<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Kim Cương Thừa &#187; Shambhala</title>
	<atom:link href="https://kimcuongthua.org/category/truyen-thua-khac/shambhala/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://kimcuongthua.org</link>
	<description>Vajrayana</description>
	<lastBuildDate>Fri, 17 Apr 2026 16:09:37 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=4.2.38</generator>
	<item>
		<title>Hãy lật ngược những suy nghĩ của bạn</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/hay-lat-nguoc-nhung-suy-nghi-cua-ban/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/hay-lat-nguoc-nhung-suy-nghi-cua-ban/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 12 Oct 2021 02:45:05 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Kinh sách Shambhala]]></category>
		<category><![CDATA[Shambhala]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=10346</guid>
		<description><![CDATA[“Căn bản đời sống của chúng ta là đi tìm sự hạnh phúc và tránh né sự khổ đau, tuy nhiên điều tốt nhất mà ta có thể làm cho chính bản thân chúng ta và cho cả hành tinh này là lật ngược lại toàn bộ suy nghĩ ấy. Pema Chodron đã chỉ cho chúng ta thấy mặt cấp tiến của đạo Phật.” Ở mức độ căn bản nhất, tất cả chúng sanh đều nghĩ rằng họ nên được hạnh phúc. Khi&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/hay-lat-nguoc-nhung-suy-nghi-cua-ban/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p class="Standard" style="text-align: justify;">“Căn bản <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đời sống</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> là đi tìm sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạnh phúc</span> và tránh né sự khổ đau, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tuy nhiên</span> điều tốt nhất mà ta có thể làm cho chính <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản thân</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> và cho cả hành tinh này là lật ngược lại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">toàn bộ</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">suy nghĩ</span> ấy. Pema Chodron đã chỉ cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> thấy mặt <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cấp tiến</span> của đạo Phật.”</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;">Ở mức độ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">căn bản</span> nhất, tất cả <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng sanh</span> đều nghĩ rằng họ nên được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạnh phúc</span>. Khi cuộc sống có khó khăn hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau khổ</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> nghĩ rằng có gì đó đã đi sai đường, đây sẽ không là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn đề</span> lớn, ngoại trừ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tế</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> thấy có gì đó sai sai. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> sẽ làm bất cứ điều gì để cảm nhận <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bình thường</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở lại</span>, thậm chí <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đánh nhau.</span></p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Theo như</span> những gì mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Phật tử</span> học từ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đạo Phật</span> là khó khăn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong đời</span> sống <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con người</span> là điều không thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tránh khỏi</span>. Chẳng hạn như một điều này, cái chết là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tế</span> không thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tránh khỏi</span> và cũng vậy những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tế</span> cái già, cái bệnh tật ốm đau, không có được những cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> muốn và nhận được những cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> không muốn. Những khó khăn này là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sự thật</span> của cuộc sống, ngay cả khi bạn là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đức Phật</span> (cũng không thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tránh khỏi</span>). Nếu bạn là một người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giác ngộ</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> đầy đủ, bạn sẽ có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kinh nghiệm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trải qua</span> cái chết, bệnh tật, cái già, mất đi những gì bạn yêu thích, tất cả những điều này sẽ xảy ra với bạn; nếu bạn bị bỏng, bị vết cắt thì nó sẽ gây <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau đớn.</span></p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Giáo lý</span> nhà Phật cũng nói cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> biết đây không phải thật sự là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nguyên nhân</span> làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> khốn khổ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong đời</span> sống. Cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nguyên nhân</span> chính làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau khổ</span> là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thoát khỏi</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sự thật</span> của cuộc sống, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> luôn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố tránh</span> khổ đau và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm kiếm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạnh phúc</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Cảm giác</span> này của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> là có thể có sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an toàn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lâu dài</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạnh phúc</span> có sẵn cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> nếu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> chỉ làm điều đúng.</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;">“<span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Đau khổ</span> có thể làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> khiêm tốn, ngay cả người ngạo mạn nhất trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> cũng sẽ có thể trở nên mềm dịu đi khi mất người thương yêu”</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;">Trong chính <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cuộc đời</span> này, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> có thể làm cho chính <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản thân</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> và cho cả hành tinh này một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ân huệ</span> lớn và lật ngược cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">suy nghĩ</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cũ kỹ</span> này như là Shantideva, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tác giả</span> của: ”Hướng dẫn sống theo <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con đường</span> Bồ tát” chỉ ra: <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Đau khổ</span> là cái giá lớn dạy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, nếu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> biết tận dụng cơ hội khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau khổ</span> phát sinh sẽ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thúc đẩy</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> tìm câu sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trả lời</span>. Rất nhiều người và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bao gồm</span> cả tôi, đã tìm đến <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con đường</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm linh</span> vì chìm sâu trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bất hạnh</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Đau khổ</span> cũng có thể dạy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đồng cảm với người trên cùng một chiếc thuyền, hơn nữa <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau khổ</span> có thể làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> khiêm tốn, ngay những người ngạo mạn nhất trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> cũng trở nên mềm dịu khi người thân thương mất.