích khác làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vui lòng</span> nó hơn. Nhưng người ta không biết những tiến trình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">diễn tiến</span> trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> ngay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cùng lúc</span> đó, nơi tấm màn phông. Người ta không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span>, những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> và những tình cảm nổi lên không ngừng trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span>, định hình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tri giác</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> về những sự vật và những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phản ứng</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> về những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">biến cố</span>. Người ta chỉ thấy cái xảy ra trên sân khấu và không thấy trong hậu trường. Và bởi vì người ta không thấy những xung động, những động cơ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong sáng</span> của mình mà nhiều khi người ta có những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phản ứng</span>, đối xử <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô lý</span>, không được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kiểm soát</span> gây ra bao nhiêu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hỗn loạn</span> cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuộc đời</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Mối tương quan của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> với những người khác và với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> được xác định bởi cái xảy trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, và nếu người ta biết chú ý vào <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span>, người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span> được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tác động</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ảnh hưởng</span> mà những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hành vi</span> nhỏ nhất của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> có thể có trên những người khác. Người ta học <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận diện</span> điều mà người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> – <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giận dữ</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ghen ghét</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ham muốn</span> – điều này không hàm ý rằng người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nuôi dưỡng</span> tình cảm đó, hay ngược lại đè nén nó, bởi vì cách nào thì một ngày nào đó nó sẽ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nổ bùng</span>. Người ta bằng lòng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận ra</span> sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện diện</span> của nó, không để cho mình hành động một cách xung động <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô ý thức</span>, vì người ta biết những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiệt hại</span> người ta có thể gây ra cho những người khác.</p>
<p style="text-align: justify;">Hẳn nhiên, nói thì dễ dàng hơn là làm, và phải đã có một sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tu tập</span> chú ý nào đó khả dĩ cách ly đủ với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span> và những tình cảm của mình để không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phản ứng</span> tức khắc. Nhưng chớ có tin rằng điều ấy sẽ làm cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuộc đời</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> thêm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rắc rối</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phức tạp</span>, mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trái lại</span>. Người ta không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm kiếm</span> sưu tập thêm những nguyên tắc và những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mánh lới</span>, mà tự để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cho không</span> gian <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span> để thấy rõ hơn, khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giản dị hóa</span> một chút những sự vật. Người ta càng cần điều này khi cuộc sống trong những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xã hội</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện đại</span> đã đủ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phức tạp</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuồng loạn</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Chính khi học tập trung sự chú ý mà người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm ra</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">không gian</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận diện</span> cái gì đang xảy ra nơi mình và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thụt lùi</span> khá đủ đối với cái ấy. Tập trung, đó là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giản dị hóa</span>: thay vì phân tán sự chú ý của mình trên nhiều sự vật, người ta chỉ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">để tâm</span> vào một cái – một cách chú ý, và do đó có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiệu quả</span>, không mất <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời gian</span>. (<span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trái với</span> điều người ta thường tin, người ta không có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời giờ</span> làm nhiều việc một lúc, vì chú ý không thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiệu quả</span> khắp nơi vào cùng một lúc.) Một vị thầy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tây Tạng</span> vĩ đại đã nói: <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> phải ở nơi đâu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thân thể</span> ở. Điều này có vẻ là một điều <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiển nhiên</span>, nhưng trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tế</span>, hiếm có người sống được như vậy. Phần lớn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời gian</span>, người ta làm một việc mà nghĩ đến một việc khác; người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xao lãng</span> bởi cái xảy ra chung quanh – một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hình ảnh</span>, một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">âm thanh</span>, một mùi hương, hay để mình chìm vào cuộn phim bên trong của mình – một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span>, một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span>, một tình cảm. Đến độ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuối cùng</span> một sự lầm rối lớn lao ngự trị và người ta hiểu sai cái gì đang xảy ra, người ta là cái gì, người ta làm điều gì và tại sao người ta làm thế. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tâm thức</span> thường được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ví như</span> một cái ao: nếu người ta khuấy nó với một cây gậy, nước trở nên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vẩn đục</span> và mọi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phần tử</span> nhỏ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lơ lửng</span> trong đó. Ngược lại, nếu người ta ngừng lay động và để nước yên nghỉ, mọi thứ cặn dơ làm nước <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vẩn đục</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dần dần</span> lắng xuống đáy ao và nó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lấy lại</span> sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong sạch</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ban đầu</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tâm thức</span> giống như nước <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong sạch</span> mà cơn lốc không ngừng của những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span>, tình cảm và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> có thể làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vẩn đục,</span> và người ta càng kích động nó, càng có sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hỗn loạn</span>. Nhưng khi người ta biết để cho qua những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">biến cố</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> này, không xáo động chúng, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm thấy</span> lại sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong suốt</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ban đầu</span> của nó.</p>
<p style="text-align: justify;">Làm thế nào học không xáo động nước trong ao? Trước hết người ta thư giãn, rồi vẫn không co rút, người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan sát</span> cái gì xảy ra. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Ban đầu</span>, có lẽ người ta sẽ không thấy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rõ ràng</span> lắm, bởi vì có nhiều sự vật chen chúc nhau trong mọi hướng. Nhưng nếu người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cẩn thận</span>, như con mèo rình con chuột mà không làm ra vẻ rình mồi, người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dần dần</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận ra</span> một số <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">yếu tố</span>, chẳng hạn như một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span> – “tôi sẽ ăn cái gì trưa nay” – một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> – “tôi đau đầu gối” – <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">theo sau</span> một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span> khác – “tôi nghe radio của những người hàng xóm” – và trong đám ấy, một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> – “chúng nó làm ta bực mình”. Và cứ như thế. Khi người ta làm bình lặng trò chơi, nghĩa là khi người ta rút lui và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan sát</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quang cảnh</span> mà không gia thêm gì cho nó, người ta bắt đầu thấy cái gì xảy ra. Nếu bạn bị lọt trong một đám đông đang đi trong đường phố, bạn sẽ không biết chuyển động tổng quát của sự giao thông, nhưng khi bạn tách rời đường phố và bạn nhìn người ta từ cửa sổ của một căn nhà, bạn sẽ có một cái nhìn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">toàn bộ</span> về tình huống.</p>
<p style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thiền định</span>, theo nghĩa <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> hiểu, không phải là sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chiêm nghiệm</span> một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý tưởng</span>. Người ta chỉ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đơn giản</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở thành</span> một người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan sát</span> không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tham dự</span>, người ta tự cho mình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời gian</span> và sự lùi lại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span> để tri nhận cái gì đang xảy ra nơi mình: vì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bình thường</span> tất cả đi qua nhanh quá đến <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">độ người</span> ta không thấy gì cả. Đấy cũng hơi giống như khi người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn thành</span> một cuốn phim: phải làm cho nó diễn ra chậm lại, hình này sang hình khác, để có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận diện</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rõ ràng</span> mỗi cảnh và thấy cần cắt bớt hay thêm chỗ nào. Người ta tập <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan sát</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span>: người ta để cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span> đến và đi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tự nhiên</span>, theo ý chúng, không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">can thiệp</span> để dừng chúng hay để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kích thích</span> chúng. Không phải phân tích hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đánh giá</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chấp nhận</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span> tốt và bỏ đi những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span> xấu. Việc đó thuộc về những loại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> khác. Ở đây người ta không phải là một người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kiểm duyệt</span>; người ta thử làm một người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan sát</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô tư</span> mọi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span> của mình, dù chúng có thế nào; chúng chỉ đáng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lưu tâm</span> vì chúng là những chuyển động của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Vậy thì</span> không phải khó nhọc để phấn khích với một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span> “tốt” và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">theo đuổi</span> nó, để choáng váng bởi một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span> “vô đạo đức” hay khiếm nhã và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm cách</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">triệt tiêu</span> nó bằng võ lực, hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> chán nản bởi sự tầm thường không có gì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đặc sắc</span> của những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span>. Chỉ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp tục</span> nhìn cái gì đang xảy ra mà không hòa lẫn vào nó, không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm cách</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">uốn nắn</span> đường đi của những sự vật. Nhờ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">không gian</span> do sự không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tham dự</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> tạo ra, người ta sẽ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dần dần</span> thấy nó rõ hơn. Người ta sẽ có thể ở yên trong sự chú ý và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cẩn trọng</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảnh tượng</span> của những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span> của mình, không để cho chúng cuốn đi hay để cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xao lãng</span> bởi những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">yếu tố</span> bên ngoài. Khi người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đạt được</span> sự làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chủ sự</span> chú ý của mình, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> có được một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an định</span> nào đó: nó trở nên bình yên hơn. Con cọp bắt đầu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thuần hóa</span>. Điều đó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tùy thuộc</span> vào giai đoạn thứ nhất của phát triển chú ý: <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> trở nên tĩnh lặng và bình yên.</p>
<p style="text-align: justify;">Giai đoạn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp theo</span> là lúc mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> đã ổn định, nó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xuất hiện</span> bằng tất cả sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sáng tỏ</span> của nó và người ta có thể thấy cái gì đang xảy ra ở đó. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Lấy lại</span> ví dụ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mới đây</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, nước <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở lại</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong trẻo</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> khi người ta để cho nó yên nghỉ và nó lắng những cặn dơ của nó. Người ta càng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiến bộ</span> trong sự làm chủ chú ý, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> càng trở nên yên tĩnh và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong sáng</span>; điều này không phải nói rằng không có gì xảy ra nữa, như người ta đã qua một cơn mổ thùy não. Tất cả những chuyển động <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tự nhiên</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> vẫn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp tục</span> – <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span>, tình cảm, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> – nhưng người ta thấy chúng rất <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rõ ràng</span>, người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span> được chúng. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Vậy thì</span> người ta có thể hành động trong sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sáng suốt</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">minh bạch</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiểu rõ</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nguyên nhân</span>, và không mù mờ. Người ta không bị lôi kéo dật dờ bởi mọi thứ đi qua trong đầu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>. Từ đó là một cảm thức <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bình an</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sâu xa</span>; một hòa bình đích thực, vì nó không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tùy thuộc</span> vào một cái gì bên ngoài mình. Khác với những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạnh phúc</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quen thuộc</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, cái này là vô <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều kiện</span>: đó là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sức mạnh</span> luôn luôn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện diện</span> ở đó, thậm chí giữa những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">khổ cảnh</span> tệ hại nhất. Không khó thấy mình “khỏe mạnh, sung mãn” khi người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an ổn</span> ở nơi nhà mình, với những người mình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thương yêu</span> và với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">âm nhạc</span>: người ta dễ dàng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bình an</span>. Nhưng có như vậy không khi xe người ta hỏng máy giữa lúc xe cộ nghẽn lối, khi người ta nhận được giấy cho thôi việc, khi người ta biết được vợ mình hay chồng mình lừa dối hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đơn giản</span> khi người ta đau ở một chỗ nào đó? Khi con cọp đã được nuôi dạy thuần, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> giữ được sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vững chắc</span>, phẩm chất <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thanh bình</span> như nhau trong mọi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trường hợp</span>: bên ngoài, sự thay đổi màu sắc của cái hàng ngày vẫn theo dòng của nó, và như vậy, mặt ngoài chẳng có gì thay đổi, nhưng bên trong, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> đã <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm ra</span> một điểm neo đậu – đến nỗi mọi sự đều khác. Không có gì thay đổi, nhưng tất cả đều khác. Thay vì để cho bị lôi kéo và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chìm đắm</span> bởi những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">biến cố</span> – ngoài và trong – với đủ mọi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đảo điên</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thất vọng</span> và khổ sở, người ta vẫn tập trung, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sáng suốt</span>. Đó là sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ích lợi</span> của việc nuôi dạy con cọp: <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm thấy</span> chỗ neo đậu bên trong này, sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vững chắc</span> ổn cố phát sinh <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an lạc</span> này. Không có gì thay đổi cả, nhưng không có gì như cũ.</p>
<p style="text-align: justify;">Thật vậy, không có gì phấn khích cho bằng một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">viễn cảnh</span> như thế: không có cái gì là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vững bền</span>, cứng chắc và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bất động</span>. Khi người ta biết rằng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chính tâm</span> thức mình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quyết định</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tri giác</span> mình có về <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span>, người ta học làm cho những niềm vui và nỗi khổ của mình thành <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tương đối</span>, trong mức độ đấy là những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trạng thái</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chủ quan</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô thường</span>, chứ không phải là những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tại</span> cứng chắc như cẩm thạch và bao giờ cũng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bất động</span>. Vả lại điều đó cũng đúng với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span> bao quanh <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, nếu người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">suy nghĩ</span> kỹ. Thật vậy, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">toàn thể</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vũ trụ</span> và tất cả cái gì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tri giác</span> bằng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con đường</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giác quan</span> là hợp tạo bởi những nguyên tử và những hạt dưới mức độ nguyên tử. Những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phần tử</span> này tự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phối hợp</span> và tổ chức dưới dạng vật thể hay những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">năng lực</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vật lý</span> mà những dụng cụ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giác quan</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tri giác</span> được, nhưng chúng không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện hữu</span> theo cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">độc lập</span> và cứng chắc. Sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">biểu lộ</span> của chúng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tùy thuộc</span> vào sự gặp gỡ của một tổng thể những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều kiện</span> khách quan – những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phối hợp</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đặc biệt</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">yếu tố</span> tạo thành chúng – và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tri giác</span> mà một chủ thể có. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Vật lý</span> học <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện đại</span> đã thấy rằng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vật chất</span>, cái mà người ta trước kia vẫn cho là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tại</span> cứng đặc và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bất biến</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực ra</span> là một tổng hợp những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">năng lực</span> trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tình trạng</span> chuyển dịch <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thường hằng</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">liên tục</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiến hóa</span>, tự chỉnh hợp, tự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giải thể</span> và tự tổ chức lại. Bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> số 5, “Cầu vồng” mà người ta sẽ thấy trong phần hai của cuốn sách này, chính là để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> hiểu rằng những sự vật ở quanh <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> dù vẻ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bề ngoài</span> của chúng không có sự cứng đặc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vững chắc</span> mà người ta đã <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">gán cho</span> chúng; điều đó sẽ giúp <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> có một bước lùi lại với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vật chất</span>, để bớt bị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hấp dẫn</span>, bị gắn chặt một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mù quáng</span> với nó hơn.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi người ta ngừng “làm lay động ao nước” và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> trở nên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vững chắc</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong sáng</span>, người ta thấy cái người ta cho là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tại</span> khách quan của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span> chỉ là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">diễn dịch</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chủ quan</span> mà người ta tự tạo ra từ những phóng tưởng của người ta như thế nào. Như vậy, một người bị bệnh hoang tưởng tin rằng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mọi người</span> ghét mình và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">diễn dịch</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sự kiện</span> và những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cử chỉ</span> nhỏ nhất của người khác theo chiều hướng này; đó là một v<span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">í dụ</span> cục bộ bởi vì nó thuộc về một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trường hợp</span> bệnh lý, nhưng nó đáng để chỉ ra <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rõ ràng</span> rằng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý nghĩ</span> mà người ta tạo ra về những sự vật và về những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con người</span> có thể đúc khuôn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tri giác</span> của họ. Và điều đó đúng cho tất cả <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mọi người</span>, trong mức độ rộng lớn nhiều hay ít. Người ta thấy trong những lời dạy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">truyền thống</span> ngụ ngôn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tượng trưng</span> minh họa đầy đủ sự việc này: một người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đi vào</span> một căn phòng hơi tối, có một sợi dây thừng trên sàn nhà, và anh ta vấp vào nó mà anh ta tưởng là con rắn; hoảng hốt, anh ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chạy thoát</span> ra ngoài và la. Người ấy không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phân biệt</span> được sợi dây thừng, bởi vì trời tối; có một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giải thích</span> sai về <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản chất</span> của một vật thật ra thì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô hại</span>, anh ta đã sợ và hành động <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">theo bản năng</span> theo <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ảnh hưởng</span> của xúc cảm này. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> hành động cũng giống gần như màn kịch ấy: vì người ta không thấy rõ trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> mình, người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phân biệt</span> lầm giữa cái đúng – những sự vật như chúng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trình diện</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> – và cái sai – sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giải thích</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chủ quan</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">từ ý</span> nghĩ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thành kiến</span> nào đó khiến người ta yêu hay ghét cái gì, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hy vọng</span> hay lo sợ, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tham muốn</span> hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kinh hãi</span> nó. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tiếp theo</span>, người ta hành động một cách xung động <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phản ứng</span> theo xúc cảm ấy. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Lấy lại</span> cùng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ẩn dụ</span> trên, khi người kia thấy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rõ ràng</span> sợi dây, sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sợ hãi</span> của anh ta, nó cũng thực như có một con rắn trong phòng, sẽ tự tan biến. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Cũng thế</span>, nếu người ta có đủ sự làm chủ đối với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tri giác</span> cái gì đang xảy ra, người ta có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp nhận</span> những sự vật và những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con người</span> “đúng như chúng đến” – thấy sợi dây thừng – mà không sửa sang chúng bởi trò chơi của những phóng tưởng của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> – biến nó thành một con rắn – và nhất là không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phản ứng</span> một cách xung động trên căn cứ những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dữ kiện</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sai lầm</span> kia – <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kinh hãi</span> và tháo chạy. Người ta sẽ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dần dần</span> học để không tin những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span> và những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tri giác</span> của mình là cứng như sắt, mà hơn nữa để xem chúng như một loại tạo dựng của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mê sảng</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi tự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thoát khỏi</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giới hạn</span> mà một cái nhìn quá cứng ngắt và rắn đặc tạo ra, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span> thành <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tinh tế</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mở rộng</span>; người ta nhờ đó có một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tri giác</span> nhiều <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sáng suốt</span> hơn về chính mình, về những người khác và những nhu cầu của họ. Từ đó là sự quan trọng của việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chế phục</span> con cọp <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> để có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hiện</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lý tưởng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đại bi</span>: những méo mó gây ra bởi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản ngã</span> càng bớt đi, thì người ta càng trở nên mềm mại dễ uốn và chú ý vào những người khác, và như vậy càng hiểu họ và giúp đỡ họ hơn. Khi cuộc tan băng của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản ngã</span> đã bắt đầu, tất cả cũng trở nên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">linh hoạt</span> như nước <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ở chung</span> quanh mình. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Hiệu quả</span> tấm gương, bạn hãy nhớ.</p>
<p style="text-align: justify;">Phải có sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kiên trì</span> vừa sự khôn khéo để trau dồi phẩm chất chú ý <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cẩn trọng</span> này, điều sẽ đem lại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bình an</span> bên trong. Có một sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quân bình</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm thấy</span> trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span>: biết khi nào cần một ít chặt chẽ với mình, mà không quá <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cưỡng bách</span>, hay ngược lại khi nào nên rất <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dịu dàng</span> và ít mệnh lệnh. Người ta đang trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">địa vị</span> một người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chinh phục</span> muốn thuần phục một con cọp: phải đủ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cương quyết</span> để con thú hiểu ai là chủ, nhưng khi mối tương quan đã được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiết lập</span>, người ta phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tỏ ra</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thông cảm</span> và hòa hỗn, để con cọp <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chấp nhận</span> được nuôi dạy. Một người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thuần hóa</span> giỏi trước hết là một người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thương yêu</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tôn trọng</span> con thú, và biết nó rõ đến nỗi ông ta biết lúc nào ông ấy có thể tiến đến để rút phần <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lợi ích</span> từ những phẩm chất của nó: còn có thể đòi hỏi nó thêm một chút <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt hơn</span> là tưởng thưởng nó một ít về điều nó đã làm được và để cho nó nghỉ ngơi. Nếu người ta quá đòi hỏi vào lúc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">căng thẳng</span>, con thú sẽ phóng tới và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở thành</span> nguy hiểm; <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trái lại</span> vào những lúc khác, phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tuyệt đối</span> nắm đầu nó và không nhượng bộ, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nếu không</span> chính nó sẽ bắt bạn phục tùng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý chí</span> của nó. Tất cả là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn đề</span> liều lượng và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời khắc</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Những nguyên tắc dạy con cọp như vậy cũng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">áp dụng</span> vào <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trước tiên</span> phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm cách</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiểu rõ</span> nó để biết nó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vận hành</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phản ứng</span> lại như thế nào. Biết nó rõ một chút, người ta có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dự liệu</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phản ứng</span> của nó và biết đối xử với nó thế nào, định liều lượng mạnh mẽ hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dịu dàng</span>. Một liều lượng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> nào đó là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span> để tập trung và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">duy trì</span> sự chú ý, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nếu không</span> người ta sẽ bị những cơn lốc của những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span> cuốn đi và người ta không thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan sát</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">gì nữa</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tuy nhiên</span>, cũng không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cưỡng bách</span> quá, vì sẽ mất <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trạng thái</span> thư giãn cần có để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan sát</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quang cảnh</span> bên trong. Nếu người ta cố gìm cương quá sự chú ý của mình, nó sẽ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nổi loạn</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lẩn trốn</span> trong mọi hướng: con cọp <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nổi loạn</span> nếu người ta quá đòi hỏi nó vào lúc xấu. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Dần dần</span>, người ta học để biết con cọp của mình và học <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sử dụng</span> đôi găng nhung và bàn tay sắt.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng phải làm gì khi không có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiến bộ</span>? Bạn đã thử một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô hiệu</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mánh lới</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quen thuộc</span>, con cọp không biết <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">gì nữa</span>: nó nhảy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lung tung</span> trong mọi hướng, như thể nó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở lại</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoang dã</span>. Nhất là chớ hoảng sợ: bạn hãy thư giãn, hãy cho mình một ít <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">không gian</span>. Hãy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thụt lùi</span> trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm trí</span>, hãy “giải thể” bạn và chỉ nhìn những trò <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nghịch ngợm</span> của con cọp. Đó không phải là lúc quá <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cưỡng bách</span>, để kéo dây cương và tự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trách mắng</span> bạn; lúc đó là lúc thư giãn, mềm dịu và khôn khéo. Vào những lúc khác, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trái lại</span>, bạn phải dùng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">biện pháp</span> mạnh, chẳng hạn khi bạn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> con cọp chỉ chờ đợi một việc: đến ngủ trưa trong một góc và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mơ màng</span> yên tĩnh không muốn bị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quấy rầy</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Không phải chỉ khi dạy mà người dạy thú và con thú của người ấy học biết lẫn nhau; cũng có những giây phút thư giãn, chơi đùa, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">săn sóc</span>, những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bữa ăn</span>. Mọi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">biến cố</span> nhỏ nhoi của cuộc sống hàng ngày giúp cho nảy sinh sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tin cậy</span> và cảm mến lẫn nhau. Như thế người ta sẽ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan tâm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">theo đuổi</span> mối <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">liên hệ</span> với con cọp ngoài những thời dạy dỗ mãnh liệt – những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span> – bằng cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">áp dụng</span> vào <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đời sống</span> hàng ngày những kỹ thuật nuôi dạy mà người ta đã khởi sự. Và việc đó càng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiến triển</span>, bạn càng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thông hiểu</span> con cọp: nó càng lúc càng hiểu điều bạn muốn ở nó và sẽ càng lúc càng có thể làm điều bạn đòi hỏi nó.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi người ta nắm con cọp trong tay để dạy nó, một phần lớn công việc cốt ở thay đổi những phản xạ xưa cũ của nó và thay thế chúng bằng cái mới. Con cọp có những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thói quen</span> của nó và không muốn người ta phá rầy. Có lẽ bạn có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm tưởng</span> sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chế phục</span> nó xảy ra <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt đẹp</span>, rồi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thình lình</span>, không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">báo trước</span>, con cọp phản kháng và muốn cắn. Những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thói quen</span> có bộ da dày, cứng và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ảnh hưởng</span> của chúng có thể được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> rất lâu: người ta không nói đến “sức mạnh” của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thói quen</span> đấy sao? Hãy lấy một cuốn sách có những trang được xếp góc: một khi người ta làm chúng phẳng lại, chúng vẫn giữ lằn xếp và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp tục</span> cong lại như cũ một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời gian</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Cũng thế</span>, con cọp bên trong sẽ luôn luôn tìm lại những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thói quen</span> cũ của nó và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chống lại</span>. Mỗi lần phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều phục</span> nó – <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kiên nhẫn</span> nhưng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cương quyết</span> – <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cho đến</span> khi nó mất những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thói xấu</span> và tạo thành những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thói quen</span> mới mà người ta muốn đưa vào. Việc này không phải là không khó khăn, điều ngược lại mới là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngạc nhiên</span>. Bạn chớ sợ những trả ngược của cái tay quay, mà hãy thấy đó là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chỉ dẫn</span> cho những điểm mà bạn còn phải làm việc nhiều hơn. Những khó khăn là những phát giác cho những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">yếu đuối</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>; làm con đà điểu hay bỏ qua chúng khi nghĩ rằng chuyện đó sẽ ổn thỏa, như <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phép lạ</span>, thì chẳng ích gì. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tốt hơn</span> là ôm ngang lưng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn đề</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thu xếp</span> nó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">một lần</span> cho hết thảy, sau đó không phải làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở lại</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lời khuyên</span> chót cho những người mới vào nghề dạy cọp: “Kiên nhẫn và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lâu dài</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiệu quả</span> hơn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sức mạnh</span> hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phẫn nộ</span>”. Mỗi người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> là sản phẩm của một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lịch sử</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lâu dài</span> gồm những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ảnh hưởng</span> và những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">yếu tố</span> khác nhau, và người ta không thể mong làm thay đổi tất cả trong ngày một ngày hai. Người ta dấn thân vào một công việc dài hơi, nhưng với lòng bi như một chủ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">công trình</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đạo đức</span> như dụng cụ đo đạc, chú ý <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cẩn trọng</span> là bạn đường và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đời sống</span> hàng ngày là xưởng làm việc, người ta sẽ có thể tiến hành <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chương trình</span> trong những kỳ hạn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt đẹp</span>. Một khi người ta đã dấn thân vào <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con đường</span> này, mọi cái người ta làm đều tự động hòa nhập vào lộ trình bên trong. Từ nay, không có gì phải ném bỏ, không có sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phân chia</span> giữa cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiêng liêng</span> và cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phàm tục</span> nữa: tất cả <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở thành</span> một cơ hội để học và để hiểu. Người ta có thể làm ra ngọn lửa từ mọi loại gỗ: lửa cháy sáng, dù người ta có đốt bằng rác hay bằng gỗ tốt.</p>
<p style="text-align: justify;">Đó là nghệ thuật nuôi dạy con cọp. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Hòa giải</span> với chính mình, người ta cũng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hòa giải</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span>. Và chính trên lưng của con thú hoang <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bình an</span> và mạnh mẽ của mình mà một người dạy thú giỏi sẽ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp tục</span> băng qua những cánh đồng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bao la</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kinh nghiệm</span>, giúp đỡ cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mọi người</span> tập sự dạy thú khác trong tương lai mà nó sẽ gặp trên đường.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Đức Akong Tulku Rinpoche</strong></p>
<p><em>Việt dịch: Nguyễn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">An Cư</span> </em></p>
<p><em>Nguyên tác: Nghệ Thuật Để Sống <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trọn Vẹn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Ý Nghĩa</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Cuộc Đời</span> </em><br />
<em>Kagyu Samye Ling 1987, L’art de dresser le tigre intérieur Akong Rinpoche, 1991 Sand, Paris</em></p>
<p><em>Nguồn: <a href="https://thuvienhoasen.org/a7271/nghe-thuat-de-song-tron-ven-y-nghia-cuoc-doi">Nghệ Thuật Để Sống Trọn Vẹn Ý Nghĩa Cuộc Đời</a></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/su-chu-y-can-trong-hay-con-cop-duoc-thuan-hoa/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Trình độ của một người Thầy Phật giáo đích thực</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/trinh-do-cua-mot-nguoi-thay-phat-giao-dich-thuc/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/trinh-do-cua-mot-nguoi-thay-phat-giao-dich-thuc/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 09 Dec 2021 13:41:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Kagyn]]></category>
		<category><![CDATA[Karma Kagyu]]></category>
		<category><![CDATA[Truyền thừa Karma]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=10612</guid>
		<description><![CDATA[Do lời dạy của Đức Phật vô cùng sâu sắc và rộng lớn, vì vậy việc trở thành một người thầy thực sự có trình độ là điều vô cùng khó. Để thực sự có năng lực, đòi hỏi bạn phải đạt được một mức độ hiểu biết có thể hiểu được toàn bộ bản chất của tâm giác ngộ,&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/trinh-do-cua-mot-nguoi-thay-phat-giao-dich-thuc/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Do lời dạy của Đức Phật vô cùng sâu sắc và rộng lớn, vì vậy việc trở thành một người thầy thực sự có trình độ là điều vô cùng khó. Để thực sự có năng lực, đòi hỏi bạn phải đạt được một mức độ hiểu biết có thể hiểu được toàn bộ bản chất của tâm giác ngộ, và hoàn toàn không có bất kỳ giả định sai lầm nào. Một người thầy như vậy là cực kỳ hiếm. Tuy nhiên, bất chấp thực tế này, có rất nhiều giảng sư được đào tạo tốt đã đạt được sự thông thạo trí tuệ đáng nể về các nguyên lý chung của truyền thống Phật giáo, và thành thạo trong việc hướng dẫn học viên theo tinh thần học thuật thuần túy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Trên thực tế, việc đào tạo một học giả khá khắt khe, một phần là do khối lượng tài liệu quá lớn phải được trang trải. Trong truyền thống Phật giáo Tây Tạng, có một bộ sưu tập lớn các bài bình luận giải thích về kinh điển, mật điển và các quan điểm khác bắt nguồn từ lời dạy của Đức Phật. Các tác phẩm của Nagarjuna, Asanga, và các học giả vĩ đại khác cũng như nhiều người đã được chứng ngộ dịch từ nhiều thế kỷ trước từ tiếng Phạn và mang đến Tây Tạng, nơi chúng lần lượt trở thành chủ đề cho các bài bình luận tiếp theo của vô số triết gia Tây Tạng. Truyền thống đã trải qua quá trình phát triển liên tục khi nhiều chủ đề khác nhau được tranh luận và các bài luận lỗi lạc liên tục bị phê bình và sửa đổi để làm sáng tỏ các lý thuyết khác nhau. Các cơ sở giáo dục đại học Phật giáo (Tib. Shedras) của tất cả các truyền thống chính của Tây Tạng đều có một số lĩnh vực nghiên cứu chung, chẳng hạn như: Quan điểm Madyamaka, được coi là cấp độ tư tưởng cao nhất trong truyền thống Kinh điển Đại thừa, thông qua đó mà người ta có được sự hiểu biết dứt khoát về quan điểm tối thượng được gọi là Pramana (Tib. Tsema). Pramana là cuộc truy tầm thông qua tranh luận và phân tích, về các trường phái tư tưởng khác nhau liên quan đến bản chất của nhận thức tương đối và cuối cùng của tâm trí về các hiện tượng. Kinh Bát Nhã Ba La Mật (sự hoàn thiện của trí tuệ) tiết lộ con đường giác ngộ có hệ thống theo truyền thống Bồ tát. Abhidharma Kosha là một bản phân tích chi tiết về các phương tiện của Phật Sravaka và Pratyeka, bao gồm truyền thống Nguyên thủy. Luật tạng (kỷ luật); và các nghiên cứu về triết học mật thừa.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Càng đi sâu vào các chủ đề này, những lời giải thích càng trở nên phức tạp và sâu rộng hơn. Không phải là chưa từng có đối với các nghiên cứu kéo dài mười lăm hoặc hai mươi năm, hoặc hơn. Ngoài ra, còn có các môn học phụ như tiếng Phạn, chiêm tinh học và ngôn ngữ học (bao gồm ngữ pháp, thơ ca và văn học).</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Hiện tại, những sinh viên theo một quá trình nghiên cứu trong một tu viện thường dành từ mười hai đến mười bốn năm theo đuổi. Sau khi hoàn thành việc học của mình, họ sẽ nhận được một danh hiệu cho biết mức độ trình độ của họ. Nghiên cứu của họ là toàn diện và việc hoàn thành khóa học cho thấy một kiến ​​thức sâu rộng. Tuy nhiên, cần phải nhớ rằng không có gì đảm bảo rằng các sinh viên tốt nghiệp đã hiểu sâu sắc các giáo lý, vì kiến ​​thức thực sự vượt xa việc biên soạn đơn thuần.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Ngoài ra, nếu trải qua nhiều năm nghiên cứu thêm, học giả có thể đạt đến một điểm mà không còn nghi ngờ gì về ý nghĩa của toàn bộ mảng văn bản và kinh sách, và nơi đạt được sự chắc chắn về các quan điểm triết học khác nhau trong đó. Việc kiểm tra kỹ lưỡng đã làm rõ mọi sai lệch, và không có câu hỏi nào là không thể trả lời được. Đối với một người như vậy, không có cuốn sách nào có thể dạy thêm, và khi đạt đến mức thành tích học tập xuất sắc này, cuối cùng một học giả cũng có thể soạn các chuyên luận.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Ở Tây Tạng, sáng tác một tác phẩm triết học là một công việc cực kỳ nghiêm túc. Nếu một học giả vĩ đại có một nền tảng vững chắc về văn học và tranh luận là cơ sở, thì có thể viết về bất kỳ chủ đề chính nào của nghiên cứu triết học đã đề cập trước đó; nhưng người ta phải chuẩn bị để bảo vệ mình trong cuộc tranh luận công khai. Cần có một học thuật lớn bởi vì những khiếm khuyết trong lý luận mà tác giả không thể làm rõ là lý do biện minh cho sự bác bỏ bố cục và là nguyên nhân dẫn đến sự sỉ nhục lớn. Tuy nhiên, nếu các học giả vĩ đại khác chấp nhận nó như một sáng tác hợp lệ, nó sẽ mang lại cho tác giả sự tôn trọng và nổi tiếng. Trong số những học giả vĩ đại được gọi là “Khenpos” trong truyền thống Kagyu, Sakya và Nyingmapa, và “Geshes” trong truyền thống Gelugpa, địa vị cao nhất mà người ta có thể đạt được là khi đưa ra một luận thuyết không bị phản đối bởi nhiều thách thức không thể tránh khỏi và kiểm tra chéo. Kết quả là, các tiêu chuẩn cao đã phổ biến ở cả Ấn Độ và Tây Tạng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Mặc dù rất khó để đạt được học vị, nhưng để trở thành một thiền sư có trình độ cao có khả năng hướng dẫn thiền sinh một cách hiệu quả cũng là một thành tựu đáng ngưỡng mộ. Mục đích thực tế của việc đi theo con đường Phật giáo là đạt được Phật quả, trạng thái giác ngộ. Sự đạt được này phụ thuộc nhiều vào kinh nghiệm thiền định. Dù người ta đã thuộc lòng hàng ngàn cuốn sách, nhưng nếu người ta không đạt được nhận thức như Đức Phật đã định, thì không thể nói những lời dạy của Ngài sẽ đưa người ta đến giác ngộ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Để dẫn dắt một học viên theo con đường thiền định, một người thầy phải có kiến ​​thức thấu đáo về mọi khía cạnh của thiền định, và cũng phải thực hành mọi khía cạnh. Những kinh nghiệm và vấn đề nảy sinh trong quá trình thực hành thiền định của chính vị thầy cho phép mình có cái nhìn sâu sắc về bản chất của các vấn đề cụ thể của thiền sinh. Những kỹ năng như vậy không thể được học thông qua kiến ​​thức lý thuyết. Thông qua kinh nghiệm của chính mình, người ta học cách xem liệu có đạt được kết quả của một phương pháp thiền cụ thể hay không, và nếu không, người ta học cách phát triển nó. Ngoài ra, mỗi thiền sinh đều có những năng khiếu và điểm yếu riêng và do đó cần có sự hướng dẫn của từng cá nhân. Rõ ràng, chỉ những thiền giả có chứng ngộ cao mới có khả năng hướng dẫn người khác thiền định.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Một ví dụ về giá trị của loại hình đào tạo này được thể hiện qua mối quan hệ tồn tại giữa yogi Milarepa và đệ tử của ông, Gampopa. Một ngày nọ, trong thời gian Gampopa đang luyện tập dưới trướng Milarepa, ông bị mất thị lực khi thiền định trong một hang động và bị mù hoàn toàn. Anh ta bò bằng tay và đầu gối đến hang động của Milarepa và thông báo cho Milarepa rằng một vấn đề nghiêm trọng đã phát sinh. Anh sợ. Milarepa trả lời rằng ông không nên lo lắng rằng sự kiện này không tốt cũng không xấu. Ông chẩn đoán nguyên nhân ngay lập tức, thông báo cho Gampopa rằng đai thiền (meditation belt) của ông quá chặt và đang tạo ra căng thẳng quá mức.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Vào một lần khác, việc thiền định của Gampopa trong một cuộc nhập thất đơn độc của anh ấy đột nhiên bị xáo trộn bởi sự xuất hiện của một ngàn vị Phật trong không gian phía trên đầu anh ấy. Ông vội vã đến gặp Milarepa và vui mừng thông báo với ông rằng một quả vị tuyệt vời đã đạt được trong quá trình thực hành của ông. Milarepa bình tĩnh trả lời: <em>“Nếu bạn dùng ngón tay ấn vào mắt mình, bạn sẽ thấy hai mặt trời, giống như tầm nhìn của bạn chỉ là ảo ảnh. Nó không phải là một dấu hiệu tích cực cũng không phải là một tiêu cực. Vì vậy, hãy chỉ tập trung vào thiền định và đừng dính mắc vào những thị kiến​​”</em>. Bởi vì Gampopa có thể đánh giá đầy đủ tầm quan trọng trong lời tuyên bố của thầy mình, thị kiến đã giảm xuống.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Chính hiểu biết sâu rộng của Milarepa đã giúp ông có thể khuyên Gampopa một cách chính xác. Một học giả có thể đã tìm kiếm qua nhiều cuốn sách khác nhau, trong trường hợp đầu tiên kết luận rằng có lẽ Gampopa nên đi khám bệnh, và trong trường hợp thứ hai rằng viễn tượng đó thực sự là một điều tuyệt vời và có thể đã khuyên Gampopa cố gắng có thêm những tầm nhìn như vậy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Hiện nay có rất nhiều thiền sư trên thế giới nhưng hầu hết tất cả đều chỉ am hiểu về các giai đoạn đầu của thiền, bản thân là những người mới bắt đầu thiền. Người ta không thể nói rằng tất cả các giảng viên thiền đều thiếu kinh nghiệm, nhưng nó có vẻ là trường hợp chung. Họ có thể có đủ năng lực để dạy các cấp độ thiền định bắt đầu, nhưng thiếu kinh nghiệm về các cấp độ nâng cao. Điều này bao gồm các học giả có địa vị lỗi lạc và khiêm tốn, nếu bản thân họ không có kinh nghiệm trực tiếp sâu rộng về các cấp độ nhận thức thiền định cao hơn. Các học giả tương đối thiếu kinh nghiệm về thiền định vẫn phục vụ mục đích có thể thuyết giảng và hướng dẫn mọi người về chân lý của Phật giáo. Mặc dù vậy, khi so sánh với một thiền sư, một học giả uyên bác đều kém hơn. Sự pha trộn của những phẩm chất này dường như sẽ là tối ưu nếu nó không gây hạn chế về thời gian. Việc nắm vững kiến ​​thức lý thuyết đòi hỏi nhiều năm nghiên cứu, cũng như việc nắm vững trải nghiệm thiền định qua các giai đoạn khác nhau của tĩnh lặng và thiền tuệ, cho đến cấp độ cao cấp nhất, mà theo truyền thống của Kagyu, được gọi là Mahamudra.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Người ta phải xem mục đích thực sự của việc thực hành Phật giáo, đó là không gì khác hơn là đạt được giác ngộ. Khi xem xét phương pháp thích hợp nhất để đạt được kết quả chứng ngộ tuyệt đối của một vị Phật, Milarepa đã tuyên bố rằng người thầy thích hợp, hướng dẫn thích hợp, thực hành thích hợp và điều kiện thích hợp kết hợp để tạo ra kết quả thích hợp. Điều này đề cập đến sự tiến bộ thành công qua tất cả các giai đoạn khác nhau của việc đạt được từ đầu cho đến kết quả cuối cùng. Với suy nghĩ này, vị thầy thích hợp là điều kiện thiết yếu. Nếu một người đang phấn đấu để trở thành một học giả thì người thầy của người đó chắc chắn phải là một học giả. Nếu một người đang phấn đấu để đạt được giác ngộ, thì vị thầy của người đó phải là một bậc thầy thiền định đủ tiêu chuẩn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Cách hành động được khuyến khích nhất mà tôi đưa ra cho các Phật tử ở thời đại hiện nay là cần đạt được cơ sở hiểu biết lý thuyết vững chắc về con đường Phật giáo, và sau đó tiếp tục bằng cách tập trung nhiều nhất có thể vào việc thực hành thiền định thực tế dưới sự hướng dẫn có thẩm quyền. Trong trường hợp này, năng lực không được đo lường bằng khả năng đọc tiếng Phạn hoặc tiếng Anh, hoặc sở hữu bằng Khenpo hoặc Geshe; nó được đo lường bằng kinh nghiệm thiền định và nhận thức.</span></p>
<p class="entry-title"><strong>Đức Shamarpa 14</strong></p>
<p><em><i>Lược thuật</i></em><em><i>: </i></em><em><i>Tâm Quảng Nhuận</i></em></p>
<p><em><i>Trích: Kiến thức trong Thực hành, Tập 1, Số 1, 1992 - Tạp chí của Học viện Phật giáo Quốc tế Karmapa (KIBI)</i></em></p>
<p class="entry-title">
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/trinh-do-cua-mot-nguoi-thay-phat-giao-dich-thuc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chớ vui thích khóc than cho số phận mình &#8211; bảy điểm tu tâm của Atisha</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/cho-vui-thich-khoc-than-cho-so-phan-minh-bay-diem-tu-tam-cua-atisha/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/cho-vui-thich-khoc-than-cho-so-phan-minh-bay-diem-tu-tam-cua-atisha/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 06 Aug 2021 10:33:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Karma Kagyu]]></category>
		<category><![CDATA[Kinh sách Karma]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=10268</guid>
		<description><![CDATA[Giữa khoảnh khắc người ta gặp đạo lần đầu tiên và giờ phút tâm thức thức tỉnh hoàn toàn trong sự trọn vẹn những phẩm chất tự nhiên của nó, cuộc du hành có thể lâu dài và gian khổ. Nếu người ta trù tính một cách nghiêm túc để ra đi, phải suy nghĩ đến sự tổ chức thực tiễn của cuộc du hành của mình. Chẳng hạn, chỉ nói: “Tôi muốn đi từ Việt Nam sang Ấn Độ”&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/cho-vui-thich-khoc-than-cho-so-phan-minh-bay-diem-tu-tam-cua-atisha/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;">Giữa khoảnh khắc người ta gặp đạo lần đầu tiên và giờ phút <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thức tỉnh</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> trong sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trọn vẹn</span> những phẩm chất <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tự nhiên</span> của nó, cuộc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">du hành</span> có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lâu dài</span> và gian khổ. Nếu người ta trù tính một cách nghiêm túc để ra đi, phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">suy nghĩ</span> đến sự tổ chức <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tiễn</span> của cuộc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">du hành</span> của mình. Chẳng hạn, chỉ nói: “Tôi muốn đi từ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Việt Nam</span> sang Ấn Độ” thì không đủ để đến đó. Phải chọn một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phương tiện</span> chuyên chở – xe hơi, xe lửa hay máy bay và khó nhọc tổ chức <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hành trình</span>. Nếu người ta không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> một chút <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span> khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">khởi hành</span>, người ta không bao giờ đi đến đâu cả, và người ta sẽ cứ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giam hãm</span> trong nhà mình và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thất vọng</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi muốn đi đâu, phải xác định điểm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">khởi hành</span> của mình, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phương tiện</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">di chuyển</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hành trình</span> của mình, rồi phải ra đi. Điều đó cũng đúng với sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">du hành</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm linh</span>: <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mục đích</span> của nó là đưa ta đến chỗ sống một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuộc đời</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoan hỷ</span> hơn và bừng nở hơn, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đồng thời</span> hữu ích hơn cho những người khác, và điểm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">khởi hành</span> là cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đời sống</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bình thường</span> hàng ngày của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>. Cái hàng ngày đầy rẫy những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sự kiện</span> đủ mọi loại tạo thành nguyên liệu cho công việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm linh</span>, bởi vì chính qua sự đa dạng của những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kinh nghiệm</span> mà người ta có thể học và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiến hóa</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Đời sống</span> hàng ngày là một mỏ những bài học của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trí huệ</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ban cho</span> những ai muốn học chúng, bất kể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trình độ</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giáo dục</span> hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">văn hóa</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Bài học đầu tiên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chắc chắn</span> cốt ở quên đi những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thói quen</span> xấu của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>. Người ta có khuynh hướng lẩn tránh hay bỏ lỡ những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn đề</span> đặt ra cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> trong môi trường <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xã hội</span>, nghề nghiệp hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">gia đình</span>, như thể người ta thử <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">che dấu</span> sự không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thỏa mãn</span> và khổ đau mà người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> nơi mình. Nếu người ta muốn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thành thật</span> với chính mình, người ta sẽ bắt buộc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận ra</span> rằng trong một nghĩa nào đó người ta vẫn còn tập đánh vần trong việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quản lý</span> những khó khăn của cuộc sống hàng ngày. Có lẽ người ta thích <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> những kỹ thuật <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngoại lai</span> trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hy vọng</span> ngày nào có thể khinh thân hay bay lên, trong khi chắc hẳn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ích lợi</span> hơn nếu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trước tiên</span> học đứng vững trên đôi chân của mình. Một số người tự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đánh giá</span> đã nhiều <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiến hóa</span>, nghĩ rằng họ chẳng cần gì một lời <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giáo huấn</span>, khuyên bảo, trong khi một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô thức</span> họ tái sản xuất không ngừng cùng những bản in như nhau trong cuộc sống và luôn luôn tự tạo cùng những khó khăn. Thế nên ở đây <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> nhắm đến <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mục tiêu</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chính yếu</span> là học <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chấp nhận</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều hành</span> những tình huống thông thường của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuộc đời</span> hàng ngày. Người ta không thể chờ đợi những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiến bộ</span> thật sự trước khi biết rằng người ta cần một sự tập sự như vậy.</p>
<p style="text-align: justify;">Đã hiểu sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span> của một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con đường</span>, còn phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lên đường</span>. Trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">một thế</span> giới <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lý tưởng</span>, có lẽ có thể ăn ở một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiện nghi</span>, một điếu xì gà trong tay, một ly rượu vang trong tay kia, bao quanh bởi những cô nàng lộng lẫy hay những tình nhân nồng nhiệt, và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thanh thản</span> chờ đợi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tỉnh dậy</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">một mình</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thực tại</span> không phải cũng mộng mơ như vậy: người ta chẳng đến đâu cả <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nếu không</span> có một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tối thiểu</span>. Không có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giấc mộng</span> nào, không có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ám ảnh</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoang đường</span> nào có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">che chở</span> cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> khỏi những khổ đau đang chờ đợi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> nếu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> không học đối mặt với cái hàng ngày bằng cách bình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">định tâm</span> thức <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Vậy người ta cần xét xem những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phương tiện</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hiện</span> cuộc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hành trình</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm linh</span>. Việc đầu tiên là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thuần hóa</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> mình để có một căn cứ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vững chắc</span> từ đó người ta có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiến bộ</span>. Đó là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">căn bản</span>. Thiếu một căn cứ như vậy, người ta sẽ không thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lợi dụng</span> đầy đủ cơ hội hãn hữu cho sự phát triển mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuộc đời</span> làm đàn ông hay đàn bà mang lại. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Điều phục</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ưu tiên</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tuyệt đối</span>: đối với chính mình, bởi vì đó là cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">duy nhất</span> để học <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều hành</span> một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tích cực</span> tất cả những gì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuộc đời</span> mang lại cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, bằng cách dùng mọi chất liệu của cuộc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện sinh</span> để làm sanh trưởng trong chính mình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trí huệ</span> và lòng bi. Nhưng cũng đối với những người khác, bởi vì một trong những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mục tiêu</span> chính của sự nuôi dạy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> là thu hoạch lòng bi, cái cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> có thể giúp đỡ người khác, không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phân biệt</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng sanh</span> nào.</p>
<p style="text-align: justify;">Một khi căn cứ này đã được lập, người ta sẽ có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiến hóa</span> một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xây dựng</span> nhưng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiệm tiến</span>, vì người ta không thể đốt giai đoạn. Dù người ta có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thành công</span> trong nghề nghiệp hay trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xã hội</span>, phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chấp nhận</span> rằng người ta chưa thật <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiến hóa</span> trên bình diện làm chủ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> – những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xúc động</span>, những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span>, những tình cảm của mình. Nếu người ta cần <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chế ngự</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> mình, đó là bởi vì bao giờ người ta còn sợ mất cái người ta có – tiền bạc, đồ vật, người thân, chưa nói đến chính <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuộc đời</span> mình – thì người ta còn khổ đau. Phải bắt đầu bằng sự bắt đầu.</p>
<p style="text-align: justify;">Hãy tưởng tượng bạn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm ra</span> một cục <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kim cương</span> nguyên sơ; nếu bạn biết mài giũa đẽo gọt, bạn có thể phát giác tất cả vẻ đẹp của nó và làm thành một đồ trang sức huy hoàng. Nhưng nếu bạn không làm chủ một cách khéo léo những kỹ thuật đẽo gọt, bạn sẽ làm hỏng hay làm vỡ nó, nó sẽ trở nên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô dụng</span> và không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giá trị</span>. Những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> và những kỹ thuật <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span> được đề nghị ở đây là những công cụ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cho phép</span> làm việc với viên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kim cương</span> nguyên sơ là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span>; nếu người ta biết thao tác những dụng cụ đó khéo léo và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cẩn trọng</span>, người ta sẽ gọt giũa và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đánh bóng</span> nó để làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiển lộ</span> tất cả sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rực rỡ</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thuần khiết</span> của nó.</p>
<p style="text-align: justify;">Có lẽ không phải là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">viễn cảnh</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đặc biệt</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vui thích</span> hay đầy khích lệ khi mỗi ngày <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đối diện</span> với những người bao quanh bạn và những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn cảnh</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuộc đời</span> thường nhật. Người ta thích nghe nói rằng người ta chẳng phải làm gì và mọi sự sẽ tự dàn xếp, ổn định, như trong những phim của Hollywood. Người ta có thể luôn luôn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mơ mộng</span>, nhưng chuyện đó chẳng tới đâu, người ta biết thế. Một ngày nào cũng phải bắt đầu nhìn thấy những sự vật như chúng là, và phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chấp nhận</span> chúng như vậy, nghĩa là rất tầm thường, đối với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đa số</span> người. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Đời sống</span> hàng ngày được tạo thành bằng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô số</span> sự việc rất <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bình thường</span>: mỗi ngày chưng cất một ít liều <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bất hạnh</span> hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạnh phúc</span> nhỏ hay lớn. Đôi khi người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> cả hai <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cùng lúc</span>: sự vật có thể vừa chua chát vừa ngọt ngào. Không phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mùi vị</span> của những sự việc là quan trọng, mà chính <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sự kiện</span> chúng xảy đến: đó là chất liệu thô sơ, nguyên phát của sự sống, cái mà người ta đối mặt.</p>
<p style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Nghịch lý</span> thay, chỉ có những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn cảnh</span> khó nhọc mới đặt <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn đề</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>. Người ta có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lo âu</span> ngay cả khi mọi sự tiến hành <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt đẹp</span>, bởi vì người ta sợ nó thay đổi. Người ta phải có thể hiểu và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều hành</span>, xử lý mọi cái xảy đến, dù tốt hay xấu. Đôi khi người ta sẽ bắt buộc uốn mình theo những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn cảnh</span>, trong khi những lúc khác có lẽ cần làm cái gì đó để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cải thiện</span> chúng. Nhưng cách nào thì chính <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> nắm những sự việc trong tay, không có ai làm điều đó thay chỗ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, dù đôi khi người ta nhờ được sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nâng đỡ</span> và những khuyến khích của người khác. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Rốt cuộc</span>, người ta là người độc nhất có thể làm cái gì đó cho chính <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuộc đời</span> mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Một số người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tỏ ra</span> thành thạo trong nghệ thuật lẩn tránh những khó khăn, và mỗi người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> có kỹ thuật <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ưa thích</span> của mình: thay đổi công việc hay địa chỉ, có một người tình, đổi vợ, lao đến y sĩ, ăn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mải miết</span> những thẻ sô cô la hay để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thì giờ</span> gọi điện thoại cho bạn bè. Người ta cũng có thể tự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ám ảnh</span> hơn, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dính chặt</span> với truyền hình, dùng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ma túy</span>, ăn không biết no hay say sưa. Chẳng có cái gì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiệu quả</span>; người ta đến mức không thể ngủ hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">suy nghĩ</span>; bỏ ăn bỏ uống và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bất hạnh</span> như đã bị bệnh nặng. Thậm chí người ta có thể định tự vẫn, điều cũng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiêu cực</span> như giết người khác. Khi xem những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bất hạnh</span> nhỏ là quá <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trầm trọng</span>, người ta có thể tự tạo ra những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">buồn phiền</span> thực sự và trở nên càng bất lực hơn trong việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giải quyết</span> chúng.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi tránh khéo hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trốn thoát</span> những khó khăn, người ta tự tạo một sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xao lãng</span>, khuây nguôi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhất thời</span>, nhưng người ta không thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thanh toán</span> chúng. Khi người ta bằng lòng chỉ làm điều mình thích và tránh mọi cái mình không thích, thì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trái lại</span> người ta càng có thêm những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn đề</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rắc rối</span>. Không nói đến những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tổn hại</span> tâm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sinh lý</span> mà việc đó gây ra, và sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thống trị</span> càng lớn của những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thói quen</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xấu người</span> ta đã mang lấy và sau đó sẽ rất khó phá. Khi thả mình cho sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">yếu đuối</span>, người ta còn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">yếu đuối</span> thêm và người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giảm bớt</span> những cơ may <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thoát khỏi</span> những khổ đau.</p>
<p style="text-align: justify;">Cần có một sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thụt lùi</span> nào đó trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">liên hệ</span> với những sự việc của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuộc đời</span>, và tránh những sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thái quá</span> của khắc khổ và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dễ dãi</span>. Nếu người ta quá chặt chẽ và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nghiêm trọng</span>, người ta có khuynh hướng luôn luôn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bi kịch</span> hóa. Người ta mất đi bình dưỡng khí khôi hài. Ngược lại, nếu quá khinh suất và luôn luôn xem nhẹ, người ta sẽ sống trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">một thế</span> giới <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ảo tưởng</span>. Cách nào đi nữa, người ta cũng sẽ bị cắt đứt khỏi những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sự thật</span> hàng ngày và không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span> đến những tình cảm khởi lên trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, như khi người ta ở dưới đế chế của một xúc tình mãnh liệt – <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giận dữ</span> hay ghen tuông – hay người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bị ám ảnh</span> bởi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quá khứ</span> hay tương lai. Vậy người ta không thể làm việc một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ích lợi</span> trên chính <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản thân</span> mình nếu người ta mất cái nhìn thấy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tại</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện tiền</span> của những sự vật, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span> trong đó người ta đang sống.</p>
<p style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Cho đến</span> bây giờ, người ta cứ lo toan tìm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phương tiện</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trốn tránh</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn đề</span>. Để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hàng phục tâm</span> thức, phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giáo dục</span> lại và làm điều ngược lại: giáp mặt trực tiếp cái khó chịu hay nhọc nhằn với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, và làm điều đó một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiệu quả</span>. Điều đó sẽ không thiếu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lợi lạc</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ít nhất</span> vì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> không phải điên đầu để sáng chế những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phương tiện</span> để tự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trốn thoát</span> mình! Có lẽ người ta thậm chí sẽ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngạc nhiên</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận ra</span> rằng cái làm cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> sợ đến thế, hay cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xáo trộn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đến thế, rốt cùng không quá khủng khiếp, một khi người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quyết định</span> nắm lấy sừng con bò tót. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Ý tưởng</span> mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> có đối với những sự vật và những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con người</span> thường tệ hơn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tế</span> của chúng...</p>