</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;">Vâng, nó là điều <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">căn bản</span> trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> để cảm nhận mọi thứ nên đi đến <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt đẹp</span> cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, và nếu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> bắt đầu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> chán nản, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span>, không tương xứng, ở đây đã có những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sai lầm</span> hoặc là mất nó. Trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tế</span> khi bạn cảm nhận sự chán nản, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span>, bị phản bội hoặc bất kỳ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm xúc</span> không mong muốn nào. Đây là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời khắc</span> quan trọng trên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con đường</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm linh</span>, đây chính là nơi mà sự thay đổi có thể thật sự xảy ra.</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;">Nếu mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> dính vào trong sự luôn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm kiếm</span> sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chắc chắn</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạnh phúc</span>, hơn là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ca ngợi</span> mùi, vị, chất lượng của những gì xảy ra một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chính xác</span>. Nếu mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> luôn luôn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chạy trốn</span> khỏi sự khó chịu. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> dính mắc vào cái chu kỳ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bất hạnh</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thất vọng</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> sẽ cảm nhận <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> yếu hơn và yếu hơn. Cách nhìn này giúp <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> phát triển được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sức mạnh</span> bên trong.</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;">Cái điều <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đặc biệt</span> đáng khích lệ là cái nhìn về <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sức mạnh</span> nội tại vốn có sẵn, ngay tại thời điểm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> nghĩ là đã chạm đáy (<span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau khổ</span>) và khi mà mọi thứ đều ở mức <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tồi tệ</span>, thay vì tự hỏi: “Làm thế nào để tôi tìm được sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an toàn</span> và hạnh phúc?”. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> có thể tự hỏi chính <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản thân</span>: “Tôi có thể chạm vào <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trung tâm</span> nỗi đau của chính tôi? Tôi có thể ngồi với nỗi đau của các bạn và cả của tôi mà không cần <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xóa bỏ</span> nỗi đau? Tôi có thể ở ngay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện tại</span> với nỗi đau của sự mất mát, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xấu hổ</span> hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thất vọng</span> dưới mọi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hình thức</span> của nó và do nó mở ra cho tôi?” Đây là một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đối trị.</span></p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;">Đây là nhiều cách để nhìn thấy chuyện gì xảy ra khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> cảm nhận sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đe dọa</span>, trong những lúc khổ đau, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giận dữ</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thất vọng</span> và thất bại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> có thể nhìn vào cái cách mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> bị dính mắc (như cá mắc lưỡi câu) và cách shepa leo thang như thế nào! Theo cách thường thì shepa dịch là “sự gắn buộc” <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tuy nhiên</span> nó không nói được đầy đủ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý nghĩa</span>, tôi nghĩ là shepa muốn nói “mắc lưỡi câu” (<span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiển nghĩ</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tác giả</span> muốn nói sự dính mắc không thể thoát). Một định nghĩa khác được dùng bởi Dzigar Kongtrul Rinpoche là sự “buộc tội”, Tội bị buộc nằm ở phía sau <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">suy nghĩ</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lời nói</span> và hành động của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, tội bị buộc ở đằng sau sự “thích” và “không thích” của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>.</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;">Nó cũng có thể có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lợi ích</span> giúp <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> thay đổi sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan tâm</span> vào điểm chính và nhìn vào cái cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đặt ra những rào cản (<span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cản trở</span>) như thế nào. Trong phút giây này <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan sát</span> cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> rút lui và tự thân <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hấp thụ</span> như thế nào. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> trở nên khô khan, chua chát, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sợ hãi</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> trở nên vỡ vụn hoặc đông cứng lại vì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sợ hãi</span> nhiều nỗi đau đang đến. Theo những cách thường <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xưa nay</span> là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> tự dựng nên lá chắn tự vệ và tự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tăng cường</span> cho mình chính là cái tôi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trung tâm.