<p style="text-align: justify;">Một khi người ta sẵn sàng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chấp nhận</span> những sự việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">y như</span> chúng là, tất cả mọi sự được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chuyển hóa</span>, thậm chí cả những khó khăn hơn trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuộc đời</span>. Bên ngoài, chẳng có gì thay đổi; <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tuy nhiên</span>, tất cả đều khác, vì người ta đã tự mình thay đổi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thái độ</span>. Khi người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chấp nhận</span> nhìn tình huống như nó là, người ta tự biết làm sao để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đáp ứng</span> với nó: chính những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn cảnh</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cung cấp</span> cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chỉ dẫn</span> khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> không nhọc mệt làm méo mó chúng bởi những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiên kiến</span> tiên định của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trái lại</span>, khi người ta làm con đà điểu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vùi đầu</span> trong cát và không nhìn những sự việc thẳng mặt, luôn luôn trì hỗn chúng, tình huống <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chắc chắn</span> chỉ tệ hơn. Người ta phải học định giá những sự việc đúng theo <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giá trị</span> của chúng. Những sự việc có khó nhọc, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dễ chịu</span> hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> tầm thường, điều quan trọng là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận biết</span> mỗi tình huống thật sự là gì. Không làm méo mó và làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rắc rối</span> nó bởi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hệ thống</span> lọc ngoắt nghéo của những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phản ứng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trí thức</span> hay tình cảm của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>. Ngay khi những xúc tình trộn lẫn vào, tất cả <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tri giác</span> về tình huống của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lập tức</span> méo mó. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thực tại</span> mất dấu đằng sau sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">diễn dịch</span> về những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sự kiện</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Phải tiếc mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận ra</span> rằng, sống trong nền <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">văn minh</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện thời</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> được trang bị quá kém để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chấp nhận</span> những sự việc như chúng là. Trong khi đó một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lành mạnh</span> thì sống trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">một thế</span> giới <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lành mạnh</span>, một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an bình</span> thì cảm nhận <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an bình</span>. Những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> ở phần hai là để làm cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lành mạnh</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đẹp đẽ</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bình an</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạnh phúc</span> thay vì một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bệnh hoạn</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chịu đựng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">một thế</span> giới <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bệnh hoạn</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đìu hiu</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hỗn loạn</span> và khổ đau.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Đức Akong Tulku Rinpoche</b></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Việt dịch: Nguyễn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">An Cư</span> </em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Trích: Nghệ thuật để sống trọn vẹn ý nghĩa cuộc đời - Nhà xuất bản Thiện Tri Thức, 2001</em></p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/cho-vui-thich-khoc-than-cho-so-phan-minh-bay-diem-tu-tam-cua-atisha/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Những thực tập nuôi dạy tâm thức</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/nhung-thuc-tap-nuoi-day-tam-thuc/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/nhung-thuc-tap-nuoi-day-tam-thuc/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 14 Jul 2021 11:55:23 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Karma Kagyu]]></category>
		<category><![CDATA[Kinh sách Karma]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=10237</guid>
		<description><![CDATA[Hãy nhanh chóng một cách chậm chậm và bạn sẽ mau đến đích. ~ Milarepa Trong phần một của cuốn sách này, người ta đã quen biết với con cọp bên trong và người ta đã hiểu sự cần thiết phải điều phục nó. Phần hai này gồm những công việc thực hành: một toàn bộ những bài thực tập có mục đích chỉ cho chúng ta làm sao chế ngự tâm thức mình và trau dồi lòng&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/nhung-thuc-tap-nuoi-day-tam-thuc/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><b>Hãy nhanh chóng một cách chậm chậm và bạn sẽ mau đến đích.<br />
~ Milarepa</b></p>
<p style="text-align: justify;">Trong phần một của cuốn sách này, người ta đã <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quen biết</span> với con cọp bên trong và người ta đã hiểu sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span> phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều phục</span> nó. Phần hai này gồm những công việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span>: một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">toàn bộ</span> những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mục đích</span> chỉ cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> làm sao <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chế ngự</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> mình và trau dồi lòng bi một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tiễn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong đời</span> sống hàng ngày, vì chính ở trong lòng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đời sống</span> hàng ngày mà việc đó phải được làm. Những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trách nhiệm</span> nghề nghiệp hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">gia đình</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> không phải là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chướng ngại</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngăn cản</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> làm việc trên chính mình; <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trái lại</span> chúng là một mảnh đất <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tuyệt hảo</span>, giàu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô số</span> những cơ hội để học và để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trưởng thành</span>. Đó cũng là một chỗ kiểm nghiệm không bao giờ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nói dối</span>: <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thử thách</span> của hàng ngày phát hiện nhanh chóng những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">yếu đuối</span> và những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiếu sót</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> và ngay sau đó người ta thấy cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần phải</span> tẩy xóa, làm lại hay làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vững chắc</span> thêm. Không phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vuốt ve</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý tưởng</span> bỏ đi tất cả để ra đi tìm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trí huệ</span>: nó không ở đâu khác ngoài chính mình, ở nơi mà người ta đang ở. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Bước đầu</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiên tiến</span> về sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trưởng thành</span> có lẽ cốt <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ở không</span> chối bỏ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tại</span> - của cái mà người ta là và của tình huống <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện tại</span> - thay vì những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giấc mộng</span> mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chắc chắn</span> người ta chẳng bao giờ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hiện</span> được và chúng chỉ là những bằng cớ của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chủ nghĩa</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an nhàn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bất động</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Tất cả <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đều có một hành trang nào đó, từ khi sinh ra, đã học nhiều điều <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ích lợi</span>, nhưng cũng mang lấy một số những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thói quen</span> xấu góp phần lớn vào những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn đề</span> và những khổ đau của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>. Được nền <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giáo dục</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> khuyến khích để phát triển <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản ngã</span>, người ta thường quen cho nó một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ưu tiên</span> luôn luôn, xem đấy là một chiều hướng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tự nhiên</span>. Người ta càng bị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều kiện</span> hóa bởi những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giá trị</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện đại</span> bao nhiêu khi chúng thường <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ưu đãi</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chủ nghĩa cá nhân</span> : sự quan trọng của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan niệm</span> “nhân cách”, sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phá hủy</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">gia đình</span> và làm yếu sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">liên đới</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cộng đồng</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tuyên dương</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thành công</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vật chất</span> và những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lạc thú</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiêu dùng</span> với sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thành công</span> đó.</p>
<p style="text-align: justify;">Trong một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời gian</span> đầu, sẽ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ích lợi</span> khi phân tích một ít những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thói quen</span> và sự bị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quy định</span> của mình để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phân biệt</span> cái gì cần <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giữ gìn</span> và trau dồi và cái gì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt hơn</span> hết là nên bỏ. Đó sẽ là dịp để biết một số <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tính khí</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện thời</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> thường là những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thói quen</span> xưa cũ, hay thậm chí những phản xạ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">gắn liền với</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> từ thời <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thơ ấu</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mặc dầu</span> chúng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phù hợp</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tình trạng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện thời</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> nữa. Cũng giống như con bướm kéo <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">theo sau</span> nó những mảnh của con nhộng của mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> sau sẽ cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phương tiện</span> để đối mặt với mọi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trường hợp</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đời sống</span> hàng ngày, một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quân bình</span> tốt nhất. Phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm ra</span> một sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quân bình</span>, một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều độ</span> nào đó, để có thể nhận những sự vật như chúng đến, không tự chiến đấu để sửa sang chúng một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thường trực</span> bằng cách từ chối cái người ta không ưa và chỉ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">theo đuổi</span> cái làm cho người ta thích. Chỉ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sự kiện</span> ngừng dứt cuộc chiến đấu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô bổ</span> này sẽ cất nhẹ cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> khỏi một trọng lượng lớn lao của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thất vọng</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">căng thẳng</span>: luôn luôn khó khăn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lắm khi</span> chèo ngược dòng!</p>
<p style="text-align: justify;">Thường người ta khổ đau vì họ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phản ứng</span> quá mạnh với điều đến với mình - vui hay buồn. Đây <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cũng thế</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần phải</span> điều hòa để không để cho những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">biến cố</span> tràn ngập: thế nên người ta học <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều phục</span> con cọp <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm thấy</span> một sự ổn định bên trong và không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phụ thuộc</span> vào sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thuận lợi</span> của những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn cảnh</span> bên ngoài nữa. Nếu ngày này qua ngày khác, người ta có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">can đảm</span> giáp mặt với sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giận dữ</span> hay khổ đau của mình trong những bài tập <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuối cùng</span> người ta có thể đối mặt với chúng khi gặp chúng trong cuộc sống hàng ngày. Người ta dạy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dần dần</span> con cọp để không sợ lửa nữa, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cho đến</span> một ngày có thể nhảy qua một vòng lửa.</p>
<p style="text-align: justify;">Những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> nhằm tạo ra một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">không gian</span>, để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiểu rõ</span> hơn cái gì đang xảy ra. Người ta tự cho mình một bước <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thụt lùi</span> đối với những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">biến cố</span> và những khó khăn của đời mình. Như bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> Quả Cầu Cầu Vồng (số 15), với những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quán tưởng</span> của nó về những ánh sáng màu sắc khác nhau, có thể cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> học đối mặt với những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm xúc</span> mãnh liệt chúng rất thường làm cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> hụt hẫng. Những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> về Người Bạn (số 7) và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Kẻ Thù</span> (số 11) giúp <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tương đối</span> hóa <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý nghĩ</span> người ta tạo ra về <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tình bạn</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thù oán</span>. Người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xem như</span> một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kẻ thù</span> về lâu sau này có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở thành</span> người bạn quý nhất, vì nó cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> cơ hội học sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhẫn nhục</span> và lòng bi. Ngược lại, những người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> gọi là “bạn”, không phải luôn luôn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhất thiết</span> làm điều tốt cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>: họ có thể thậm chí là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chướng ngại</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trầm trọng</span> cho sự phát triển bên trong nếu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> quá luyến chấp vào họ, hay nếu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tình thương</span> yêu của họ quá có tính <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sở hữu</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> được đề nghị ở đây tạo thành một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">toàn bộ</span> những kỹ thuật làm chủ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> mà người ta có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xem như</span> một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hình thức</span> “trị liệu”. Đó là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trị liệu</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">toàn thể</span> (như <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đức Phật</span> được tôn xưng là bậc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Đại Y Vương</span> - dịch giả) hơn là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý nghĩa</span> của sự chữa trị hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đề phòng</span> một bệnh trạng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đặc biệt</span>: một sự tái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quân bình</span> hay một sự tái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giáo dục</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">toàn diện</span>. Dù người ta không bệnh theo nghĩa thường tình, người ta đã mất cảm thức <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản năng</span> của sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quân bình</span> mà một số người thuộc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tổ tiên</span> xa xưa của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đã có. Khi làm cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuộc đời</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> được dễ dàng, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thuận tiện</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">văn minh</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đô thị</span> cũng làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mong manh</span> dễ vỡ và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xa cách</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tại</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tự nhiên</span>. Đến nỗi người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bị bắt</span> buộc học lại điều mà người ta không biết làm một cách tự phát nữa: học <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tôn trọng</span> những nhịp điệu sinh học và môi trường <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tự nhiên</span> mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tùy thuộc</span> vào, làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quân bình</span> sự dinh dưỡng của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, tập <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thể dục</span> để bù cho một cuộc sống quá ít <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoạt động</span>... Không đặc trưng sao khi thậm chí người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần phải</span> học lại thở cho đúng, trong khi thở là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản năng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sinh lý</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sơ khai</span> nhất nơi một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con người?</span> Chính trong mức độ những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> đề nghị ở đây có thể giúp tự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giáo dục</span> lại để tìm lại sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quân bình</span> của mình mà người ta có thể nói đến một sự “trị liệu” - một sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">can thiệp</span> có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mục đích</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tái lập</span> những cơ chế <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tự nhiên</span> của sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quân bình</span>. Thật ra, có nhiều cái có một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giá trị</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trị liệu</span>, chỉ cần người ta biết <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận ra</span> và khai thác nó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đúng đắn</span>: <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực phẩm</span> người ta ăn, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">y phục</span> người ta mặc, cách bước đi và tư thế ngồi, những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cử động</span>, những màu sắc và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">âm thanh</span> chung quanh - tất cả những cái đó có thể có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tác dụng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trị liệu</span> đối với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, nghĩa là giúp <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm thấy</span> một sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quân bình</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt hơn</span>, nhất là giữa thân và tâm. Phần đông <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> làm việc với cái đầu hơn là với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thân thể</span>, điều này chỉ làm nặng thêm khuynh hướng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tự nhiên</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> là trải nghiệm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span> qua những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span> hơn là qua cách trực tiếp và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đơn giản</span> hơn. Người ta ít có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> thân xác và có khuynh hướng tạo tác <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lo âu</span> hơn...</p>
<p style="text-align: justify;">Dầu danh từ người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">gán cho</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> này là gì - “thiền định” hay “trị liệu” - trong mọi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trường hợp</span> chúng có thể giúp <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tái lập</span> cảm thức những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quân bình</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tự nhiên</span>, đấy chỉ là nhờ sự thư giãn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span> trong việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> chúng. Sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">buông xả</span> là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span> cho mọi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hình thức</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trị liệu</span> hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span>; khi người ta vừa có một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> thể xác và người ta nghỉ một lát để uống một chút cà phê hay một tách trà, đó vừa là một chốc lát làm tươi mới lại vừa là thư giãn, điều đã hơi giống với một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span> hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trị liệu</span>, nếu người ta biết thư giãn tốt. Ngược lại, nếu người ta suốt ngày uống cà phê, thì không chỉ người ta không thư giãn mà còn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">căng thẳng</span> và kích động hơn trước. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Cũng thế</span>, người ta sẽ không rút ra được gì hay từ những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> này nếu họ phóng mình vào trong đó mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> co rút và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">căng thẳng</span>. Không phải một cái gì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kỳ diệu</span> làm cho bạn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tức thời</span> đi từ sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rối loạn</span> qua một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trạng thái</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ân sủng</span>, nhưng những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> đòi hỏi một sự tập trung nào đó. Thế nên, khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">căng thẳng</span>, kích động, quan trọng là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trước tiên</span> tạo ra trong đầu khoảng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">không gian</span> bằng cách thư giãn một ít trước khi bắt đầu những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span>. Trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trường hợp</span> đó, người ta có nhiều <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lợi lạc</span> khi bắt đầu với một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoạt động</span> thể xác nhẹ nhàng - một cuộc đi dạo, làm vườn, nấu ăn sơ sài - sau đó người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bình an</span> và thư giãn hơn, sẵn sàng làm việc với những “bắp thịt” <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span>.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lời khuyên</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tiễn</span> cho sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hiện</span> những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span></strong></p>