</span></p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;">Nhưng đây cũng chính là những phút giây <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đồng thời</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> làm những điều khác biệt, ngay tại điểm này, qua <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> có thể làm quen với những cái rào cản mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đặt quanh con tim và cả <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con người</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> có thể trở nên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thân mật</span> với cái cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trốn tránh</span>, ngủ gật và đóng băng và sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thân mật</span> đó đến để biết rõ những rào cản nó là cái gì và bắt đầu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tháo gỡ</span> chúng. Thật là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kỳ diệu</span>, khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> dành cho chúng sự chú ý <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ân cần</span> một cách đầy đủ thì chúng bắt đầu sụp đổ.</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tóm lại</span> tất cả những cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> mà tôi đề cập chỉ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đơn giản</span> là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đi đến dỡ bỏ những rào cản này. Có thể là học cách có mặt <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện tại</span> thông qua <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi thiền</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thừa nhận</span> shepa, hoặc là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> nhẫn nại, đây là những cách để phá dỡ những bức tường tự vệ mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> tự đặt ra cho chính mình.</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;">Khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> dựng lên những rào cản và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> về “tôi” và cũng tại cái điểm tách biệt “bạn” nhận lấy sự mạnh mẽ hơn, ngay tại đây, giữa khó khăn và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau đớn</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Toàn bộ</span> sự việc có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quay trở lại</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đơn giản</span> bằng cách không dựng nên những rào cản, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đơn giản</span> bằng cách cởi mở với những khó khăn, những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm xúc</span> mà bạn đang <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trải qua</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Đơn giản</span> bằng cách là bạn không nói với chính <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản thân</span> bạn về những gì xảy ra, đây là một bước đi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cách mạng</span>. Trở nên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thân mật</span> với nỗi đau là chìa khóa để thay đổi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cốt lõi</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con người</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mở lòng</span> ra với những thứ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> trải nghiệm, để cho sự sắc bén của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời gian</span> khó khăn xuyên vào tim <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, để những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời gian</span> này <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mở lòng</span> ra, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> khiêm tốn và làm cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> trở nên khôn ngoan, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dũng cảm</span> hơn.</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;">Hãy để những khó khăn nó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chuyển biến</span> bạn, nó sẽ thay đổi bạn, theo <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kinh nghiệm</span> của tôi thì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> chỉ cần giúp đỡ để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">học hỏi</span> đừng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chạy trốn</span>, thế thôi!</p>
<div style="text-align: justify;">
<div id="tvhs_paging_center" class="nw_adspot nw_adspot_postcontent">
<div id="adspotgroup_id__786" class="nw_boxing_padding nw_adspot nw_ver_adspotgroup">
<div class="nw_ver_adspotgroup_h">
<div id="adspot_id__16">
<div data-load="1">
<div><span style="font-size: 12pt;">Nếu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> thật sự sẵn sàng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thử thách</span> có mặt <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện tại</span> cùng với nỗi đau của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>. Một sự hỗ trợ lớn lao mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> có thể tìm được là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nuôi dưỡng</span> tâm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bồ đề</span>. Từ “Bồ đề tâm” có nhiều cách dịch khác nhau nhưng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cách thông</span> dụng nhất là “Trái tim tỉnh thức”, từ này <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý nghĩa</span> là khao khát <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thức tỉnh</span> từ sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô minh</span> và hoang tưởng trong tiến trình giúp đỡ người khác cũng làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tương tự</span> như vậy. Đặt sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tỉnh thức</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cá nhân</span> vào một bối cảnh rộng lớn hơn, thậm chí ở cả cấp độ hành tinh, tạo ra một sự khác biệt đầy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý nghĩa</span>. Nó cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">viễn cảnh</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bao la</span> hơn về cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lý do</span> tại sao <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> sẽ làm công việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thường xuyên</span> khó khăn này.</span></div>
</div>
</div>
</div>
</div>
</div>
</div>
<p class="Standard" style="text-align: justify;">Có hai loại B<span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ồ đề tâm</span>, đó là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tương đối</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tuyệt đối</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Bồ đề tâm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tương đối</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bao gồm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lòng trắc ẩn</span> và “maitri”, “maitri” được Chogyam Trungpa Rinpoche dịch là “<span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thân thiện</span> vô <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều kiện</span> với chính <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản thân</span> mình”, sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thân thiện</span> vô <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều kiện</span> này có nghĩa là mối quan hệ không nghiêng lệch với bất cứ phần nào của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con người</span> bạn, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vì vậy</span> trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn cảnh</span> làm việc với nỗi đau, điều này có nghĩa làm ra sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thân thiết</span> với trái tim thân thương <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">từ ái</span>, với tất cả những phần đó của chính <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> và thông thường <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> không muốn đụng đến.