<p style="text-align: justify;">Những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> được trình bày trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hình thức</span> một chuỗi được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">yêu cầu</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đi theo</span> thứ tự. Sự tiến hành những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> không phải được tổ chức theo lối <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tùy ý</span>, nó là một tập sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tuần tự</span> những khả năng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> khác nhau. Vậy quan trọng là phải xem những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> này như một tổng thể và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> chúng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lần lượt</span>, theo một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chương trình</span> vạch sẵn. Không nên chờ đợi gì nhiều nếu người ta nhảy qua những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> người ta không thích, hay tập trung <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đặc biệt</span> vào những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thích ý</span>, hay bay chập chờn giữa nhiều cái. Đó là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">toàn thể</span> mà mỗi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thành phần</span> là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bảo đảm</span> sự liền lạc ổn cố và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiệu quả</span> của tất cả. Nếu một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lực sĩ</span> chỉ làm việc với bụng và ngực, nó sẽ có một phần trên quá nở, đặt trên đôi chân cào cào, thay vì một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thân thể</span> hài hòa của một người trau dồi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">toàn thể</span> những bắp thịt của nó một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quân bình</span>.</p>
<p style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Hiển nhiên</span> người ta nên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> này càng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đều đặn</span> càng tốt, những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lợi lạc</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tùy theo</span> mức độ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> mà họ đầu tư vào. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> hãy biết rằng nếu điều gì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> giữ trong lòng, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> luôn luôn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm thấy</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phương tiện</span> để làm điều đó: nếu những người làm việc suốt ngày từ chối sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">êm ái</span> của cái giường vào lúc bình minh để chạy bộ hay chơi quần vợt, chính là bởi vì họ tin rằng điều đó làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt đẹp</span> cho họ, và họ sẵn sàng có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span> để kiếm được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lợi lạc</span> phụ đó. Nếu người ta thấy rằng những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> có một xác đáng nào đó cho mình, người ta sẽ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm ra</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời gian</span> để làm chúng, như những người chạy bộ buổi sáng sớm. Người ta càng đầu tư vào cái gì, người ta càng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thành công</span> trong cái đó. Điều đó muốn nói rằng, mọi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> đều <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ích lợi</span>, dù nó có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giới hạn</span> thế nào, và dù người ta còn chưa có thể có một sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thường xuyên</span>. Thậm chí, trong một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời gian</span> đầu, người ta chỉ đọc những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span>, người ta có thể có ý thích <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở lại</span> với chúng và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> chúng về sau, vào một lúc người ta thực sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> chúng là nhu cầu.</p>
<p style="text-align: justify;">Càng tiến trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chương trình</span> những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span>, có lẽ người ta sẽ có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm tưởng</span> rằng một số được thích hơn những cái khác, chuyện đó không có gì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trầm trọng</span>. Quan trọng là làm tất cả với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hết lòng</span> mình, cái này sau cái kia, mà không trú trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý tưởng</span> về một “kết quả”. Bạn chớ nản lòng khi gặp vài khó khăn và hãy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đơn giản</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kiên trì</span> trong sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> của bạn. Ngược lại, nếu bạn đến một điểm mà bạn có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm tưởng</span> mình đang <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">liên tục</span> chiến đấu với chính mình, hay chiến đấu với bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> đang đặt cho bạn những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn đề</span> nan giải, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt hơn</span> là ngưng lại và hãy tự cho mình một sự nghỉ mệt một hai ngày, trước khi làm lại. Thật vậy, người ta chẳng được gì khi cưỡng ép quá, vì việc đó chỉ làm mình thêm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">căng thẳng</span>, trong khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trái lại</span>, cần <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">để tâm</span> thức thư giãn tối đa. Trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời gian</span> nghỉ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span>, chớ ngừng tất cả những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> mà hãy dùng ba cái đầu tiên, “Thư Giãn” (số 2), “Cảm Nhận” (số 3) và “Tự Mở Mình Ra” (số 4). Chúng sẽ giúp bạn thư giãn để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở lại</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> “khó” với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> đã lại tươi mới.</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu bạn bị nhiều <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư tưởng</span> tấn công trong khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span>, chớ có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lo âu</span>. Ngay khi biết sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xao lãng</span> của mình, bạn chỉ thư giãn, rồi tập trung <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở lại</span> vào đối tượng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span>. Nếu như vậy không đủ, người ta cũng có thể nghỉ ngơi một chút hay làm những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> thư giãn, trước khi nắm lại sợi dây <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span>. Phải học cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận ra</span> khi nào người ta sẽ quá cứng rắn hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trái lại</span> quá <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dễ dãi</span>, để giữ một mức độ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trung dung</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Bạn sẽ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận thấy</span> có nhiều <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> đặt nền trên một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sự quán</span> tưởng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đức Phật</span>. Không phải là Phật với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư cách</span> là một nhân vật <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lịch sử</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tôn giáo</span>, mà với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư cách</span> là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">biểu tượng</span> chiến thắng của sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thanh tịnh</span> nội tại của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> - <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giác ngộ</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thức tỉnh</span> và tràn đầy lòng bi - đối với những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhiễm ô</span> đã tạm thời <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">che đậy</span> sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thanh tịnh</span> đó. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tuy nhiên</span>, nếu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">biểu tượng</span> này làm khó khăn bạn vì những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lý do</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trí thức</span> hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tôn giáo</span>, để thay thế hãy tưởng tượng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tinh túy</span> của lòng bi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vũ trụ</span>, trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hình thức</span> một quả cầu bằng ánh sáng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thanh tịnh</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rực rỡ</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> sau đây không có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý định</span> cho bạn những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">năng lực</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">siêu phàm</span>, mà giúp bạn đối mặt với mọi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trường hợp</span> người ta phải đương đầu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong đời</span> sống hàng ngày. Nếu bạn có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm tưởng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiến bộ</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt hơn</span>, nhất là trong việc giáp mặt những khó khăn của bạn, thì bạn đang ở trên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con đường</span> đúng. Thế nghĩa là, phải biết <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kiên nhẫn</span> và không chờ đợi có tức khắc những kết quả <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngoạn mục</span>: người ta không thể xóa đi trong ngày một ngày hai những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thói quen</span> và những phản xạ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ích kỷ</span> có hàng bao nhiêu năm. Người ta sẽ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm thấy</span> một sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an ủi</span> và khuyến khích nào đó khi tự nhớ lại rằng người ta không làm công việc này chỉ cho mình nó hay vì một kết quả <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tức thời</span>, mà cũng cho tất cả những người khác, và với những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lợi lạc</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bao la</span> dài hạn, cho họ cũng như cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu mặc dù với một liều lượng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kiên nhẫn</span> đủ khá, người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp tục</span> có nhiều khó khăn khi đối mặt với những sự việc hàng ngày, với trong mình hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xung quanh</span> mình, người ta có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp xúc</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tác giả</span> (để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp xúc</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tác giả</span> về những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span>, xem <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Phụ lục</span> cuối sách) hay những người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cộng tác</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chương trình</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> này. Người ta cũng có thể nhờ một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vị thầy tâm linh</span> giúp đỡ, hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tham dự</span> một nhóm đã từng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> những bài tập này và họ có thể cho một sự nương tựa nào. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tuy nhiên</span>, quan trọng là chớ lao ngay vào vòng tay của một “guru” đầu tiên vừa mới đến, và cần biết về <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giá trị</span> của vị thầy hay của nhóm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">liên quan</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chương trình</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chấm dứt</span>, người ta có thể dùng theo <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý muốn</span> một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span> nào đó đối với những khó khăn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đặc biệt</span> mà họ sẽ gặp. Mỗi bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> đóng một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vai trò</span> riêng, và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">toàn bộ</span> tạo thành một chuẩn bị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt đẹp</span> cho những ai muốn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">theo đuổi</span> một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hành trình</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm linh</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lâu dài</span> và có kết quả. (Đối với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đạo Phật</span>, cái gì có ở đích <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuối cùng</span> phải đã có ở những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bước đầu</span> tiên. Những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> này đặt nền trên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">căn bản</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Phật tánh</span> và đưa đến <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mục đích</span> là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Phật tánh</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trí huệ</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đại bi</span>, vì thế <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giải thoát</span> hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chứng ngộ</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">viên mãn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Phật tánh</span> là sự khai triển và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thành tựu</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rốt ráo</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> này ở mức độ cao nhất - ghi chú thêm của người dịch tiếng Việt).</p>
<p style="text-align: justify;">Một điểm chót quan trọng: điều người ta học và hiểu về những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> không phải là để cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chữ nghĩa</span> chết khô, mà để được đưa vào <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Ích lợi</span> gì khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span> về lòng bi trong một giờ đồng hồ nếu giờ phút sau đó người ta đã có một màn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">gây lộn</span> với vợ hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cãi nhau</span> với hàng xóm? Điều bạn đã học phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở thành</span> một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản chất</span> thứ hai, một cái gì theo bạn khắp nơi và trong mọi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn cảnh</span>. Để làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vững chắc</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">động lực</span> của bạn và tránh quy về chính mình, bạn hãy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kết thúc</span> mỗi thời làm việc với những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> bằng một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý nghĩ</span> cho những người khác, theo <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chủ đề</span> sau:</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ước mong</span> có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">áp dụng</span> trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuộc đời</span> hàng ngày của tôi và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chia xẻ</span> với tất cả những ai khổ đau về thể xác hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span>, tất cả điều gì tôi đã học hay hiểu hôm nay. Nguyện rằng những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nỗ lực</span> của tôi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">liên hiệp</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">năng lực</span> của lòng bi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vũ trụ</span> để giúp đỡ họ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vượt qua</span> những khó khăn của họ và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm thấy</span> lại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạnh phúc</span>.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Câu hỏi</b>: <strong>Có nên tránh đặt ra những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mục tiêu</span> quá <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tham vọng</span> khi người ta làm những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span>?</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><b><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trả lời</span></b>: Không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ích lợi</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lắm khi</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hy vọng</span> những kết quả quá lớn lao, bởi vì điều đó dẫn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đến chỗ hơi bắt ép những sự việc. Những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> không phải được làm để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chuyển hóa</span> đen ra trắng trong ngày một ngày hai, mà để cho người ta hòa nhập những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giáo pháp</span> vào <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đời sống</span> hàng ngày.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Câu hỏi</b>: <strong>Khi thầy nói đến cái ngã (cái ta) được làm mạnh thêm bởi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giáo dục</span>, đó có phải cùng một thứ với một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> mạnh mẽ về bản sắc của nó? Có cái gì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt đẹp</span> trong cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngã không</span>? Nó không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sinh hoạt</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bình thường</span> trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span> này sao?</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><b><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trả lời</span></b>: <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Rõ ràng</span> người ta cần một cái ngã có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chức năng</span> nào đó, một cái gì để nói: “Tôi muốn đi đến chỗ kia, tôi phải làm điều đó”. Nhưng một khi cái ngã đã đóng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vai trò</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiết lập</span> một bản sắc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sơ khai</span> này, không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span> phải bám vào nó nữa và phải sẵn sàng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lìa bỏ</span> nó, như khi người ta vứt bỏ một đôi giày cũ mòn. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Vậy thì</span> người ta cần một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hình thức</span> cái ngã nào đó lúc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ban đầu</span>, nhưng khi nó đã <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phục vụ</span> xong, người ta không cần đến nó nữa.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Câu hỏi</b>: <strong>Nếu vì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lý do</span> này hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lý do</span> khác mà người ta không muốn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quán tưởng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đức Phật</span>, người ta có thể thế chỗ bằng cách tưởng tượng đức Jesus hay một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đạo sư</span> vĩ đại khác mà người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tin tưởng</span> không?</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><b><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trả lời</span></b>: Khi người ta nói đến một vị “Phật”, người ta muốn nói đến một người có mọi phẩm tính mà danh từ đó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">diễn tả</span> : một người mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong sạch</span> và đã <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thức tỉnh</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản tánh</span> thật sự của những sự vật, mà lòng bi là toàn khắp <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vũ trụ</span>, và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> tận tụy vì những người khác. Nếu đó là điều mà đức Jesus <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện thân</span> đối với bạn, bấy giờ là như nhau khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hình dung</span> Chúa hay Phật.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Câu hỏi</b>: <strong>Nếu người ta bắt đầu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đều đặn</span> và người ta phải ngưng chúng trong vài tuần hay vài tháng vì một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lý do</span> nào đó, người ta có thể bắt đầu làm lại từ chỗ người ta đã ngừng hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt hơn</span> là bắt đầu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở lại</span> hết?</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><b><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trả lời</span></b>: Tất cả <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tùy thuộc</span> vào cái mà bạn đã rút ra được từ những bài tập bạn đã làm. Nếu bạn có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm tưởng</span> bạn đã thâu hóa chúng khá tốt và chúng thật sự làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lợi lạc</span> cho bạn, bạn có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp tục</span> từ chỗ bạn đã dừng trước kia. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Nếu không</span> phải thế, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt hơn</span> là bắt đầu lại từ đầu.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Câu hỏ</b><strong>i: Làm sao để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tránh khỏi</span> rơi vào những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cạm bẫy</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm linh</span>, như sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kiêu mạn</span> khi người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> có những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiến bộ</span>? Tôi tự hỏi khi người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">một mình</span>, với sách, không có thầy bên cạnh, người ta sẽ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiến bộ</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiên lệch</span> chăng?</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><b><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trả lời</span></b>: Rất có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hình ảnh</span> mà bạn tạo ra về chính bạn từ khi sanh ra không tương đồng với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tế</span>, nếu bạn không bao giờ phân tích. Có thể bạn tự tạo ra một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý tưởng</span> về mình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> không có cơ sở nào cả, nhưng bạn không biết gì, hơn nữa không có ai đã nói với bạn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hình ảnh</span> ấy về bạn có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trung thực</span> hay không. Người ta có thể tự nhủ “tôi là ánh sáng”, hay là Phật hay là Chúa, nhưng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rõ ràng</span> đó chỉ là một tưởng tượng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ảo giác</span>. Thế nên rất <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ích lợi</span> khi có người nói cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> rằng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> không đẹp, không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đức hạnh</span>, không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dị thường</span> như <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> tin như vậy, bởi vì điều đó tránh cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> tin vào <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hình ảnh</span> về mình mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> phóng chiếu và tránh cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp tục</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đồng hóa</span> với nó. Và chính trong chiều hướng đó mà một vị thầy có thể làm cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> bớt loại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sai lầm</span> này khi lột trần những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ảo tưởng</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> và dẫn dắt <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> trong hướng đi đúng. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Vậy thì</span> quả là đúng rằng người ta có thể tự lừa dối mình khi chỉ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tín nhiệm</span> vào độc nhất một cuốn sách, bởi vì người ta có nguy cơ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giải thích</span> nó riêng biệt theo <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hình ảnh</span> mà người ta tự tạo về mình, và một đường lối như vậy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nghèo nàn</span>, kém cỏi. Tôi cũng thêm rằng một cuốn sách thế nào cũng có những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giới hạn</span> nội tại: nó cho một khuôn khổ quy chiếu tổng quát, xác định <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">một lần</span> cho tất cả trên giấy, trong khi cuộc sống thì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thường trực</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">biến đổi</span> và mỗi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trường hợp</span> người ta gặp là độc nhất.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Câu hỏi</b><strong>: <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Vậy thì</span> làm sao tránh loại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn đề</span> này khi người ta không làm việc dưới sự hướng dẫn của một vị thầy?</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><b><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trả lời</span></b>: Hãy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhấn mạnh</span> vào lòng bi đến mức nào bạn còn có thể, và hãy để bạn được hướng dẫn bởi nó trong khi chờ đợi gặp được một người nào biết đường lối mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đang nói ở đây.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Câu hỏi: Một sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tăng trưởng</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm xúc</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiêu cực</span> và những khó khăn có phải tất yếu là dấu hiệu là có cái gì không ổn trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> hay đó là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tác dụng</span> phụ của việc “chữa trị” đã đưa lên bề mặt những khuynh hướng có thức?