</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;">Một số người thấy những lời dạy tôi đưa ra là rất có ích, bởi vì tôi khuyên họ tử tế với chính <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản thân</span> họ, nhưng điều này không có nghĩa là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nuôi dưỡng</span> chứng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rối loạn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thần kinh</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Lòng từ</span> tử tế mà tôi học được từ các vị thầy và tôi muốn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">truyền đạt</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm hứng</span> đến nhiều người khác. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Lòng từ</span> tử tế là tất cả phẩm chất của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con người</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>. Những phẩm chất hóc búa nhất khó tử tế được là những phần <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau đớn</span>, là nơi mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xấu hổ</span> như thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> không thuộc về chúng, như thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> thổi bay nó đi. Khi mọi thứ đang sụp đổ với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>. “Maitri” có nghĩa là gắn kết với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> không có bất cứ điều gì, khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> mình là kẻ thua cuộc và nó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở thành</span> cơ sở để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mở rộng</span> sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thân thiện</span> vô <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều kiện</span> đến với người khác.</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;">Nếu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">toàn bộ</span> những phần thuộc chính bạn nhưng bạn luôn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chạy trốn</span>, ngay cả khi bạn thấy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hợp lý</span> khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chạy trốn</span>, sau đó bạn sẽ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chạy trốn</span> với bất cứ điều gì đưa bạn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp xúc</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bất an</span>. Và bạn có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảnh báo</span> như thế nào thường khi những phần của chính <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản thân</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> bị chạm đến? Bạn càng gần với một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn cảnh</span> hay một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con người</span> thì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm xúc</span> này càng tăng lên. Thông thường khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> ở trong một mối quan hệ, nó bắt đầu rất tuyệt nhưng khi nó trở nên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thân mật</span> và bắt đầu mang ra sự rối loạn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chức năng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thần kinh</span> thì bạn chỉ muốn ra khỏi đó (mối quan hệ).</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Vì vậy</span> tôi ở đây để nói với các bạn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con đường</span> đến hòa bình là ngay đây, khi bạn muốn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thoát khỏi</span>, bạn có thể đi tàu du lịch <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong đời</span> và để không cho bất cứ điều gì chạm đến bạn, Nhưng nếu bạn muốn sống thực sự đầy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý nghĩa</span>, nếu bạn muốn nhập vào cuộc sống, nếu bạn muốn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tham gia</span> những mối quan hệ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thành thật</span> với người khác, với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">động vật</span>, với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tình hình</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span>, bạn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chắc chắn</span> sẽ trải nghiệm qua <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm xúc</span> bị khiêu khích, cuốn hút (như mồi ở lưỡi câu) của shenpa. Bạn không những chỉ thấy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạnh phúc</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thông điệp</span> của những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm xúc</span> khi nó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xuất hiện</span> đây không phải là thất bại, đây là cơ hội <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nuôi dưỡng</span> maitri (B<span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ồ đề tâm</span>), sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thân thiện</span> với những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn hảo</span> và không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn hảo</span> của chính <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản thân</span> mình.</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Bồ đề tâm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tương đối</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bao gồm</span> cả việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đánh thức</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lòng trắc ẩn</span> (<span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">từ bi</span>), một trong nhiều nghĩa của từ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trắc ẩn</span> là “cùng chịu đau khổ”, sẵn sàng cùng chịu sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thống khổ</span> với kẻ khác. Điều này có nghĩa là việc bạn làm với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">toàn thể</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm nguyện</span> của bạn; những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">định kiến</span> của bạn, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> thua cuộc của bạn, sự tự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thương hại</span> của bạn, cơn trầm cảm của bạn, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cơn giận</span> dữ của bạn, sự nghiện ngập của bạn; càng kết nối với người khác không ngoài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">toàn thể</span> những điều ấy. Và đây là mối quan hệ giữa những người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bình đẳng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">với nhau</span>, bạn sẽ cảm nhận nỗi đau của người khác như chính cơn đau của mình. Và bạn sẽ cảm nhận cơn đau của mình được chia sẻ bởi hàng triệu người khác.</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Bồ đề tâm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tuyệt đối</span> còn được gọi là shynuata, là độ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mở rộng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản thể</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, trái tim và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm trí</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> rộng mở mà không còn nhãn hiệu: ”tôi”, “nó”, “kẻ thù”, “bạn bè”… <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Bồ đề tâm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tuyệt đối</span> luôn luôn ở đây. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tu tập</span> B<span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ồ đề tâm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tuyệt đối</span> là quan hệ với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span> mà không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan niệm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận thức</span>, không phán xét và có mối quan hệ trực tiếp, mối quan hệ không chỉnh sửa với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tế</span>.