</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><b><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trả lời</span></b>: Khó mà nói một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trừu tượng</span> như vậy; đó có thể là cái này hoặc cái kia, hay cả hai. Có thể người ta luôn luôn có những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phiền não</span> này trong họ, nhưng người ta còn chưa biết bởi vì người ta ít <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span> đến cái gì xảy trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span>. Khi người ta luôn luôn có khuynh hướng có một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý kiến</span> quá tốt về mình, người ta chỉ thấy cái người ta muốn thấy - những mặt tốt. Đến nỗi rằng những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phiền não</span> có vẻ khởi lên chẳng từ đâu cả khi người ta lại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span> đến chúng và tự phân tích. Có lẽ đó không phải là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận xét</span> khích lệ lắm, nhưng dầu sao, cái đáng nói là chớ xem quá <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nghiêm trọng</span> những tình cảm và những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phiền não</span> này khi chúng được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm thấy</span> ở trong mình. Chỉ cần <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span> cái gì đang xảy ra nơi mình, và nếu người ta không phân cực vào một cái gì, thì người ta không phải có những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn đề</span> lớn lao.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Câu hỏi: <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Hiện giờ</span> có nhiều người đề nghị nhiều loại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hệ thống</span> “trị liệu”. Những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hệ thống</span> khác nhau này nói chung đều <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ích lợi</span>, và chúng khác với đường lối đặt nền trên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đạo Phật</span> của ngài như thế nào?</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><b><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trả lời</span></b>: Tôi không thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trả lời</span> thay cho những người khác, nhưng tôi tưởng tượng có nhiều người đề nghị những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">biện pháp</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trị liệu</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lợi lạc</span>, điều đó là tốt. Có những cái khác <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thành công</span> ít nhiều, và một số thậm chí gây ra <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tai hại</span>. Thật ra, phẩm chất của một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phương pháp</span> chữa lành <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tùy thuộc</span> nhiều vào động cơ của nhà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trị liệu</span>, trong mức độ nhân cách của người ấy có một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ảnh hưởng</span> lớn trên những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phương pháp</span> của mình. Nhưng điều ấy còn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tùy thuộc</span> vào mức độ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kinh nghiệm</span>, và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giá trị</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">truyền thống</span> mà người ấy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dựa vào</span>: có một khác biệt lớn lao giữa một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hệ thống</span> “gia đình” mà một người nào đó đã <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">biến chế</span> từ những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý tưởng</span> riêng của mình và của những người khác rải rác đó đây, với những phát huy được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">truyền thừa</span> bởi một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">truyền thống</span> đã có những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chứng cứ</span> của nó. Trong nhãn quan <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Phật giáo</span>, sự chữa lành được đặt nền trên những kỹ thuật <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> nhắm đến thu hoạch sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều phục</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span>. Điều này muốn nói rằng người nào biết làm sao <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hàng phục tâm</span> thức - <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bằng kinh</span> nghiệm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cá nhân</span> và không chỉ qua một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiểu biết</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lý thuyết</span> - được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đánh giá</span> là có đủ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thẩm quyền</span> để dạy những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phương pháp</span> ấy.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Câu hỏi: Làm thế nào tôi có thể làm mạnh <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">động lực</span> của tôi, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý muốn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> lòng bi của tôi ? Tôi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> tin sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span> làm việc đó, nhưng luôn luôn có một cái gì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngăn cản</span> tôi - sự lười biếng, những bế tắc trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm trí</span>.</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><b><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trả lời</span></b>: Điều quan trọng là làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hết sức</span> mình, tính đến những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều kiện</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">của riêng</span> mình, hơn là chờ đợi được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn hảo</span> để giúp đỡ những người khác. Khi giúp đỡ họ, người ta cũng tự giúp đỡ chính mình, và dù cho người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lầm lẫn</span>, người ta cũng có thể rút ra những bài học để tự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cải thiện</span>. Đặt sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> của bạn trên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý tưởng</span> rằng bạn sẵn sàng giúp đỡ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mọi người</span> nào cần đến bạn và làm tất cả những gì bạn có thể làm được trong chiều hướng đó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt hơn</span> là nói với những người khác: “Tôi rất thích giúp các bạn, nhưng tôi còn chưa <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> sẵn sàng”.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Câu hỏi: Đâu là sự khác biệt hay là mối tương quan, giữa <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trị liệu</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span>?</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><b><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trả lời</span></b>: Không có sự khác biệt giữa chữa lành và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trị liệu</span> muốn nói đến <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều trị</span>, chăm sóc, chữa lành, và cũng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phòng ngừa</span> những bệnh tật, những mất <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quân bình</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> hãy lấy một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thí dụ</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đơn giản</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phác họa</span>: nếu bạn làm đứt tay và bạn dán miếng băng lên đó, thì ấy là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trị liệu</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vật lý</span>; nếu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đồng thời</span> bạn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lợi dụng</span> điều đó để học không tự làm đứt tay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">một lần</span> nữa, điều này thuộc về <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phương diện</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> của sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trị liệu</span>. Mọi sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trị liệu</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">liên hệ</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phương diện</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm thức</span> đều <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">liên kết với</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span>.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Câu hỏi</b><strong>: Thế có phải muốn nói rằng, khi người ta biết <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span> đúng, tức là người ta đang làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trị liệu</span> bằng cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span>?</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><b><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trả lời</span></b>: Vâng, đúng thế. Nhưng điều đó cũng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">áp dụng</span> cho những việc khác: ăn, ngủ, mặc quần áo, và thư giãn, tất cả những cái đó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tham gia</span> vào sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trị liệu</span> theo nghĩa rộng - mọi cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đáp ứng</span> đầy đủ cho những nhu cầu của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Câu hỏi: “Có lòng bi” hiểu cho đúng là thế nào?</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><b><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trả lời</span></b>: Theo tôi, có lòng bi nghĩa là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bao gồm</span> tất cả <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mọi người</span> vào trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuộc đời</span> của bạn. Để được như vậy phải hiểu rằng tất cả <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> không trừ một ai đều đi tìm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạnh phúc</span> và đều tránh <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau khổ</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bất hạnh</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Phiền não</span>, đó là do <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô minh</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> về <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản tánh</span> đích thực của những sự vật mà người ta không thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm thấy</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạnh phúc</span>, trong khi người ta không ngừng có những khổ nhọc và khó khăn đủ mọi loại. Lòng bi, đó là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tình thương</span> vô <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều kiện</span>. Đó là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý chí</span> giúp đỡ bất kỳ ai cần sự giúp đỡ của bạn, và với cùng một chăm sóc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ân cần</span> cho tất cả: người mà bạn giúp đỡ có thể là hữu ích cho bạn hay thậm chí <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giận dữ</span>, hung bạo với bạn, hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tố cáo</span> bạn những việc bạn không hề làm - tất cả chẳng thay đổi gì được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý chí</span> muốn giúp đỡ họ. Ngược lại, những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phản ứng</span> như vậy chỉ làm cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý chí</span> đó mạnh thêm. Người ta không chờ đợi cái gì cho mình, không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mong chờ</span> một kết quả nào. Và nếu một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tình cờ</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bi thảm</span> khiến người ta ngồi tù vì điều người ta đã giúp đỡ một ai đó, lòng bi sẽ đưa đến sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vui mừng</span> đã có thể mang lấy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">gánh nặng</span> của người khác, đổi lấy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạnh phúc</span> của mình. Thế đó là lòng bi thật sự, cái cho đi tất cả mà không chờ đền đáp.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Câu hỏi</b>: <strong>Thầy đã nói có một lúc mà, nếu người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đúng đắn</span> những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span>, người ta có thể tự nhủ người ta đang đi trong chiều hướng đúng. Thầy nghĩ điều đó như thế nào? Có những dấu hiệu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cho phép</span> người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đánh giá</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiến bộ</span> của mình không?</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><b><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trả lời</span></b>: Tôi nghĩ rằng nếu bạn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận thấy</span> rằng khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> bạn đến chỗ sống những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">biến cố</span> hàng ngày <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt hơn</span> và đối mặt với chúng tương xứng hơn, đó là có một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiến bộ</span> nào đấy. Nếu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đúng đắn</span> những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span>, người ta sẽ có ít khuynh hướng tự tạo ra những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn đề</span> và tự đặt mình trong những tình huống khó khăn. Người ta sẽ phát triển cái tốt nhất của chính mình để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở thành</span> một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con người</span> xứng đáng với danh từ này.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chương trình làm việc</span></strong></p>
<p style="text-align: justify;">Đây là vài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chỉ dẫn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cụ thể</span> sẽ cho bạn một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý tưởng</span> về <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời gian</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trải qua</span> mỗi một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span>, để bạn có thể tổ chức công việc của bạn.</p>
<p style="text-align: justify;">Những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điểm sơ khởi</span>:</p>
<p style="text-align: justify;">• <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> hãy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhấn mạnh</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">một lần</span> nữa vào sự quan trọng cần theo thứ tự những bài tập và chỉ đi qua cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp theo</span> sau khi đã làm xong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời gian</span> “học nghề” <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dự kiến</span> cho mỗi bài.</p>
<p style="text-align: justify;">• <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">THỜI GIAN</span> NHỮNG <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">THỜI THỰC</span> HÀNH <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tùy thuộc</span> vào sự mong muốn của người ta muốn thực sự rút ra <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lợi lạc</span> tối đa của những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span>. Chẳng hạn nếu người ta quá bận và chỉ có nửa giờ một ngày cho chúng hay là có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời gian</span> nhưng người ta không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> có thể tự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bó buộc</span> để theo <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trọn vẹn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chương trình</span> được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">yêu cầu</span> thì làm sao? <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tốt hơn</span> là chẳng làm gì cả? Thật ra, mọi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nỗ lực</span> đều khó nhọc: cốt yếu là bạn tự định một thời khóa làm việc hàng ngày kéo dài bao lâu, theo những bổn phận bắt buộc của bạn, và giữ như vậy. Có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lợi lạc</span> hơn nhiều khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> nửa giờ mỗi ngày, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đều đặn</span>, hơn là một giờ lúc này, hai giờ lúc khác. Chính sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">liên tục</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nỗ lực</span> là điều quan trọng.</p>
<p style="text-align: justify;">Lúc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ban đầu</span>, có lẽ người ta thích làm hai thời ngắn hơn là một thời dài; điều đó không thành <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn đề</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">miễn là</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đều đặn</span>.</p>
<p style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thời gian</span> tổng thể để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> - vài ngày, một tuần hay hơn nữa - là một tối thiểu theo <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chỉ định</span>; người ta không được gì cả nếu muốn đi qua quá nhanh đến bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp theo</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Lịch và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời gian</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tối thiểu </span><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span></p>
<p style="text-align: justify;">1. TƯ THẾ: vài phút trước khi bắt đầu mỗi thời làm việc. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tùy ý</span> theo nhu cầu.<br />
2. THƯ GIÃN (<span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">BUÔNG XẢ</span>): một phần tư giờ, trước mỗi thời. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tiếp theo</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tùy ý</span> theo nhu cầu.<br />
3. CẢM NHẬN: 1 tuần, một thời một giờ mỗi ngày.<br />
4. TỰ MỞ MÌNH RA: 3 ngày, một thời 20 phút mỗi ngày. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tiếp theo</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tùy ý</span>, khi nào người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> quá co rút.<br />
5. CẦU VỒNG: 1 tuần, một giờ mỗi ngày.<br />
6. TẤM GƯƠNG :<br />
Phần đầu - 1 tuần là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tối thiểu</span>; 15-20 phút một hoặc hai lần mỗi ngày.<br />
Phần hai - 3 hay 4 tuần; 15-20 phút mỗi ngày.<br />
7. BẠN: 3 đến 4 tuần; 45 phút mỗi ngày.<br />
8. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ĐỨC PHẬT</span> BÊN TRONG: 1 tuần; một thời một giờ bốn mươi lăm phút mỗi ngày.<br />
9. LÀM <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">SỐNG ĐỘNG</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ĐỨC PHẬT</span> BÊN TRONG: 4 tuần; một thời một giờ mười lăm phút mỗi ngày.<br />
10. TRIỂN NỞ, THU RÚT: 3 tuần; một giờ mỗi ngày.<br />
11. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">KẺ THÙ</span>: 4 tuần; một giờ hai mươi phút mỗi ngày.<br />
12. NHẬN TRÊN CHÍNH MÌNH SỰ KHỔ ĐAU CỦA <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">CHA MẸ</span> VÀ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">GIA ĐÌNH</span>: 2 tuần; một giờ mười lăm phút mỗi ngày.<br />
13. NHẬN TRÊN CHÍNH MÌNH SỰ KHỔ ĐAU CỦA XỨ SỞ MÌNH, NHŨNG BẠN BÈ VÀ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">THÚ VẬT</span>: 2 tuần; một giờ mười lăm phút mỗi ngày.<br />
14. NHẬN TRÊN CHÍNH MÌNH SỰ KHỔ ĐAU CỦA NHỮNG <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">KẺ THÙ</span> CỦA MÌNH: 4 tuần; một giờ rưỡi mỗi ngày.<br />
15. KHỐI CẦU CẦU VỒNG: 6 tuần tất cả; một giờ mỗi ngày trong một tuần, cho mỗi màu.<br />
16. LÒNG BI <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">VŨ TRỤ</span>: 4 tuần; nửa giờ mỗi ngày.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Đức Akong Tulku Rinpoche</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Việt dịch: Nguyễn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">An Cư</span> – Nhà xuất bản <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thiện Tri Thức</span>, 2001</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Nguồn: Nghệ Thuật Để Sống <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trọn Vẹn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Ý Nghĩa</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Cuộc Đời</span></em><br />
<em>Kagyu Samye Ling 1987, L’art de dresser le tigre intérieur Akong Rinpoche, 1991 Sand, Paris</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/nhung-thuc-tap-nuoi-day-tam-thuc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lời khuyên khẩn cấp</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/kinh-sach-karma/loi-khuyen-khan-cap-2/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/kinh-sach-karma/loi-khuyen-khan-cap-2/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 07 May 2021 09:09:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Kinh sách Karma]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=10094</guid>
		<description><![CDATA[Giáo lý sau đây được ban ra để trả lời một câu hỏi gồm hai phần được nêu lên trong chuyến viếng thăm của Lạt ma Lodu tại Taos, New Mexico Hỏi: Làm thế nào những người không có vị Thầy tâm linh có thể sống trong thế giới và thực hành tâm linh một cách thiện xảo, và làm&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/kinh-sach-karma/loi-khuyen-khan-cap-2/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p id="m_-1310978880376920046gmail-m_4189343592606961495ecxyui_3_16_0_1_1437788750228_19587" style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;"><i id="m_-1310978880376920046gmail-m_4189343592606961495ecxyui_3_16_0_1_1437788750228_19586">Giáo lý sau đây được ban ra để trả lời một câu hỏi gồm hai phần được nêu lên trong chuyến viếng thăm của Lạt ma Lodu tại Taos, New Mexico</i></span></p>
<p id="m_-1310978880376920046gmail-m_4189343592606961495ecxyui_3_16_0_1_1437788750228_19775" style="text-align: justify;"><i id="m_-1310978880376920046gmail-m_4189343592606961495ecxyui_3_16_0_1_1437788750228_19586"></i><span style="font-size: 12pt;"><b id="m_-1310978880376920046gmail-m_4189343592606961495ecxyui_3_16_0_1_1437788750228_19785"><i id="m_-1310978880376920046gmail-m_4189343592606961495ecxyui_3_16_0_1_1437788750228_19784">Hỏi: Làm thế nào những người không có vị Thầy tâm linh có thể sống trong thế giới và thực hành tâm linh một cách thiện xảo, và làm cách nào những người đã có một con đường có thể sống và làm việc trong một thế giới nơi những người khác không chia sẻ con đường đó?</i></b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;"><b>Đáp:</b> Những người không có vị dẫn đạo tâm linh và được thúc đẩy bởi một khao khát mãnh liệt có thể tự mình thực hành cho tới khi tìm thấy một vị dẫn đạo tâm linh tốt lành. Những ai có ý hướng làm những điều thiện lành thì sớm hay muộn cũng sẽ gặp một vị Thầy đầy đủ phẩm tính.</span></p>
<p id="m_-1310978880376920046gmail-m_4189343592606961495ecxyui_3_16_0_1_1437788750228_19767" style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Với động lực để làm những điều lợi lạc và đi theo con đường tâm linh, nhờ thiện tâm và lòng bi mẫn, thân, ngữ và tâm ta có thể được sử dụng để phát triển thái độ chân chánh và các hành động đúng đắn (chánh hạnh). Ta cũng nên được thúc đẩy để phát triển ước muốn kiên định, mong ước tất cả chúng sinh đều kinh nghiệm hạnh phúc và thoát khỏi đau khổ. Kết quả là thân, ngữ và tâm ta sẽ trở thành sự hiển lộ của lòng bi mẫn. Đây là một thực hành tâm linh chuẩn bị căn bản mà ta có thể tự tu học không có sự trợ giúp của một vị dẫn đạo tâm linh.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Là Phật tử, chúng ta tin rằng ta không nên làm điều gì gây tổn hại cho người khác. Vì thế bạn nên luôn luôn tự mình làm một gương mẫu. Nếu có ai nói với bạn trong một cách thế tích cực, bạn kinh nghiệm hạnh phúc; vì thế, bạn nên nói với những người khác bằng một cách thức tương tự để họ cũng có thể có kinh nghiệm (hạnh phúc) đó. Khi bạn gặp một người giao tiếp với bạn không bằng ngôn từ, với động lực hoàn toàn từ ái và năng lực tâm linh tràn đầy bi mẫn, bạn cảm thấy sảng khoái, an lạc hơn. Tới lượt bạn, bạn nên nuôi dưỡng thiện tâm và lòng bi mẫn tương tự càng nhiều càng tốt, và sau đó hãy đem thái độ của thân, ngữ và tâm đó tới tất cả những người bạn gặp.</span></p>
<p id="m_-1310978880376920046gmail-m_4189343592606961495ecxyui_3_16_0_1_1437788750228_19954" style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Vì thế đây là lời khuyên của tôi cho những người không có một vị dẫn đạo tâm linh: Bạn không nhất thiết phải ngồi xuống, thiền định đúng bài bản và thực hành quán tưởng. Việc biểu lộ thiện tâm từ ái và lòng bi mẫn có thể được thực hiện ở bất kỳ nơi đâu. Bạn luôn luôn có cơ hội để ứng dụng thiện tâm và lòng bi mẫn đối với người khác và để sử dụng thân, ngữ và tâm bạn trong chánh hạnh. Thái độ này rất mạnh mẽ và là thực hành tâm linh chuẩn bị toàn hảo. Sớm hay muộn, nhờ sức mạnh của động lực tích cực của bạn, bạn sẽ gặp vị dẫn đạo tâm linh đúng đắn, và cánh cửa sẽ mở ra con đường tâm linh.</span></p>
<p id="m_-1310978880376920046gmail-m_4189343592606961495ecxyui_3_16_0_1_1437788750228_19752" style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Trong trường hợp thứ hai, bạn đã có thực hành tâm linh, và bạn bị xao lãng bởi những mối bận tâm thế tục. Điều quan trọng là bạn phải đi theo thiện tri thức, vị Thầy và không đi đó đi đây. Hãy lưu lại với một vị dẫn đạo tâm linh, là người mà bạn thực sự cảm thấy là chân chính, và đừng cố thay đổi các vị Thầy cho tới khi bạn có được sự thấu suốt chân thật trong tâm.</span></p>
<p id="m_-1310978880376920046gmail-m_4189343592606961495ecxyui_3_16_0_1_1437788750228_19750" style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Thái độ Bồ Tát thì rất quan trọng; không có nó, bạn không thể thực hành Kim Cương thừa và Đại thừa. Khi tâm bạn hoàn toàn được thúc đẩy bởi thái độ thuần tịnh này thì thân, ngữ và tâm bạn hướng về sự tích cực tốt lành một cách tự nhiên. Từ viễn cảnh Đại thừa và Kim Cương thừa, cho dù bạn không thể ngồi yên trên nệm thiền trước bàn thờ bởi bạn có con cái, việc làm, và vì bạn có đủ thứ xao lãng trong thế gian, bạn vẫn có thể thực hành. Bạn phải nhận được một lời khuyên chân chính từ vị Thầy của bạn và có niềm tin nơi ngài và Giáo Pháp. Khi đó hoạt động của bạn trong thế gian sẽ hiến tặng một cơ hội tương tự để đạt được Giác ngộ như bạn có được trên nệm thiền.</span></p>
<p id="m_-1310978880376920046gmail-m_4189343592606961495ecxyui_3_16_0_1_1437788750228_19740" style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;"><b><i>Hỏi: Xin ngài giải thích làm cách nào thực hiện được điều đó?</i></b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;"><b>Đáp:</b> Để được hướng dẫn trong những tình huống như thế, chúng ta có thể hướng về Machig Labdron, một trong những Đạo sư Tây Tạng vĩ đại, người sáng lập thực hành Chod. Bà là một yogi và vị Thầy có thành tựu cực kỳ lớn lao. Mặc dù hầu hết giáo lý đạo Phật chỉ di chuyển từ Ấn Độ sang Tây Tạng, giáo lý của bà từ Tây Tạng trở ngược về Ấn Độ. Bà có một ít lời khuyên dạy vĩ đại về chủ đề này mà với tôi chúng dường như đầy đủ, phong phú và đơn giản. Bà nhắc nhở chúng ta rằng đời người chúng ta xen lẫn hạnh phúc và đau khổ. Trong chốc lát chúng ta thật hạnh phúc, nhưng hạnh phúc không kéo dài; chúng ta bám luyến vào hạnh phúc đó và thình lình nó trở thành đau khổ thật khó thoát ra. Đôi khi ta lại có hạnh phúc ngắn ngủi, nhưng điều này tạo thêm sự dính mắc và bám luyến, và như thế ta càng thêm đau khổ. Đây là kinh nghiệm của tất cả chúng sinh, nhưng loài người cảm nhận điều đó nhạy bén hơn.</span></p>
<p id="m_-1310978880376920046gmail-m_4189343592606961495ecxyui_3_16_0_1_1437788750228_19719" style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Machig Labdron dạy: Đừng lo lắng. Nếu bạn đau khổ, bạn có một cơ hội tuyệt vời để thực hành. Hãy nhớ: “Nếu tôi hạnh phúc, tôi ước muốn tất cả chúng sinh không loại trừ ai được hưởng hạnh phúc mà tôi được trải nghiệm thật dễ chịu này. Cầu mong mọi người đều kinh nghiệm hạnh phúc này giống như tôi đã kinh nghiệm”. Theo cách này hạnh phúc trở thành sự tịnh hóa, thực hành thực sự, và công đức được tích tập. Kế đó: “Nếu thân hay tâm tôi đau đớn, cầu mong cùng với nỗi khổ của tôi, tôi nhận lấy nỗi khổ của tất cả chúng sinh không loại trừ ai”. Vì thế nỗi khổ của chúng ta cũng trở nên hữu ích như pháp tịnh hóa và mang lại cho ta một cảm thức sâu xa về Bồ Tát hạnh. Sự tiếp cận này rất ích lợi cho những người không có thời gian để thực hành chính thức trong một thế giới tràn đầy trách nhiệm và những xao lãng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Một người có thể thực hành an tọa và tụng đếm các thần chú trong nhiều năm, và người khác có thể thực hành khi sống trong thế gian với kỹ thuật mà tôi vừa đề cập. Người thứ hai có thể đạt được giác ngộ sớm hơn bởi họ xử sự với đời sống hàng ngày như một thực hành tâm linh, chuyển hóa mọi hoàn cảnh thế gian thành các hiện tượng tâm linh. Người ngồi ở nhà suốt ngày có thể không thực hành đúng đắn; họ có thể mộng tưởng hão huyền, bị xao lãng và không thể thành tựu sự chứng ngộ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Chúng ta luôn luôn có những cơ hội để tỉnh thức. Khi chúng ta thực hiện các trách nhiệm của ta đối với gia đình, tình thương của ta đối với những người thân vẫn mạnh mẽ bất chấp các vấn đề. Nếu ta nghĩ tưởng rằng tất cả chúng sinh cũng bình đẳng với gia đình ta thì một ngày nào đó ta sẽ có thể phụng sự tất cả những chúng sinh ấy trong một cách thế tương tự. Ví dụ như tại chỗ làm việc của bạn, do bởi nghiệp, một người bất đồng ý kiến với bạn. Nhờ nhận trách nhiệm về chuyện bất hòa, bạn nhận vào mình nỗi khổ này, tịnh hóa nó, và nguyên nhân của nỗi khổ được giải trừ. Thay vì như thế, nếu bạn cứ tiếp tục đeo đuổi cuộc tranh luận, bạn sẽ tạo thêm đau đớn và khổ sở. Vì thế điều tối quan trọng là nhận vào mình nỗi khổ của chúng sinh. Khi bạn làm điều này, tính ích kỷ của bạn sẽ suy yếu đi và bạn sẽ trở nên vô ngã hơn.</span></p>
<p id="m_-1310978880376920046gmail-m_4189343592606961495ecxyui_3_16_0_1_1437788750228_19702" style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Như thế những người không có thời giờ thực hành nên ghi nhớ những lời dạy của Machig Labdron và cố gắng nghĩ về ý nghĩa tròn đầy và phong phú của giáo lý ấy khi bạn hoàn thành cuộc sống hàng ngày. Dứt khoát là bạn phải tỉnh giác, bạn phải tự nhắc nhở mình từ sáng cho tới tối về những nội quán sâu xa này, và bạn phải áp dụng ý nghĩa của chúng mỗi ngày. Cũng nhớ rằng bận rộn không phải là một lý do. Điều này đặc biệt đúng trong truyền thống Đại thừa. Ngay cả trong Kim Cương thừa, bạn nghĩ tưởng bản thân bạn như Bổn Tôn của sự nhập môn, bất kỳ âm thanh nào bạn nghe cũng đều là âm thanh của các thần chú, mọi chúng sinh là tập hội các Bổn Tôn. Và tuy thế mọi sự được nhìn và nghe thấy không có sự hiện hữu bẩm sinh. Đúng hơn, đó là sự hiển lộ của Pháp Thân, sự hiển lộ của tánh Không sâu thẳm. Nếu bạn có thể áp dụng tâm bạn theo cách này mỗi ngày thì việc bạn làm, việc bạn chăm sóc gia đình – tất cả những điều này trở thành thực hành của bạn, và bạn đang tiến bộ trong từng giây phút. Nhưng đôi khi các vấn đề của ta đến từ sự lười biếng, thiếu sự tin cậy và phó thác, niềm tin yếu ớt, và chần chừ do dự. Ta nghĩ rằng thực hành hàng ngày là điều tốt lành cần làm, nhưng không phải ngày hôm nay. Thình lình, một điều quan trọng tới gần và chúng ta ước muốn dấn mình kịch liệt vào thực hành; chỉ khi đó ta mới có được một quan điểm tâm linh. Thay vào đó, ta nên luôn luôn hiến dâng tất cả hạnh phúc cho người khác và sử dụng mọi đau khổ cá nhân để nhận lấy đau khổ của tất cả chúng sinh.</span></p>
<p id="m_-1310978880376920046gmail-m_4189343592606961495ecxyui_3_16_0_1_1437788750228_19693" style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;">Hãy nhớ kỹ khi giữ quan điểm Kim Cương thừa: mọi hình tướng bất khả phân với hình tướng của các Bổn Tôn, mọi âm thanh bất khả phân với thần chú; nhưng mọi hình tướng và âm thanh không có hiện hữu bẩm sinh, là một sự biểu lộ của tính Không. Đó là cách thức thực hành Kim Cương thừa.</span></p>
<p id="m_-1310978880376920046gmail-m_4189343592606961495ecxyui_3_16_0_1_1437788750228_19691" style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;"><em>Lạt ma Lodu Rinpoche an trụ tại Kagyu Droden Kunchab, một trung tâm Giáo Pháp để thực hành Phật Giáo Đại thừa và Kim Cương thừa, có trụ sở ở 1892 Đường Fell (gần Clayton) San Francisco, CA 94117. Lạt ma trông nom việc dịch thuật nhiều bản văn thực hành (Sadhana) và đã biên soạn vài quyển sách: Giáo lý Bardo (có thể mua được nhờ Nhà Xuất bản Snow Lion), Tinh túy của Giác tri và Vô tri, Thành tựu Giác ngộ, Trì giữ Giới nguyện Bồ Tát, và Kính lễ Kalu Rinpoche (có thể tìm được ở Nhà Xuất bản KDK).</em></span></p>
<p id="m_-1310978880376920046gmail-m_4189343592606961495ecxyui_3_16_0_1_1437788750228_19681" style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;"><strong>Lama Lodu Rinpoche</strong></span></p>
<div id="m_-1310978880376920046gmail-m_4189343592606961495ecxyui_3_16_0_1_1437788750228_19669">
<p><em>Việt ngữ: Thanh Liên</em></p>
<p id="m_-1310978880376920046gmail-m_4189343592606961495ecxyui_3_16_0_1_1437788750228_19669"><i>Nguyên tác: Instant Advice</i></p>
<p><em>Nguồn Anh ngữ: <a href="http://www.kdk.org/">Kagyu Droden Kunchab - kdk.org</a></em></p>
<p><em>Nguồn Việt ngữ: <a href="https://thuvienhoasen.org/p39a6374/4/loi-khuyen-khan-cap">Lời Khuyên Khẩn Cấp</a></em></p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/kinh-sach-karma/loi-khuyen-khan-cap-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tiểu sử vắn tắt Bardor Tulku Rinpoche thứ ba (1949 &#8211; 2021)</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/tieu-su-van-tat-bardor-tulku-rinpoche-thu-ba-1949-2021/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/tieu-su-van-tat-bardor-tulku-rinpoche-thu-ba-1949-2021/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 20 Apr 2021 14:54:37 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Karma Kagyu]]></category>
		<category><![CDATA[Đạo sư Karma]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=10045</guid>
		<description><![CDATA[Bardor Tulku Rinpoche sinh năm 1949 ở Kham, miền Đông Tây Tạng. Từ rất nhỏ, Ngài đã được Đức Gyalwang Karmapa thứ 16 công nhận là hóa hiện thứ ba của Terchen Barway Dorje[1]. Là một đứa bé cùng với gia đình và vị giáo thọ, Ngài duy trì lối sống du mục. Rinpoche lên sáu khi Ngài rời miền Đông Tây Tạng cùng với ông bà trong hành trình đưa Ngài trước tiên đến Lhasa, sau đó Tsurphu&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/tieu-su-van-tat-bardor-tulku-rinpoche-thu-ba-1949-2021/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;">Bardor Tulku Rinpoche sinh năm 1949 ở Kham, miền Đông <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tây Tạng</span>. Từ rất nhỏ, Ngài đã được Đức Gyalwang Karmapa thứ 16 <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">công nhận</span> là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hóa hiện</span> thứ ba của Terchen Barway Dorje<a title="" href="file:///C:/Users/Ngawang%20Thogme/Documents/TI%E1%BB%82U%20S%E1%BB%AC%20V%E1%BA%AEN%20T%E1%BA%AET%20BARDOR%20TULKU%20RINPOCHE%20TH%E1%BB%A8%20BA.docx#_ftn1">[1]</a>.</p>
<p style="text-align: justify;">Là một đứa bé cùng với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">gia đình</span> và vị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giáo thọ</span>, Ngài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">duy trì</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lối sống</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">du mục</span>. Rinpoche lên sáu khi Ngài rời miền Đông <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tây Tạng</span> cùng với ông bà trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hành trình</span> đưa Ngài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trước tiên</span> đến Lhasa, sau đó Tsurphu và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuối cùng</span> đến Drikung, nơi Rinpoche lưu lại trong hai năm tại nhà của ông bà Ngài.</p>
<p style="text-align: justify;">Sau khi ông bà của Rinpoche qua đời, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cha mẹ</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">anh chị</span> em Ngài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đoàn tụ</span> với Ngài ở Drikung. Khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tình hình</span> chính trị và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xã hội</span> ở <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tây Tạng</span> trở nên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tồi tệ</span> hơn bởi sự xâm chiếm của Cộng sản <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trung Quốc</span>, Rinpoche và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">gia đình</span> – <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ban đầu</span> là một đoàn mười ba người – <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">khởi hành</span> đến <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Ấn Độ</span>, vượt Himalaya cùng với nhiều người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tây Tạng</span> khác, những vị cũng đang <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chạy trốn</span> khỏi cuộc chiến.</p>
<p style="text-align: justify;">Họ đã <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">du hành</span> qua Kongpo đến Pema Ku. Ở Pema Ku, tại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">biên giới</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tây Tạng</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Ấn Độ</span>, bởi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hành trình</span> gian khổ, tất cả thành viên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">gia đình</span> của Rinpoche đều qua đời. Khi cha của Rinpoche – thành viên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuối cùng</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">gia đình</span> – qua đời, Rinpoche rời Pema Ku và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp tục</span> hướng về Assam cùng những người tị nạn khác.</p>
<p style="text-align: justify;">Tại thị trấn được biết đến là Bomdila, nơi mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">biên giới</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tây Tạng</span>, Bhutan và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Ấn Độ</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">gặp nhau</span>, một cuộc tấn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">công bằng</span> bom đã khiến đoàn người phân tán. Rinpoche và một người bạn trẻ tuổi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thoát khỏi</span> cuộc tấn công và đi về phía Tây, dọc theo <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">biên giới</span> của Bhutan và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Ấn Độ</span>, đến Siliguri và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuối cùng</span> là đến Darjeeling. Khi họ đến Darjeeling, Đức Karmapa thứ 16 được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thông báo</span> rằng Rinpoche đã <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an toàn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thoát khỏi</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tây Tạng</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Vô cùng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoan hỷ</span> trước tin <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt lành</span> này, Đức Karmapa đã sắp xếp để Rinpoche được cung nghênh về Sikkim và để người bạn của Rinpoche được chăm sóc.</p>
<p style="text-align: justify;">Bardor Tulku Rinpoche được tấn phong là một Tulku tại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tu viện</span> Rumtek ở tuổi thanh <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiếu niên</span>. Cũng chính tại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tu viện</span> Rumtek, dưới sự dạy dỗ của Đức Karmapa thứ 16, sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rèn luyện</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chính thức</span> của Rinpoche đã diễn ra.</p>
<p style="text-align: justify;">Sau khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn thành</span> nhiều năm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nghiên cứu</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span>, Bardor Tulku Rinpoche đi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thị giả</span> Đức Karmapa thứ 16 trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hành trình</span> [<span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoằng Pháp</span>] <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span> vào các năm 1974 và 1976. Năm 1977, Đức Karmapa <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">yêu cầu</span> Rinpoche ở lại Woodstock, New York, tại Karma Triyana Dharmachakra (KTD). Trong hai năm đầu tiên tại KTD, Rinpoche đã làm việc cùng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mọi người</span> để cải tạo và chuẩn bị ngôi nhà và chuẩn bị cho chuyến viếng thăm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuối cùng</span> của Đức Karmapa thứ 16 đến phương Tây.</p>
<p style="text-align: justify;">Trong chuyến viếng thăm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuối cùng</span> vào năm 1980, Đức Karmapa đã chỉ dạy rằng trụ xứ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tu sĩ</span> của Ngài tại Bắc Mỹ cần được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiết lập</span> tại KTD và Ngài đã <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cử hành</span> lễ thánh hóa <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chính thức</span>. Sau lễ động thổ vào tháng Năm năm 1982, Bardor Rinpoche <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều hành</span> các <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoạt động</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xây dựng</span> và trực tiếp làm việc mỗi ngày để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xây dựng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tu viện</span>. Khi việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xây dựng</span> chính điện về cơ bản hoàn mãn vào đầu những năm 1990, Ngài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đảm nhận</span> các <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trách nhiệm</span> là vị thầy tại KTD và các <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trung tâm</span> nhánh Karma Thegsum Choling (KTC). Bardor Rinpoche đã <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phục vụ</span> KTD và các <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trung tâm</span> nhánh KTC trong hơn ba mươi năm.</p>
<p style="text-align: justify;">Rinpoche sống cùng với vị phối ngẫu của Ngài – Sonam Chotso Lama trong ngôi nhà của họ ở phía bên kia <i>Magic Meadow</i> cùng với ba con gái – Karma, Chime và Rigdzin. Khi không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tham gia</span> vào <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoạt động</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Phật sự</span>, Ngài tận hưởng việc chơi trò chơi bàn cờ, đi bộ tại hồ chứa, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kết bạn</span> với những con sóc chuột <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản địa</span> và cho chúng ăn. Ngài cũng thích chơi đùa với hai cháu gái nhỏ – Uggi và Baby T. Ngài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoan nghênh</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mọi người</span>, bất kể họ có phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Phật tử</span> hay không và luôn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan tâm</span> đến sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an lành</span> của họ. Ngài yêu mến vùng Woodstock với những ngọn núi và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> nơi đây thật <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">linh thiêng</span>. Ngài đã <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">du hành</span> khắp <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span> để giảng dạy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Giáo Pháp</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trưởng dưỡng</span> sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hành trì</span> của các học trò <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Giáo Pháp</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Vào cuối những năm 1970, Đức Karmapa thứ 16 gửi cho Bardor Tulku Rinpoche bức thư ngắn riêng sau đây.</p>
<p style="text-align: justify;"><i>Bardor Rinpoche <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thân mến</span>,</i></p>
<p style="text-align: justify;"><i>Lời <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cầu nguyện</span> rằng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Giáo Pháp</span> của con có thể lan tỏa khắp <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Nam Thiệm Bộ Châu</span> luôn ở trong tâm Ta, cả ngày lẫn đêm.</i></p>
<p style="text-align: justify;"><i>Đừng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rụt rè</span> về điều này; hãy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sốt sắng</span>.</i></p>
<p style="text-align: justify;"><i>Ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cầu nguyện</span> rằng Ta sớm gặp con.</i></p>
<p style="text-align: justify;"><i>Karmapa</i></p>
<p style="text-align: justify;">Bardor Tulku Rinpoche vẫn giữ bức thư ngắn được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trân trọng</span> này nhưng Ngài không chắc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý nghĩa</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chính xác</span> của nó là gì.</p>
<p style="text-align: justify;">Năm 1999, Bardor Rinpoche có những giấc mơ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô cùng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sống động</span> về Đức Karmapa thứ 16 và trong lúc thức, Ngài cảm nhận mạnh mẽ sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện diện</span> của Đức Karmapa đến mức Ngài có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận thấy</span> mùi của Đức Karmapa. Giấc mơ về Đức Karmapa thứ 16 đã giúp Bardor Tulku Rinpoche <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quyết định</span> rằng đã đến lúc bắt đầu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">truyền bá</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giáo lý</span> của Terchen Barway Dorje (vị Bardor Rinpoche thứ nhất) ở phương Tây.</p>
<p style="text-align: justify;">Năm 2000, với sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">gia trì</span> từ Đức Karmapa thứ 17 và Ngài Tai Situ Rinpoche thứ 12, Bardor Tulku Rinpoche <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thành lập</span> Tổ Chức Raktrul [Raktrul Foundation] để giúp tái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xây dựng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tu viện</span> Raktrul ở <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tây Tạng</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cung cấp</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phương tiện</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giáo dục</span> cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chư Tăng</span>, Ni và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cộng đồng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cư sĩ</span>. Năm 2003, Rinpoche <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thành lập</span> Kunzang Palchen Ling (KPL), một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trung Tâm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Phật Giáo Tây Tạng</span> ở Red Hook, New York. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Dựa trên</span> các nguyên tắc bất <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bộ phái</span>, KPL <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cung cấp</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Giáo Pháp</span> từ mọi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">truyền thống</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Phật giáo Tây Tạng</span> và đóng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vai trò</span> là là một căn cứ để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giữ gìn</span> và đưa những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giáo lý</span> Terma của Terchen Barway Dorje đến phương Tây.</p>
<p style="text-align: justify;">Kể từ đó, Bardor Tulku Rinpoche đã <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều hành</span> các <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoạt động</span> của Kunzang Palchen Ling và dẫn dắt các Nhóm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tu Học</span> Palchen trên khắp đất nước, cũng như giám sát việc chuyển dịch các bản văn Terma của Terchen Barway Dorje. Năm 2020, Rinpoche <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn thành</span> việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xây dựng</span> Kunzang Palchen Ling, nơi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp tục</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giữ gìn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giáo lý</span> từ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">truyền thừa</span> của Ngài và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cung cấp</span> nền tảng cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoạt động</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cộng đồng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Giáo Pháp</span> của Ngài. Nhờ tầm nhìn và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kinh nghiệm</span> của Rinpoche, KPL <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở thành</span> hình mẫu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tuyệt vời</span> về một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trung tâm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Giáo Pháp</span> ở Hoa Kỳ. Đây cũng là địa điểm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">gia trì</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tuyệt vời</span>, nơi lưu giữ nhiều bức tượng chư Phật và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Bồ Tát</span> mà Rinpoche <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nỗ lực</span> không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mệt mỏi</span> để thu thập. Ngài đã sống <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuộc đời</span> làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lợi lạc</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng sinh</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phụng sự</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Phật Pháp</span><a title="" href="file:///C:/Users/Ngawang%20Thogme/Documents/TI%E1%BB%82U%20S%E1%BB%AC%20V%E1%BA%AEN%20T%E1%BA%AET%20BARDOR%20TULKU%20RINPOCHE%20TH%E1%BB%A8%20BA.docx#_ftn2">[2]</a>. Đông đảo học trò <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sùng kính</span> của Ngài đều <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mong mỏi</span> sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tái sinh</span> nhanh chóng của Ngài, lễ tấn phong và sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp tục</span> các <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoạt động</span> của Ngài.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Kunzang Palchen Ling </strong></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Việt ngữ: Pema Jyana</span></i></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Nguồn Anh ngữ: </span></i><a href="https://www.kunzang.org/biography/"><i><span style="font-weight: 400;">Biography of the 3rd Bardor Rinpoche</span></i></a></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Nguồn Việt ngữ: </span></i><a href="https://thuvienhoasen.org/p38a35810/tieu-su-van-tat-bardor-tulku-rinpoche-thu-ba-1949-2021-"><i><span style="font-weight: 400;">Tiểu Sử Vắn Tắt Bardor Tulku Rinpoche Thứ Ba (1949 - 2021)</span></i></a></p>
<div>
<hr />
<div style="text-align: justify;">
<p><em><a title="" href="file:///C:/Users/Ngawang%20Thogme/Documents/TI%E1%BB%82U%20S%E1%BB%AC%20V%E1%BA%AEN%20T%E1%BA%AET%20BARDOR%20TULKU%20RINPOCHE%20TH%E1%BB%A8%20BA.docx#_ftnref1">[1]</a> Terchen Barway Dorje (1836 - 1920), một học trò <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thân thiết</span> của Đức Chokgyur Lingpa. Trụ xứ gốc của Ngài là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tu viện</span> Surmang thuộc Karma Kagyu. Ngài có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô số</span> Terma và cũng có tầm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ảnh hưởng</span> trong việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giữ gìn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giáo lý</span> của trường phái Barom Kagyu. Terchen Barway Dorje là anh trai của Bà Dege, vị phối ngẫu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chính yếu</span> của Đức Chokgyur Lingpa. Ngài đã <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phụng sự</span> Đức Chokgyur Lingpa <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cho đến</span> khi vị này <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">viên tịch</span>.</em></p>
</div>
<div>
<p style="text-align: justify;"><em><a title="" href="file:///C:/Users/Ngawang%20Thogme/Documents/TI%E1%BB%82U%20S%E1%BB%AC%20V%E1%BA%AEN%20T%E1%BA%AET%20BARDOR%20TULKU%20RINPOCHE%20TH%E1%BB%A8%20BA.docx#_ftnref2">[2]</a> Bardor Rinpoche <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">viên tịch</span> vào thứ Năm ngày 01/4/2021 lúc 4h38 chiều giờ EDT [tức 3h38 sáng thứ Sáu ngày 02/04/2021 giờ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Việt Nam</span>].</em></p>
</div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/tieu-su-van-tat-bardor-tulku-rinpoche-thu-ba-1949-2021/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thiền &#8211; Các lỗi lầm cần tránh</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/thien-cac-loi-lam-can-tranh/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/thien-cac-loi-lam-can-tranh/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 29 Aug 2019 11:35:28 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Kagyn]]></category>
		<category><![CDATA[Karma Kagyu]]></category>
		<category><![CDATA[Kinh sách Karma]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=9469</guid>
		<description><![CDATA[Tâm ta, tâm Thầy và giác ngộ hoàn toàn không tách rời được. Nghĩ và tu như vậy, chúng ta sẽ thấy được bản chất thật của tâm ta. Khi ta thiền, thái độ đầu tiên là đi tìm sự yên tĩnh và an ổn, điều này dựa trên sự thích bình yên của cái ngã. Chúng ta cố loại&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/thien-cac-loi-lam-can-tranh/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Tâm ta, tâm Thầy và giác ngộ hoàn toàn không tách rời được. Nghĩ và tu như vậy, chúng ta sẽ thấy được bản chất thật của tâm ta.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi ta thiền, thái độ đầu tiên là đi tìm sự yên tĩnh và an ổn, điều này dựa trên sự thích bình yên của cái ngã. Chúng ta cố loại bỏ các tư tưởng, cho rằng thiền là sự không có khái niệm. Sự đi tìm dễ chịu không kìm hãm được chỉ mang đến buồn ngủ, một sự hôn trầm hơi giống trạng thái tâm của một số súc vật đang ngủ, chúng ta có cảm giác là một thiền giả lớn, trong khi thực ra chúng ta đang ngủ trong một lớp sương mù hơi mờ mịt, nhưng dễ chịu. Đây là một cái bẫy phải tránh.</p>