</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;">Đây là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giá trị</span> của việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi thiền</span>, bạn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở lại</span> với phút giây <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện tại</span> mà không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần phải</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">màu mè</span> trang điểm từ lần này đến lần khác. Bất cứ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">suy nghĩ</span> nào nảy sinh trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm trí</span> bạn, bình tâm nhìn nó và học cách để nó tự tan biến đi, ở đây không cần sự từ chối những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">suy nghĩ</span> hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm xúc</span> khi nó đến, thay vào đó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> bắt đầu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận biết</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">suy nghĩ</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm xúc</span> ấy không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bền vững</span> như <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> thường <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan niệm</span> về chúng như thế.</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;">Nó cũng cần sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quả cảm</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rèn luyện</span> sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thân thiện</span> vô <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều kiện</span>. Nó cũng cần <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quả cảm</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rèn luyện</span> sự “cùng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau khổ</span> chung”. Nó cũng cần <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quả cảm</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rèn luyện</span> ở lại với nỗi đau mà không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chạy trốn</span> hay dựng lên những rào cản. Nó cũng cần <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quả cảm</span> để không cắn câu và bị nó lôi đi, nhưng như <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> làm, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận thức</span> B<span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ồ đề tâm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tuyệt đối</span>, trải nghiệm về sự được phóng thích và cởi mở của tâm như thế nào. Bình minh bắt đầu với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> như là kết quả của việc trở nên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dễ chịu</span> hơn với những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thăng trầm</span> trong cuộc sống của những người thường như <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận thức</span> này sẽ phát triển mạnh mẽ hơn.</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> bắt đầu nhìn gần và kỹ hơn với cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xu hướng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dự đoán</span> trước là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> có thể dính câu để tách mình ra, rút vào chính mình và dựng lên những bức tường. Khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> trở nên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thân thiết</span> với những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xu hướng</span> này, chúng sẽ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dần dần</span> trở nên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rõ ràng</span> hơn và chúng thấy thật sự có khoảng cách, khoảng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">không gian</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô tận</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">không gian</span> tử tế. Điều này không có nghĩa là sau đó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> sống trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạnh phúc</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dễ chịu</span> dài lâu, sự hào phóng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rộng rãi</span> ấy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bao gồm</span> cả nỗi đau.</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Vẫn có</span> thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> bị phản bội, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vẫn có</span> thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> bị căm ghét, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vẫn có</span> thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> bị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bối rối</span> và buồn bã; cái mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> sẽ không làm là cắn vào lưỡi câu. Sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dễ chịu</span> xảy ra, sự khó chịu xảy ra, ngay cả khi không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dễ chịu</span> cũng không khó chịu, cái mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> cần học <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dần dần</span> là không rời bỏ phút giây <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện tại</span> đầy đủ này. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần phải</span> huấn luyện ở mức độ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">căn bản</span> này vì sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau khổ</span> lan tràn khắp <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span>. Nếu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> không tập luyện từng phần một, từng khoảnh khắc một trong việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vượt qua</span> nỗi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sợ hãi</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau đớn</span> thì sau đó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> sẽ bị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạn chế</span> như thế nào trong việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> có thể giúp đỡ. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> sẽ bị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạn chế</span> trong việc giúp đỡ chính <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản thân</span> mình và cũng như <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạn chế</span> trong việc giúp đỡ bất cứ ai khác, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vì vậy</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> hãy bắt đầu với chính <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, như là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đang tại đây và bây giờ.</p>
<p class="Standard" style="text-align: justify;"><strong>Pema Chodron </strong></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Việt dịch: Tiểu Lục Thần Phong</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>P.s. Bài này dịch từ lá thư của Lion’s Roar gửi cho bạn đọc vào ngày 28/09/2021. Bài này vốn là đoạn trích từ Practicing Peace của Pema Chodron, xuất bản năm 2006 bởi Shambhala Publications</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Nguồn: <a href="https://thuvienhoasen.org/a36632/hay-lat-nguoc-nhung-suy-nghi-cua-ban">Hãy Lật Ngược Những Suy Nghĩ Của Bạn </a></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/hay-lat-nguoc-nhung-suy-nghi-cua-ban/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Những lời khuyên nhủ về tu tâm</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/nhung-loi-khuyen-nhu-ve-tu-tam/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/nhung-loi-khuyen-nhu-ve-tu-tam/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 18 Mar 2020 04:25:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Kim Cương Thừa]]></category>