<p style="text-align: justify;">Một cái bẫy khác trong sự thiền là cương quyết muốn ngưng lại những dòng tâm thức. Sự cố gắng hủy bỏ đi sự chuyển động của các tư tưởng đòi hỏi một cố gắng không thể tưởng tượng. Chúng ta cố gắng không lay động, thu mình lại, để ngăn các tư tưởng lay động nơi ta. Chúng ta còn thở nhẹ nữa. Ta hết sức tránh động đậy, và tư thế chúng ta cho thấy điều đó. Chúng ta cố dồn nén các tư tưởng và cố ngăn chúng xảy đến. Trong một thời gian đầu, mình làm được điều này. Khi dồn nén tâm, ta làm khựng lại tất cả các năng lực của thân. Các năng lực không lưu thông nữa, tất nhiên có một sự không chuyển động. Chúng ta rất hài lòng và nghĩ: “ta đã thành công, đó là thiền, không có gì động đậy nữa”. Nhưng do phát triển ý đó và nhất là sự vui do đã được cái mà ta tìm cầu với biết bao nhiêu cố gắng, tạo nên nhiều lay động. Ta phải cố gắng nhiều hơn nữa để trấn giữ lại sự lay động thêm vào ấy. Càng lúc chúng ta càng căng thẳng, co quắp và lo âu. Điều đó làm tâm rối loạn, thân căng thẳng, và sau cùng sẽ mang đến nhiều đau khổ.</p>
<p style="text-align: justify;">Vì sao trong trạng thái ấy chúng ta khổ? Ta khổ vì ta gắn bó các tư tưởng. Chúng ta đã chặn chúng lại. Chúng không đi ra được, không giải thoát được và tất nhiên, chúng không biến đi được. Ở lại đó, chúng làm ta rối loạn. Điều này hơi giống như chúng ta cầm một sợi dây thừng với một cái gì chuyển động ở đầu bên kia, ví dụ một con chó lớn. Con chó bị giữ bằng dây đó, kéo chúng ta về bên phải, kéo chúng ta về bên trái. Nó lôi chúng ta đi mọi phía, và chúng ta không làm gì được để chống lại. Nếu bây giờ chúng ta để sợi dây đó đi, thì con chó sẽ làm điều gì nó muốn. Cũng thế, thân và tâm chúng ta có thể yên ổn nhưng vì chúng ta cố giữ, chặn lại các tư tưởng, điều này như thể chính chúng ta tự cột mình vào một sợi dây. Tất cả các lay động đó của tâm làm chúng ta rối loạn và cho ra những đau khổ.</p>
<p style="text-align: justify;">Rốt cuộc thiền là gì? Người ta dùng các kĩ thuật, nhưng thiền không thể đồng hóa với các kĩ thuật ấy. Thiền không phải là sự tập trung lên các hình dáng hay màu sắc khác nhau. Thiền là rời bỏ hết tất cả các ràng buộc, tất cả các ngăn ngại giam giữ tâm lại: các thói quen, các khuynh hướng, các luyến ái gò bó tâm khiến nó khổ. Thiền là để tất cả những gì giam giữ và giới hạn tâm lại, được ra đi dần dần, khiến tâm tìm lại được sự tự do tự nhiên, sự thoải mái ban đầu.</p>
<p style="text-align: justify;">Tất cả các trở ngại ấy, tất cả các sự giới hạn ấy, tất cả các luyến ái ấy không bị bên ngoài áp đặt vào bên trong. Đó không phải là các yếu tố kích thích, làm cho tâm bị bó buộc. Chính tâm tự cột lại, tự giới hạn, tự vặn vẹo trong các mâu thuẫn của nó. Phải làm việc từ trong ra ngoài. Sự buông bỏ không tiến hành bên ngoài, nhưng ngay ở bên trong chúng ta. Nếu trong tâm không còn nắm bắt điều này hay điều kia, chính tâm từ bên trong, tự giải thoát. Khi tự giải thoát, nó tìm lại được bản chất ban đầu của nó. Chúng ta tự đặt mình trong bản chất ấy một cách thanh tịnh, tự nhiên, không xảo thuật, bằng cách để tâm tự nhiên, không ép buộc nó bằng bất cứ giá nào. Nó bèn an trú và chúng ta ở trong một cảm giác dễ chịu, hạnh phúc và có không gian, trong đó mọi hình thức luyến ái tan ra từ bên trong ra bên ngoài.</p>
<p style="text-align: justify;">Người ta nói về những nguồn gốc của luyến ái: đó là các vật luyến ái vì có luyến ái, chứ không phải vì các vật. Vậy, phải tháo bỏ luyến ái từ bên trong. Những vật ấy không còn là những vật của sự luyến ái nữa mà là những vật. Không còn chuyển động của khái niệm để muốn nắm bắt hay vứt bỏ chúng đi. Không còn dòng tâm thức, như vậy không còn xáo động trong tâm. Tâm tìm lại được sự bình an vì không còn bị xáo trộn bởi chuyển động của các tư tưởng. Nó trở nên bình lặng, an trú, tự ổn định. Đó là ý nghĩa của Si-nê trong tiếng Tây Tạng: “Si-wa” có nghĩa là làm yên đi, “Nê-pa” là sự ổn định, nghĩa là làm yên các cảm xúc nảy sinh từ luyến ái và sự ổn định tự nhiên của tâm trong trạng thái của nó.</p>
<p style="text-align: justify;">Làm sao để thoát khỏi các tư tưởng? Không thể bằng cách cấm chúng. Khi chúng ta hiểu rằng tương lai chưa đến, nó không có, quá khứ không còn nữa, nó không có, và hiện tại là một lúc không định nghĩa được giữa quá khứ và tương lai, vậy nó không là gì hết, thì chúng ta hiểu rằng không có gì để tâm có thể chạy theo. Một khi đã hiểu được như vậy, tâm không còn đi tìm nữa. Sự xáo động của tâm là cái gây nên cái mà chúng ta gọi là các tư tưởng. Vậy, chúng lắng dịu đi và nếu không còn sự luyến ái ấy đối với quá khứ, hiện tại và tương lai, làm sao có thể có một cái “tôi” vốn là khái niệm và tư tưởng chuyển động? Chúng ta bị nhiều xáo trộn trước hiện tại, quá khứ và tương lai rất nhiều tư tưởng, nuối tiếc, hối hận và nhớ tưởng nảy sinh từ quá khứ, những hi vọng và lo sợ sinh từ tương lai. Hiện tại không là gì cả. Thời gian là một ảo tưởng, các phút nối tiếp nhau. Thời gian luôn thay đổi. Rốt cuộc tương lai là quá khứ của ngày mai. Hiện tại, quá khứ, tương lai là những khái niệm chỉ tạo nên các tư tưởng, các hi vọng và lo sợ làm xáo trộn tâm. Tốt hơn là hãy cho qua tất cả các khái niệm ấy, hãy rời bỏ chúng để tìm lại sự vững vàng và yên ổn của tâm.</p>
<p><strong>Lama Gendun Rinpoche</strong></p>
<p><em>Trích: Thầy và Đệ tử, NXB Phương Đông</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/thien-cac-loi-lam-can-tranh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tuệ giác</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/tue-giac/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/tue-giac/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 27 Dec 2017 05:36:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Kagyn]]></category>
		<category><![CDATA[Karma Kagyu]]></category>
		<category><![CDATA[Kinh sách Karma]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=8143</guid>
		<description><![CDATA[Tất cả chúng sinh - từ loài người tới côn trùng - đều sẵn có khả năng để đạt tới giác ngộ. Nhưng chúng ta vẫn sống như những kẻ nghèo khổ, dẫu ngồi trên một mỏ vàng. Ta sống trong sự nghèo khổ về tinh thần vì ta không biết chạm tới sự giàu có nơi nội tâm. Để&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/tue-giac/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;">Tất cả chúng sinh - từ loài người tới côn trùng - đều sẵn có khả năng để đạt tới giác ngộ. Nhưng chúng ta vẫn sống như những kẻ nghèo khổ, dẫu ngồi trên một mỏ vàng. Ta sống trong sự nghèo khổ về tinh thần vì ta không biết chạm tới sự giàu có nơi nội tâm. Để chạm được cần có nỗ lực. Chúng ta phải liên tục trau dồi ba môn: văn (học hỏi giáo pháp), tư (suy nghiệm về giáo pháp) và tu (thực hành giáo pháp); chúng ta phải biết kết hợp hiểu biết và từ bi. Để cuối cùng, ta thức tỉnh trí tuệ nguyên thuỷ sẵn có, giúp ta thực biết vạn vật.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Nhận thức - Tri giác</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Nhận thức/ tri giác thì sẵn có, cắm rễ sâu trong tâm thức. Nếu ai đó cấu véo ta, ta sẽ thấy đau, không có đức tin hay quan niệm nào cần có ở đây; chỉ đơn thuần là như vậy</p>
<p style="text-align: justify;">Tri giác xảy ra ngay lập tức, trước khi một ý nghĩ được tạo thành, khi có ai đó nhìn vào một bông hoa, nhận thức hay là cảm nhận sẽ tạo một hình ảnh trong tâm thức, điều này khiến nảy sinh một ý nghĩ: “bông hoa”. Nhưng tới lúc này thì bông hoa thực sự mà mình thấy đã là quá khứ rồi - giống như một hình ảnh chớp hiện trong bộ phim chiếu rạp. Cũng như vậy đối với mọi việc trong đời sống, ví dụ như, khi người ta khổ sở nghĩ về một mối tình đổ vỡ, nhưng bản chất thì, mối duyên mà họ vẫn đang khổ vì thì đã qua đi từ lâu rồi.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhận thức và Khái niệm có liên hệ chặt chẽ, theo một cách nào đó, nhận thức như là phần cứng, và khái niệm như là phần mềm. Hiểu theo cách rộng hơn, nhận thức bao hàm sự đánh giá và tính chủ quan. Ví dụ như, Nghĩ về ông A; ông B thấy là ông ấy thật dễ mến, trong khi đó đối với bà C thì lại thấy ông A khó chịu. Dễ mến hay khó chịu đều không thực  là phẩm chất của ông A. Phẩm chất ấy tồn tại trong tâm thức của ông B và bà C. Những tri giác này thì luôn thay đổi, tô điểm bằng ý định, tâm trạng hay những kinh nghiệm của chúng ta trước đó.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Khái niệm - Quan niệm</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Khái niệm/quan niệm thì không thực, do con người tạo ra, nảy sinh từ văn hoá, tôn giáo, triết lý, và tín ngưỡng dân gian. Chúng thì luôn chuyển đổi. Ví dụ như ở Thái Lan, nếu ai đó để lộ lòng bàn chân là một điều rất thô lỗ trong khi việc đó ở Mỹ thì lại là hành động chấp nhận được. Cũng như thế, những suy nghĩ đánh giá của ta về việc gì đó - cho rằng việc ấy là tốt hay xấu, có lý hay vô lý - thì cũng chỉ đơn giản là quan niệm. Nói một cách sâu hơn, tất cả những gì ta cho là chân thật thì cũng chỉ đơn thuần là quan niệm.</p>
<p style="text-align: justify;">Ta mở vòi nước, có thứ gì đó chảy ra. Ta nói: đây là nước, nước có thể uống được. Nhưng trong thực nghĩa thì không phải như vậy; nước chỉ là một từ hoặc là một hình ảnh, cả từ đó và hình ảnh đó đều không uống được. Một cách khách quan thì, không có mối liên hệ nào giữa thứ chảy ra từ chiếc vòi, đây là thứ thật có, và từ nước, đây là khái niệm ta đặt cho thứ ấy, mối liên hệ giữa thứ chảy ra từ cái vòi và từ ngữ nước chỉ tồn tại trong não bộ của ta.</p>
<p style="text-align: justify;">Ví dụ về nước đưa đến cho ta một ví dụ về thấy biết lý trí, điều này rõ ràng hơn khi đề cập đến lĩnh vực cảm xúc, hay trong mối liên hệ với người xung quanh. Bởi nhầm lẫn giữa những gì thực có và quan niệm, ta giam mình trong sự khổ sở thay vì cởi mở tâm mình để thoát khỏi mọi vấn đề vướng mắc.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Đa vũ trụ</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Trong khi chúng ta nhìn vào sự vật theo cả hai cách khách quan và chủ quan, cái nhìn chủ quan của chúng ta thường mạnh mẽ và lấn át hơn. “Chân lý” của một người được hình thành bởi những niềm tin thường được tự củng cố; dẫu những niềm tin đó không thể tác động được chân lý đích thực sau cùng và duy nhất. Thực ra, dù chủ quan hay khách quan, chân lý của chúng ta thay đổi tùy vào thời gian, không gian và quan điểm hiện hành.</p>
<p style="text-align: justify;">Ví dụ, một số học giả tin rằng Đức Phật đã dạy các môn đệ rằng thế giới phẳng và mặt trời quay quanh trái đất. Có thể Đức Phật đã dạy như vậy thật; đó là những niềm tin phổ biến vào thời đại đó - thực tại của thời gian đó - và đức Phật là người rất tế nhị trước các chuẩn mực văn hóa. Tuy nhiên, trong những bài giảng sau này cho một chúng hội nhỏ hơn, những đệ tử đã tiến xa hơn trên đường tu học, Đức Phật nói rằng Trái đất có thể được nhìn thấy trong nhiều cách khác nhau tùy thuộc vào nghiệp của chúng ta.</p>
<p style="text-align: justify;">Tương tự, quan điểm của chúng ta về vũ trụ cũng đã thay đổi theo thời gian, từ “trái đất là trung tâm vũ trụ” đến “đa vũ trụ”. Trong khi các nhà khoa học hiện đại bắt đầu tin tưởng, thì Đức Phật từ lâu đã dạy rằng có nhiều hơn một vũ trụ. Thật vậy, có hàng ngàn vũ trụ - mỗi một vũ trụ nằm bên trong một vũ trụ to lớn vô tận, với số lượng nhiều như số cát sông Hằng. Toàn bộ vũ trụ của ta là một hạt cát mà thôi. Tuy nhiên, trong hệ thống đó, một thay đổi dù rất nhỏ cũng có thể thay đổi lộ trình của một hành tinh, một dòng sông, một cuộc đời. Không có gì là vĩnh viễn; mọi thứ đều có thể.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Thực tại tương đối</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Những sự thực có thể nắm bắt được của cuộc sống - như các mối liên kết và phụ thuộc lẫn nhau của mọi suy nghĩ, hành động, và hoàn cảnh - là những điều ta có thể nhận thấy dễ dàng khi phân tích và quán sát. Và chính nhờ phát hiện ra điều đó giúp chúng ta có thể bắt đầu bẻ gãy những vòng quay luẩn quẩn, để chúng ta có thể sống với những mong ước tích cực.</p>
<p style="text-align: justify;">Chúng ta hãy bắt đầu bằng các liên kết nền tảng giữa tất cả chúng sinh: Chúng ta đều thở chung một bầu không khí, cư ngụ trong cùng một sinh quyển, bước đi trên cùng một trái đất. Và tất cả chúng ta đều kiếm tìm hạnh phúc, yên bình và an ổn.</p>
<p style="text-align: justify;">Tri thức của chúng ta cũng phụ thuộc lẫn nhau. Chúng ta cùng học một người thầy, mà bản thân ông ấy cũng đang chia sẻ kiến ​​thức học lại từ nhiều người thầy khác, từ gia đình, bạn bè và những kinh nghiệm cá nhân. Rồi từ đó, cách chúng ta hiểu, diễn dịch và thực hành những lời dạy này lại phụ thuộc vào vốn tri kiến của chúng ta hiện có.</p>
<p style="text-align: justify;">Thậm chí những thứ có vẻ đối lập cũng phụ thuộc lẫn nhau: ngày và đêm, nóng và lạnh, tốt và xấu chỉ tồn tại trong mối quan hệ đối đãi với nhau. Đến và đi trong thực tế, là cùng một hành động; nó chỉ tùy thuộc vào phương hướng mà chúng ta đang nhìn.</p>
<p style="text-align: justify;">Và trên hết, cuộc sống của chúng ta vào bất kỳ thời điểm nào đều là kết quả của tất cả những suy nghĩ và hành động của ta cho đến giây phút đó, và chúng tiếp tục làm nền tảng để tạo nên những nghiệp tương tự trong tương lai. Khi nghiệp của chúng ta làm là tốt đẹp, trải nghiệm của chúng ta là tốt đẹp và chúng ta tiếp tục có nhiều cơ hội để làm những điều tốt đẹp; điều này cũng đúng đối với các nghiệp bất thiện.</p>
<p style="text-align: justify;">Thông qua việc tu tập, bất cứ ai đều có thể thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn tiêu cực, bằng cách tận dụng thời cơ ngay giữa giai đoạn cảm thọ và giai đoạn nắm giữ cảm thọ (để cảm thọ chi phối mình). Cơ hội này không phải là điều đến một lần duy nhất trong đời, nó có thể xảy ra bất cứ lúc nào, lặp đi lặp lại, mỗi ngày.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Thực tại tuyệt đối</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Thực tại tuyệt đối là sự thật tuyệt đối là nền tảng (bản chất) của mọi sự hiện hữu – nhưng đó là điều chúng ta chỉ nhận ra và thấu hiểu thông qua việc tu tập. Trong khi thực tại tương đối tồn tại trong thế giới khái niệm, thực tại tuyệt đối tồn tại vượt ra ngoài thế giới khái niệm. Đây là điều rất khó nắm bắt - giống như tình cảnh của một người đứng trên mặt đất cố gắng đo chiều dài của một chiếc máy bay đang chao liệng trên trời; nhìn nó trông như dài chỉ độ năm phân.</p>
<p style="text-align: justify;">Sự thực tuyệt đối không phụ thuộc vào người đang quán sát, thời điểm quan sát, cũng như các điều kiện hay hoàn cảnh mà nó được quan sát. Đơn thuần là thứ vốn là.</p>
<p style="text-align: justify;">Chỉ bằng việc hiểu thấu những khía cạnh của thực tại tương đối, chúng ta cũng đã có thể tạm thời giải phóng khỏi những khổ đau và tuyệt vọng. Bằng việc hiểu thấu thực tại tuyệt đối, ta hoàn toàn giải phóng bản thân, đạt được cái thấy sâu sắc và trí tuệ chân thực.</p>
<p class="entry-title"><strong>By Trungram Gyaltrul Rinpoche</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Nguồn: <a href="http://dharmakaya.org/teachings/wisdom/">http://dharmakaya.org/teachings/wisdom/</a></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/tue-giac/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nhận thức mỗi ngày</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/nhan-thuc-moi-ngay/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/nhan-thuc-moi-ngay/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 12 Oct 2017 10:39:23 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Kagyn]]></category>
		<category><![CDATA[Karma Kagyu]]></category>
		<category><![CDATA[Kinh sách Karma]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=7999</guid>
		<description><![CDATA[Trước hết chúng ta hãy nhìn vào bản thân. Trong chúng sinh hữu tình, chúng ta mang cơ thể con người. Một con người gồm có thể xác, ngôn ngữ và tâm trí; những thứ này được gọi là tam môn. Đối với ngôn ngữ, nó chẳng là gì khác ngoài âm thanh mà nhờ chúng, chúng ta có thể&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/nhan-thuc-moi-ngay/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;">Trước hết chúng ta hãy nhìn vào bản thân. Trong chúng sinh hữu tình, chúng ta mang cơ thể con người. Một con người gồm có thể xác, ngôn ngữ và tâm trí; những thứ này được gọi là tam môn. Đối với ngôn ngữ, nó chẳng là gì khác ngoài âm thanh mà nhờ chúng, chúng ta có thể phát biểu và những âm thanh mà người khác có thể nghe. Quan trọng hơn nữa là thể xác và tâm trí chúng ta. Tuỳ thuộc vào hoàn cảnh, đôi khi thể xác là trọng tâm chú ý, nhưng khi khác thì tâm trí lại là trọng điểm. Thể xác và tâm trí được liên kết mật thiết, đến nỗi chúng ta cho rằng chúng hầu như là một, như thể chúng có cùng bản chất. Thế nhưng nếu phân tích kỹ hơn, chúng ta sẽ phát hiện ra rằng thể xác là ‘dạng vật chất cấu thành từ các nguyên tử"<sup>5</sup> và tâm trí là thứ ‘minh bạch và có ý thức’.<sup>6</sup> Đối với thể xác, có rất nhiều thành tố khác nhau tạo nên da thịt, máu, xương, nội tạng để định hình toàn bộ cơ thể. Tuy nhiên, tâm trí có những đặc tính hoàn toàn khác. Nó không phải là vật chất, cũng không phải là sự cấu thành từ các nguyên tử. Tâm trí được định nghĩa là ‘minh bạch và có ý thức’. Tâm trí biết và hiểu về các sự việc. Đó là lý do vì sao, bằng phân tích chi tiết, chúng ta có thể biết rằng thể xác và tâm trí hoàn toàn khác nhau về bản chất.</p>
<p style="text-align: justify;">Mặc dù thể xác và tâm trí khác nhau theo quan điểm về bản chất của chúng, nhưng chúng ta vẫn không thể tách bạch chúng. Đó là bởi thực tế là chừng nào chúng ta còn sống, thể xác sẽ lệ thuộc vào tâm trí và ngược lại, tâm trí không tách khỏi thể xác. Đó là lý do vì sao chúng ta xem chúng là một đơn vị. Tuy nhiên, chúng ta hoàn toàn có thể tách biệt hai thứ này. Bởi thế ở đây chúng ta sẽ phân tích tâm trí một cách riêng biệt.</p>
<p style="text-align: justify;">Tâm trí được mô tả là tám tập hợp của nhận thức. Dĩ nhiên, về mặt bản chất thì tâm trí chỉ có một, tuy nhiên, nó có thể được phân chia thành tám khía cạnh khác nhau của nhận thức, mỗi khía cạnh có những đặc tính riêng biệt.</p>
<p style="text-align: justify;">Chừng nào chúng sinh hữu tình còn cư ngụ trong sự hiện hữu có điều kiện, được gọi là giai đoạn bất tịnh<sup>7</sup>, tâm trí sẽ thể hiện bản thân của nó dưới dạng bát thức (tám tập hợp của nhận thức). Kết quả của việc thực hành đạo pháp và tập trung thiền định (Phạn ngữ samadhi) là tám dạng nhận thức sẽ được thanh lọc. Khi đó chúng sẽ chuyển hoá và nhờ đó tự bộc lộ theo năm dạng tính giác bản nguyên. Để hiểu được bản chất của năm dạng tính giác này, trước hết chúng ta phải nhìn vào tám tập hợp nhận thức.</p>
<p style="text-align: justify;">Việc hiểu được cách chuyển hóa của nhận thức sang tính giác bản nguyên cũng giúp chúng ta hiểu được cách trải qua con đường đi đến Phật quả và loại kết quả mà mỗi con đường có thể mang lại. Hơn nữa, điều này còn chứa đựng lợi ích nhất thời đối với việc thực hành thiền định nhằm biết cách thiền định thực hiện chức năng như thế nào. Điều này đúng với thiền định theo một vị bổn tôn cũng như những dạng hành thiền tập trung khác, chẳng hạn như thiền chỉ hay nội quán sâu sắc. Những khi chúng ta để cho tâm trí thư giãn trong tự nó, sẽ rất hữu ích nếu biết về các đặc tính và sự phân chia của tám dạng nhận thức.</p>
<p style="text-align: justify;">Đối với thiền định dựa trên bản chất của tâm trí, bạn thường yêu cầu sự hướng dẫn rõ ràng từ đạo sư. Một số hành giả có đủ may mắn để ngay lập tức nhận ra bản chất đích thực của tâm trí, trong khi những người khác thì chỉ nhận thức được sự khích động từ nó, một trải nghiệm nhất định về tâm trí đích thực. Nếu không biết chính xác tâm trí và nhận thức hoạt động như thế nào, trải nghiệm của những hành giả sẽ tan biến sau vài ngày. Sự hiểu biết về tâm trí và tám dạng nhận thức có được thông qua dạng bát nhã cao nhất (Phạn ngữ <em>prajna</em>)<sup>8</sup> của sự nghe và suy niệm. Khi thật sự thiền định theo cơ sở này và thoáng thấy bản chất của tâm trí, chúng ta có thể liên tục gia tăng trải nghiệm về nó thông qua sự thiền định về sau. Đó là lý do vì sao việc hiểu biết về bát nhã là điều cực kỳ hữu dụng.</p>
<p style="text-align: justify;">Một người mới bắt đầu – người cho rằng thể xác là một vị bổn tôn và không hiểu biết về những đặc tính riêng biệt của nhận thức – sẽ nghĩ rằng họ có thể nhận thấy bổn tôn trong quá trình hành thiền, như thể được nhìn thấy trực tiếp bằng mắt. Tuy nhiên đôi mắt có cách tiếp nhận những dạng thức cụ thể thô sơ hơn nhiều. Những người mới bắt đầu quả thật hành thiền với hy vọng đạt được sự minh bạch này. Dẫu vậy, điều đó sẽ không xuất hiện, do thiền định dựa trên bổn tôn sẽ không diễn ra thông qua nhận thức của mắt mà thông qua trung gian của con mắt tâm trí. Đối tượng của nhận thức tâm trí ít rõ ràng hơn, Nhận thức bổn tôn hầu như không hoạt động giống như nhận thức của đôi mắt. Đó là lý do vì sao một số người hành thiền cảm nhận về một hình ảnh tâm trí mơ hồ nghĩ rằng họ không thể thiền định đúng cách dựa trên bổn tôn. Kết quả là họ hình thành các ác cảm đối với thiền định. Tuy nhiên những người hiểu rằng mỗi loại nhận thức được cảm nhận theo cách khác nhau sẽ biết rằng hình ảnh tâm trí không rõ ràng như những hình ảnh được tiếp thu bằng mắt thường, và do đó, họ hài lòng với thiền định. Họ biết cách hành thiền, và do đó việc hành thiền của họ suôn sẻ.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Khenchen Thrangu Rinpoche</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Trích: Sống mỗi ngày với Phật Pháp </em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/nhan-thuc-moi-ngay/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nghiệp và Luật Nhân Quả</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/nghiep-va-luat-nhan-qua-2/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/nghiep-va-luat-nhan-qua-2/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 01 Sep 2017 07:53:06 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Karma Kagyu]]></category>
		<category><![CDATA[Kinh sách Karma]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=7750</guid>
		<description><![CDATA[Những sự kiện căn bản của luật nhân quả là hạnh phúc sinh thành từ những hành động đức hạnh hay nghiệp “trắng” và khổ đau từ những hành động không đức hạnh hay nghiệp “đen”. Hơn nữa, bất cứ cái gì bạn làm đều chín thành trên chính bạn; nếu bạn giết người, hậu quả sẽ không chín thành&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/nghiep-va-luat-nhan-qua-2/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;">Những sự kiện căn bản của luật nhân quả là hạnh phúc sinh thành từ những hành động đức hạnh hay nghiệp “trắng” và khổ đau từ những hành động không đức hạnh hay nghiệp “đen”. Hơn nữa, bất cứ cái gì bạn làm đều chín thành trên chính bạn; nếu bạn giết người, hậu quả sẽ không chín thành nơi cha mẹ hay con cái bạn, mà chỉ ở nơi bạn. Bởi thế bạn phải từ bỏ những hành động ác độc và nhận lấy những hành động tốt nếu bạn muốn làm lợi lạc cho chính bạn và những người khác.</p>
<p style="text-align: justify;">Tiếp theo cần phải không lầm lẫn cái gì nên nhận lấy và cái gì nên từ bỏ thuận theo nghiệp và luật nhân quả. Những kết quả của bất kỳ hành động nào (thân, ngữ, tâm) được làm bởi bất kỳ chúng sinh nào đều chín tới trong chính cá nhân chúng sinh đó. Hơn nữa, nếu con phạm vào mười hành động không đức hạnh con sẽ tái sinh vào một trong những cảnh giới bất hạnh. Do mắc vào những hành động bị sai sử bởi ba độc, mức độ lập đi lập lại, đối tượng của hành động đó là ai, và bản thân hành động đó trầm trọng ra sao, con sẽ tái sinh vào địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh. Khi đã sinh vào đó, con phải trải nghiệm khổ đau không cùng. Do mắc vào hành động đức hạnh lớn, trung bình, hay nhỏ, con sẽ tái sinh hoặc vào cõi Vô Sắc, cõi Sắc hay như một vị trời trong cõi Dục. Bởi thế trong mọi thời hãy xem xét ba cửa thân, ngữ, tâm của con.</p>
<p style="text-align: justify;">Những sự kiện căn bản của luật nhân quả là hạnh phúc sinh thành từ những hành động đức hạnh hay nghiệp “trắng” và khổ đau từ những hành động không đức hạnh hay nghiệp “đen”. Hơn nữa, bất cứ cái gì bạn làm đều chín thành trên chính bạn; nếu bạn giết người, hậu quả sẽ không chín thành nơi cha mẹ hay con cái bạn, mà chỉ ở nơi bạn. Bởi thế bạn phải từ bỏ những hành động ác độc và nhận lấy những hành động tốt nếu bạn muốn làm lợi lạc cho chính bạn và những người khác.</p>
<p style="text-align: justify;">Mười hành động không đức hạnh được phân thành ba cái của thân (giết, trộm cướp, tà dâm), bốn của ngữ (nói dối, nói chia rẽ, nói xúc phạm, gay gắt, và nói tầm phào), ba của tâm (tư tưởng tham muốn vật sở hữu của người khác, chứa chấp ác ý, và chấp vào những tà kiến như không tin nhân quả).</p>
<p style="text-align: justify;">Mười hành động đức hạnh chỉ là không làm mười điều không đức hạnh ở trên. Tuy nhiên mười hành động đức hạnh đặc biệt là cứu mạng chúng sinh, thực hành bố thí, giữ chặt chẽ giới luật và khuyến khích những người khác làm như vậy, nói sự thật không gây ra lầm lẫn, giảng hòa những tranh cãi và hòa giải những người thù ghét nhau, nói lời ngọt ngào êm dịu, nói lời ý nghĩa như chỉ dạy hay cầu nguyện, ít tham muốn và biết đủ, có thiện ý đối với những người khác và có chánh kiến với niềm tin thuần thành vào những giáo pháp.</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu bạn cứu mạng chúng sinh và không giết hại, cuộc đời của riêng bạn sẽ thọ, còn nếu giết hại cuộc đời bạn sẽ ngắn và đầy bệnh tật. Nếu bạn rộng lượng và không trộm cướp, bạn sẽ giàu có. Nhưng nếu bạn trộm cướp bạn sẽ nghèo và luôn luôn bị ăn trộm. Do giữ giới và từ bỏ tà dâm bạn sẽ có một hình tướng ưa nhìn và những tương quan vợ chồng và bạn bè tốt đẹp. Nhưng nếu bạn gây tai hại bởi sự tà dâm, bạn sẽ xấu xí, có những cuộc hôn nhân nghèo nàn và vợ chồng không chung thủy. Nói sự thật, không dối trá, những người khác sẽ tin lời bạn nói. Nhưng không ai chú ý hay tin lời bạn nếu bạn luôn luôn dối trá. Nếu bạn không nói lời chia rẽ và cố gắng đoàn kết người ta, những tương quan với những bạn bè sẽ luôn luôn bền chặt. Tuy nhiên, nếu bạn gây ra chia rẽ, bạn sẽ có thêm những kẻ thù, là mục tiêu cho sự ghen ghét và có ít quan hệ với những người khác. Nói dễ chịu và không thô bạo, những người khác sẽ nói hòa nhã với bạn. Nhưng bạn sẽ chỉ nhận sự xúc phạm và nghe những lời khó chịu nếu bạn cứ xúc phạm những người khác. Nếu bạn nói có ý nghĩa, không tầm phào, bạn sẽ nghe những điều có ý nghĩa; trong khi nếu tiếp tục nói tầm phào, bạn sẽ chỉ nghe những lời vô nghĩa.</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu bạn bằng lòng và không tham lam, bạn sẽ không khao khát điều gì. Nhưng nếu bạn luôn luôn thèm khát những sở hữu của người khác, bạn sẽ thành một người ăn xin luôn luôn muốn có. Có thiện ý và không ma mãnh với người khác, người ta sẽ đối xử tử tế và quan tâm đến bạn, trong khi ác ý chỉ đem đến cho bạn sự nghi ngờ và làm hại từ người khác. Cuối cùng, nếu bạn có quan điểm đúng đắn, không méo mó, trí thông minh và trí huệ của bạn sẽ tăng trưởng và tâm thức bạn bao giờ cũng sắc bén. Tuy nhiên, bám chấp vào những tà kiến cong vạy bạn sẽ ngu si, hạn hẹp và đầy nghi ngờ.</p>
<p style="text-align: justify;">Hậu quả của nghiệp có thể phân theo nhiều cách, như trong bản văn. Cách khác là theo những vọng tưởng điều động những hành động của bạn. Nếu bạn hành động dưới ảnh hưởng mạnh mẽ của kiêu mạn, bạn sẽ tái sinh làm một chúng sinh cõi trời; từ ghen ghét làm một a tu la; từ tham muốn làm một con người; từ ngu si làm một súc sinh; từ keo kiệt làm một ngạ quỷ; từ sân hận làm chúng sinh địa ngục. Bởi thế hãy cố gắng loại trừ những vọng tưởng và thực hành những hành động đức hạnh để giải thoát khỏi sáu cõi sinh tử và cuối cùng đạt Giác Ngộ.</p>
<p style="text-align: justify;">Bất cứ hành động đức hạnh nào con làm, hãy cố gắng tăng trưởng và mở rộng nó. Bất cứ hành động không đức hạnh nào con phạm, hãy cố gắng đoạn trừ nó. Nói cách khác, không lầm lẫn cái gì cần từ bỏ cái gì cần nhận lấy, đi vào và xa lìa cái gì, hãy cắt đứt dòng tương tục những hành động xấu nơi ba cửa thân ngữ tâm. Đây là ý nghĩa những giáo lý của Phật và mục tiêu của những thực hành, và con cần hành động tùy theo Pháp. Bởi thế, khi con đã học một cách chi tiết về cái nên làm và cái nên bỏ theo nghiệp và luật nhân quả, con hãy tự tu theo đó. Đây là thực hành sơ bộ thứ sáu: những giáo lý nghiệp và luật nhân quả.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Đức Karmapa thứ 9 Wangchug Dorje</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Việt dịch: Đương Đạo</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Trích: Đại Ấn - Thiền Xóa Tan Bóng Tối Vô Minh, NXB Thiện Tri Thức, 2001</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-kagyn/karma-kagyu/nghiep-va-luat-nhan-qua-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