		<category><![CDATA[Kinh sách Shambhala]]></category>
		<category><![CDATA[Shambhala]]></category>
		<category><![CDATA[Thực Hành]]></category>
		<category><![CDATA[Truyền Thống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=9938</guid>
		<description><![CDATA[Những khuyên nhủ về tu tâm bàn về cách làm sao tiến bộ hơn nữa trong đời sống hàng ngày của chúng ta. Chủ đề này có vẻ được nối kết với một nhận thức tổng quát như thế nào chúng ta có thể cư xử thích đáng trong những mối quan hệ của chúng ta và trong kinh nghiệm&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/nhung-loi-khuyen-nhu-ve-tu-tam/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Những khuyên nhủ về tu tâm bàn về cách làm sao tiến bộ hơn nữa trong đời sống hàng ngày của chúng ta. Chủ đề này có vẻ được nối kết với một nhận thức tổng quát như thế nào chúng ta có thể cư xử thích đáng trong những mối quan hệ của chúng ta và trong kinh nghiệm tổng quát sau thiền định.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>39</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Mọi hoạt động cần được làm với chỉ một ý định.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Một ý định là có một cảm thức dịu dàng yêu mến với những người khác và một sẵn lòng giúp đỡ những người khác – luôn luôn như vậy. Đấy có vẻ là tinh túy của bồ tát nguyện. Trong bất cứ điều gì bạn làm – ngồi, đi, đứng, ăn, uống, ngay cả ngủ – bạn cần luôn luôn mặc lấy thái độ làm lợi lạc cho tất cả chúng sinh.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>40</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Hãy sửa chữa mọi lỗi lầm với một ý định.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Khi bạn đang ở giữa những hoàn cảnh xấu như bệnh tật dữ dội, tai tiếng, tòa án, khủng hoảng kinh tế hay gia đình, những phiền não tăng trưởng hay chống lại sự thực hành, bạn cần khai triển lòng bi cho tất cả chúng sinh cũng đang chịu đựng như vậy và bạn cầu mong ước nhận lấy sự khổ đau của họ qua việc thực hành lojong.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Chúng ta cần sửa chữa hay vượt thắng mọi lỗi lầm hay trường hợp tệ hại chúng ta đang trải nghiệm. Thay vì có một thái độ tiêu cực với sự thực hành và không muốn thực hành nữa – bất kỳ khi nào những lầm lạc và những vấn đề như vậy xảy ra, chúng cần được đánh bại. Nói cách khác, nếu sự thực hành của bạn trở nên tốt đẹp khi sự việc tốt đẹp cho bạn nhưng trở nên lủng củng, biến mất khi hoàn cảnh là tồi tệ, đó không phải là cách thức đúng đắn. Bất cứ hoàn cảnh nào, tốt hay xấu, bạn vẫn tiếp tục sự thực hành của bạn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Sửa chữa mọi lỗi lầm nghĩa là đóng dấu lên những phiền não. Bất kỳ khi nào bạn không muốn thực hành – hãy đóng dấu lên nó, và rồi hãy thực hành. Bất cứ khi nào một hoàn cảnh xấu xảy đến có thể làm bạn cắt ngang – hãy đóng dấu lên đó. Trong châm ngôn này bạn trục xuất những phiền não một cách cố ý, trực tiếp và rất tức thời.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>41</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Hai hoạt động: một cái lúc bắt đầu, </b><span style="font-weight: 400;"> </span><b>một cái lúc chấm dứt.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Điểm cốt yếu của châm ngôn này là bắt đầu và chấm dứt một ngày với Bồ đề tâm hai phương diện. Buổi sáng bạn cần nhớ lại Bồ đề tâm và mang lấy thái độ không tách lìa mảy may khỏi nó và vào lúc ngày chấm dứt, bạn cần xem xét bạn đã làm gì. Nếu bạn không tách lìa với Bồ đề tâm hai phương diện, bạn nên vui thích và nguyện mang lấy cùng thái độ đó trở lại vào hôm sau. Và nếu bạn tách lìa khỏi Bồ đề tâm, bạn cần nguyện kết hợp trở lại với nó vào ngày hôm sau.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Châm ngôn này là một châm ngôn rất giản dị. Nó có nghĩa là cuộc đời bạn được kẹp vào giữa lời nguyện của bạn đặt những người khác lên trước bạn và cảm thức của bạn cam kết với Bồ đề tâm hai phương diện. Khi bạn thức dậy vào buổi sáng, ngay khi vừa thức, để bắt đầu ngày của bạn, bạn tự hứa rằng bạn sẽ làm việc trên Bồ đề tâm hai phần và phát triển một cảm thức dịu dàng từ ái với chính bạn và với những người khác. Bạn hứa không trách móc thế giới và những chúng sinh khác, và nhận sự đau khổ của họ vào chính bạn. Khi đi ngủ, bạn cũng làm như vậy. Theo cách này, giấc ngủ và ngày tiếp theo đều được ảnh hưởng bởi sự cam kết ấy. Nó hoàn toàn thẳng tắt.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>42</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Dù xấu hay tốt xảy ra, hãy nhẫn nhục.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Dù một tình huống vui sướng hay khổ đau xảy ra, thứ gì có xảy đến cho bạn, nó vẫn không làm lay động được sự thực hành của bạn, bạn vẫn duy trì sự nhẫn nhục liên tục và thực hành liên tục. Dù bạn có ở giữa hạnh phúc cùng cực hay khổ đau cùng cực như kết quả của nghiệp cũ. Bởi thế, không cần phải cảm thấy tiếc nuối ân hận. Thay vì thế bạn chỉ nên cố gắng tịnh hóa bất cứ hành vi xấu nào và bất cứ che chướng nào. Hạnh phúc cùng cực cũng là kết quả của nghiệp trước kia, thế nên không có lý do gì để say mê trong đó. Bạn nên dâng cúng tài sản cho những nguyên nhân đức hạnh và cảm giác của bạn về quyền thế và quyền lực nên được phân giải thành đức hạnh.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Rất thường khi sự việc quấy nhiễu hay làm rắc rối cho người học, họ mất đi cảm thức bao quát và cố gắng tìm một loại “thủ phạm” trong pháp. Chẳng hạn, để biện minh cho sự bất lực riêng của họ trong việc thực hành, họ kết luận với mọi loại ý tưởng: môi trường không đúng hợp, những huynh đệ trong hoàn cảnh thực hành không tốt, sự tổ chức môi trường tu học không tốt. Mọi loại than phiền bắt đầu xảy đến. Trong những trường hợp cùng cực, người ta bắt đầu quy y những người phi pháp và trở lại những hoàn cảnh trong đó sự hiện hữu của họ được công nhận. Ý tưởng trong châm ngôn này là phát triển và duy trì kỷ luật để cho dù tình huống tốt hay xấu, bạn vẫn duy trì nhẫn nhục trong thực hành của bạn. Điểm chính là nhẫn nhục, nó nghĩa là dành nhiều thời gian hơn và chịu đựng hơn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>43</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Hãy tuân thủ hai cái này, thậm chí với </b><span style="font-weight: 400;"> </span><b>cái giá cuộc đời của bạn.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Bạn cần duy trì những kỷ luật bạn đã tự cam kết: đặc biệt, (1) lời nguyện quy y và (2) lời nguyện Bồ tát. Bạn cần duy trì một cách sống tổng quát là một Phật tử đúng đắn và trên nữa, kỷ luật đặc biệt thực hành lojong, hay tu tâm. Sự thực hành này cần trở thành một phần rất quan trọng của đời bạn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Đối với hành giả mật thừa, châm ngôn này nghĩa là trong cuộc đời này và trong những đời tới, bạn cần giữ kỷ luật của ba thừa. Điều này áp dụng cho những nguyên lý của giáo pháp và cho sự thực hành lojong nói riêng. Bạn cần luôn luôn giữ gìn sự ràng buộc này, hay samaya, thậm chí với cái giá cuộc đời bạn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>44</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Hãy tu hành ba sự khó khăn.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Ba sự khó khăn phải đối phó liên quan đến cách chúng ta đối xử với những phiền não hay những loạn thần của riêng chúng ta như thế nào. Sự khó khăn thứ nhất là nhận thức được cái điểm mà từ đó bạn bị những phiền não của bạn lừa bịp. Bạn phải nhìn xem và hiểu sự lừa bịp đó, điều này rất khó khăn. Sự khó khăn thứ hai là tống khứ hay trừ tà cho “chủ nghĩa” phiền não của chúng ta. Và khó khăn thứ ba là cắt đứt sự tương tục của “chủ nghĩa” phiền não này. Nói cách khác, lúc bắt đầu rất khó nhọc để nhận ra những loạn thần của chúng ta; rồi rất khó để chiến thắng chúng; và thứ ba, rất khó để cắt tiệt chúng. Đó là ba sự khó khăn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Khi loạn thần sinh khởi, trước tiên bạn phải nhận ra nó là sự loạn thần. Rồi bạn phải áp dụng một kỹ thuật hay đối trị để chiến thắng nó. Bởi vì loạn thần đến một cách căn bản từ tính chấp ngã, từ việc cho chính bạn là quá quan trọng, cái đối trị là bạn phải cắt đứt cái ngã của bạn. Cuối cùng, bạn phải có quyết tâm không theo sự loạn thần hay tiếp tục bị nó lôi kéo, hấp dẫn. Có một cảm thức chiến thắng tức thời sự loạn thần.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Chúng ta có tất cả sáu phạm trù. Những khó khăn là: thứ nhất, khó nhận ra những phiền não của chúng ta; thứ hai, khó chiến thắng chúng; thứ ba, khó cắt tiệt chúng. Điều bạn cần làm là: thứ nhất, nhận biết chúng; thứ hai, cố gắng chiến thắng chúng; thứ ba, nguyện không bao giờ tạo ra trở lại những sự việc như vậy nữa.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Rất khó khăn để liên kết với nguyên lý bồ tát, hay với quan niệm hoành tráng vĩ đại nào trong chiều hướng đó. Bởi thế châm ngôn nói, “Hãy tu hành ba sự khó khăn”. Nhưng nếu bạn sẵn sàng thực hành lojong, tâm thức bạn sẽ được huấn luyện và cải tạo vào cách tư duy của bồ tát. Thật vậy, lojong nghĩa đen là truyền thụ, cải tạo: lo là “thông minh”, và jong là “làm sạch sẽ” hay “huấn luyện tu hành”. Ý tưởng là tự cải tạo để cho bạn không thể lìa xa nguyên lý vĩ đại, bất biến này được gọi là Phật tính, Bồ đề tâm, Như Lai tạng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>45</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Hãy dựa vào ba nguyên nhân chính yếu.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">“Nguyên nhân” ám chỉ cái gì khiến cho bạn thành một người theo pháp một cách tốt đẹp hay một bồ tát. Nguyên nhân thứ nhất là có một vị thầy tốt. Nguyên nhân thứ hai là đem tâm thức và thái độ, ứng xử của bạn vào pháp. Nguyên nhân thứ ba là có thực phẩm và chỗ ở để có thể thực hành pháp. Bạn cần giữ gìn ba hoàn cảnh này và vui sướng bạn đã có những cơ hội như vậy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Dựa vào nguyên nhân chính thứ nhất là nhận thức sự cần thiết của vị thầy, ngài thực sự cho phép bạn đi vào con đường.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Dựa vào nguyên nhân chính thứ hai là nhận thức rằng tâm thức của mình cần phải được thuần hóa. Chẳng hạn, tâm thức bạn có thể đi vào công việc làm ăn, hay công việc dạy học, hay công việc viết sách, hay tạo ra một loại kinh nghiệm hoành tráng kỳ lạ nào cho chính bạn. Bạn có thể có mọi loại tham vọng về cuộc đời của bạn. Thái độ này không nổi bật trong thời khi Jamgošn Kongtrušl viết bình giải của ngài về những châm ngôn, nhưng ngày nay chúng ta có nhiều chọn lựa hơn. Bạn có thể nghĩ bạn có thể trở thành một đại bồ tát hay một tác giả lớn, một người buôn bán lớn hay một kẻ phạm tội lớn. Nhưng trạng thái tâm thức này, loại tham vọng này hoàn toàn không tốt. Thay vào đó, bạn phải đến điểm mức mà trạng thái tâm thức bạn nói rằng, “Tôi muốn hiến mình cho pháp hoàn toàn và trọn vẹn”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Dựa vào nguyên nhân chính thứ ba là nhận thức rằng bạn có thể thực hành pháp bởi vì đã có những hoàn cảnh đúng đắn, bởi vì bạn đã có một thái độ cởi mở đối với cuộc đời bạn và đã giải quyết được sự sinh nhai. Thức ăn và áo quần chỗ ở của bạn đã được chăm sóc, và bạn đủ kinh tế để có thể thực hành.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Thế nên bạn cần dựa vào và thực hành ba nguyên nhân này: (1) làm việc với một vị thầy, (2) tu hành tâm thức, (3) thiết lập một căn cứ về mặt kinh tế cho sự thực hành.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>46</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Hãy chú ý cho ba cái không bao giờ hư khuyết.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Điều thứ nhất bạn không nên để cho hư khuyết là sự sùng mộ người bạn tâm linh (kalyanamitra: thiện tri thức) của bạn. Thái độ hâm mộ, hiến dâng và biết ơn của bạn đối với thiện tri thức không nên giảm sút. Điều thứ hai bạn không nên để cho hư khuyết là thái độ vui thích đối với lojong, hay tu tâm. Sự cảm kích của bạn đã nhận được những giáo lý như lojong hay sự tu tâm không nên giảm sút. Và điều thứ ba bạn không nên để cho hư khuyết là hạnh kiểm của bạn – những lời nguyện tiểu thừa và đại thừa bạn đã hứa. Sự thực hành những kỷ luật tiểu thừa và đại thừa của bạn không nên giảm sút.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Châm ngôn này là thẳng tắt và giữ cho chừng mực. Ở điểm này, trong thực hành đại thừa, rất cần thiết cho chúng ta phải nắm lấy một số sức mạnh căn bản. Chúng ta không chỉ là những người vô tư, không lưu tâm, mà thái độ của chúng ta là một thái độ có sức mạnh căn bản, năng lực căn bản.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>47</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Hãy giữ cho ba cái không tách lìa.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Sự thực hành lojong của bạn cần toàn tâm và trọn vẹn. Trong thân, ngữ, tâm, bạn không nên tách lìa khỏi lojong.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>48</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Hãy tu hành không có thiên chấp trong mọi lĩnh vực. </b><b>Cốt yếu là luôn luôn làm việc ấy một cách sâu rộng và toàn tâm.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Sự thực hành lojong bao trùm mọi người và mọi sự. Quan trọng là khắp suốt và không thiên chấp trong thực hành của bạn, không loại trừ một cái gì xảy đến trong kinh nghiệm của bạn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>49</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Hãy luôn luôn thiền định về bất cứ cái gì gây ra khó chịu.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Hãy luôn luôn thiền định về cái gì khó khăn nhất. Nếu bạn không bắt đầu ngay lập tức, thì trong khoảnh khắc một khó khăn khởi lên, rất khó nhọc để chiến thắng nó.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>50</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Chớ dao động vì những ngoại cảnh.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Dù những hoàn cảnh bên ngoài của bạn có thể thay đổi, sự thực hành của bạn không nên tùy thuộc vào chúng. Dù bạn đau yếu hay khỏe mạnh, giàu hay nghèo, có tiếng tốt hay tiếng xấu, bạn cũng thực hành lojong. Nó rất đơn giản: nếu hoàn cảnh của bạn tốt đẹp, hãy thở nó ra; nếu hoàn cảnh của bạn là không ổn, hãy thở nó vào.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>51</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Thời gian này, hãy thực hành những điểm chính.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b> </b><span style="font-weight: 400;">“Thời gian này” ám chỉ đời này. Bạn đã tiêu phí nhiều đời trong quá khứ, và trong tương lai bạn có thể không có cơ may để thực hành. Nhưng bây giờ, là một người đã nghe pháp, bạn đang thực hành. Thế nên không tiêu phí thời gian nữa, bạn cần thực hành những điểm chính.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Giáo lý này có ba điểm:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">(1) sự lợi lạc của những người khác thì quan trọng hơn chính bạn;</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">(2) thực hành những lời dạy của guru thì quan trọng hơn nghiên cứu theo lối phân tích;</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">(3) thực hành Bồ đề tâm thì quan trọng hơn bất cứ thực hành nào khác.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>52</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Chớ hiểu sai.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Có sáu điều bạn có thể méo mó hay hiểu sai trong sự thực hành của bạn: nhẫn nhục, khao khát, kích động, lòng bi, những ưu tiên, và vui vẻ. Nhẫn nhục bị hiểu sai khi nhẫn nhục mọi thứ trong cuộc đời bạn mà trừ ra sự thực hành pháp. Khao khát bị hiểu sai là thúc đẩy khao khát về lạc thú và giàu có mà không khuyến khích sự khao khát thực hành pháp một cách triệt để và thích đáng. Kích động bị hiểu sai là bị kích động bởi giàu có và giải trí, nhưng không bị kích động bởi sự học hỏi pháp. Lòng bi bị méo mó là bi mẫn với những người chịu đựng những khó nhọc để thực hành pháp, mà không lưu tâm và không bi mẫn đối với những người làm điều ác. Những ưu tiên bị méo mó nghĩa là làm việc một cách cần cù do mình quan tâm đến những lợi lạc cho chính mình trong đời này, mà không phải là sự thực hành pháp. Vui vẻ bị méo mó là sung sướng khi buồn đau tấn công những kẻ thù của bạn, nhưng không thích thú trong đức hạnh và trong niềm vui của sự siêu thoát sinh tử. Bạn phải tuyệt đối và trọn vẹn ngưng dứt tất cả sáu ngộ nhận này.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>53</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Chớ chao đảo.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Bạn không nên chao đảo trong nhiệt tình thực hành. Nếu đôi khi bạn thực hành và những lúc khác thì không, điều ấy sẽ không làm nảy sinh sự tin chắc vào pháp. Bởi thế chớ nên suy nghĩ quá nhiều. Chỉ tập trung nhất tâm vào việc tu tâm.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>54</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Hãy tu hành toàn tâm.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Hãy tin vào chính bạn và vào sự thực hành của bạn một cách toàn tâm. Hãy tu hành thuần túy lojong – nhất tâm, không có phóng dật.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>55</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Hãy tự giải thoát chính mình bằng cách khảo sát và phân tích.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Chỉ đơn giản nhìn vào tâm thức bạn và phân tích nó. Bằng cách làm hai việc này, bạn sẽ được giải thoát khỏi những phiền não và chấp ngã. Bấy giờ bạn có thể thực hành lojong.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>56</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Chớ đầm mình trong sự tự thương hại.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Chớ lấy làm buồn cho chính bạn. Nếu có ai đó đã thành công hay thừa hưởng một triệu đô la, chớ phí thời gian cảm thấy tiếc vì nó không là của bạn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>57</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Chớ có ghen tị.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Nếu có người nào nhận được lời khen ngợi còn bạn thì không, chớ có ghen tị.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>58</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Chớ có phù phiếm, ngớ ngẩn.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Chớ biểu lộ sự ghen tị phù phiếm trước sự thành công của những bạn bè của bạn. Nếu một người quen biết mang một cái cà vạt mới hay một cái áo khoác mới mà bạn cũng thích, chớ có bốc đồng chỉ ra những khuyết điểm của nó cho y. “Vâng, rất đẹp, nhưng nó có một điểm ố”. Điều ấy sẽ chỉ làm cho y tức giận và không giúp gì cho sự thực hành của y cũng như của bạn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>59</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Chớ chờ đợi sự tán thưởng.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Chớ chờ đợi những người khác khen ngợi bạn hay nâng ly chúc mừng bạn. Chớ tính đến việc nhận được sự tán thành, khen ngợi cho những hành vi tốt đẹp hay sự thực hành tốt của bạn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Đức Chošgyam Trungpa Rinpoche</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Việt dịch: Trùng Hưng</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em><span style="font-weight: 400;">Nguyên  tác: Training the Mind and Cultivating Loving-Kindness – NXB Shambhala, 1993</span></em></p>
<p><em>Trích: Con đường căn bản đến Giác Ngộ </em><em> –</em><em><span style="font-weight: 400;">  NXB Thiện Tri Thức, 2001</span></em></p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/nhung-loi-khuyen-nhu-ve-tu-tam/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chỉ ra sự sử dụng việc thực hành trong toàn thể cuộc sống của mình</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/chi-ra-su-su-dung-viec-thuc-hanh-trong-toan-the-cuoc-song-cua-minh/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/chi-ra-su-su-dung-viec-thuc-hanh-trong-toan-the-cuoc-song-cua-minh/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 24 Feb 2020 10:20:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Kinh sách Shambhala]]></category>
		<category><![CDATA[Shambhala]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=9853</guid>
		<description><![CDATA[Điểm bốn: Chỉ ra sự sử dụng việc thực hành trong toàn thể cuộc sống của mình Điểm bốn và tinh tấn ba la mật Điểm thứ tư của bảy điểm tu tâm liên hệ với tinh tấn ba la mật. Tinh tấn tự nó nghĩa là thoát khỏi biếng lười. Khi chúng ta dùng danh từ lười biếng, chúng&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/chi-ra-su-su-dung-viec-thuc-hanh-trong-toan-the-cuoc-song-cua-minh/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: left;" align="center"><strong>Điểm bốn: Chỉ ra sự sử dụng việc thực hành trong toàn thể cuộc sống của mình</strong></p>
<p style="text-align: left;" align="center"><strong>Điểm bốn và tinh tấn ba la mật</strong></p>
<p style="text-align: left;" align="center">Điểm thứ tư của bảy điểm tu tâm liên hệ với tinh tấn ba la mật. Tinh tấn tự nó nghĩa là thoát khỏi biếng lười. Khi chúng ta dùng danh từ lười biếng, chúng ta nói về một thiếu vắng chung chánh niệm và một thiếu vắng của niềm vui trong kỷ luật tu hành. Khi tâm thức bạn hòa trộn với pháp, khi bạn đã trở thành một con người của pháp, bấy giờ sự nối kết đã thành. Bởi thế, bạn không có vấn đề với lười biếng. Nhưng nếu bạn chưa tạo thành sự nối kết này, chắc chắn sẽ có một số vấn đề.</p>
<p style="text-align: left;">Chúng ta có thể bàn luận tinh tấn theo mặt phát triển niềm vui và cảm kích đối với cái chúng ta đang làm. Đó cũng giống như có một cuộc đi chơi ngày nghỉ: bạn rất hào hứng khi dậy vào sáng sớm vì bạn mong chờ một kinh nghiệm kỳ thú lớn lao. Tinh tấn giống như giây phút trước khi bạn thức dậy cho chuyến đi chơi: bạn có cảm giác tin tưởng rằng bạn sắp có một thời gian thích thú, nhưng đồng thời bạn phải đặt sự cố gắng của bạn vào đó. Thế nên tinh tấn là một loại lễ hội và niềm vui, nó thoát khỏi lười biếng.</p>
<p style="text-align: justify;">Có nói trong kinh điển rằng không có tinh tấn bạn không thể du hành chút nào trên con đường. Chúng ta cũng đã nói nếu không có đôi chân giới luật, bạn không thể đi trên con đường đạo – nhưng thậm chí bạn có đôi chân ấy, nếu bạn không có tinh tấn, bạn không thể bước được bước nào. Tinh tấn bao gồm một ý nghĩa tự đẩy mình từng bước, từng chút một. Bạn thực sự nối kết mình với con đường khi bạn đi trên đó. Tuy nhiên, bạn cũng kinh nghiệm cảm giác kháng cự nào đó. Nhưng sự cưỡng chống này có thể được vượt thắng bằng cách vượt thắng lười biếng, bằng cách thôi ở yên trong sự tiêu khiển của sự nói tầm phào lăng nhăng thuộc tiềm thức của bạn, những tư tưởng lan man phóng dật và tính xúc cảm đủ mọi loại.</p>
<p style="text-align: justify;">Điểm bốn về sự tu tâm nhằm đến sự hoàn thành sự tu hành của bạn trong toàn thể đời sống của bạn, từ hoàn cảnh bạn đang sống bây giờ cho đến lúc chết. Thế nên chúng ta đang bàn bạn có thể làm cái gì khi bạn còn sống và khi bạn chết. Hai châm ngôn này là những giáo huấn về cách làm thế nào hướng dẫn cuộc đời bạn.</p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><b>17. </b><b>Hãy thực hành năm sức mạnh, n</b><b>hững giáo huấn tâm yếu cô đọng</b></p>
<p style="text-align: justify;" align="center">Chúng ta có năm loại yếu tố phát huy năng lực, hay năm sức mạnh, để cho chúng ta có thể thực hành kỷ luật bồ tát suốt toàn bộ cuộc đời chúng ta: quyết tâm mạnh mẽ, quen thuộc, hạt giống đức hạnh, khiển trách và nguyện vọng.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Quyết tâm mạnh mẽ</b></p>
<p style="text-align: justify;">Thứ nhất là quyết tâm mạnh mẽ. Bạn quyết tâm hộ trì Bồ đề tâm hai phần. Hành giả cần luôn luôn có thái độ duy trì Bồ đề tâm – đời này, năm này, tháng này, ngày này. Quyết tâm mạnh mẽ nghĩa là không phí thì giờ của bạn. Đó cũng là biến nó thành một điểm mà bạn và sự thực hành là một. Thực hành là cách thức của bạn để làm cho bạn mạnh mẽ. Đôi khi bạn thức dậy buổi sáng, đặc biệt nếu bạn có một tối ngủ trễ hay bạn đã đi dự tiệc, bạn cảm thấy rất yếu ớt, có sự bất định nào đó. Hoàn toàn có thể bạn thức dậy với một sự lơ lửng, cảm thấy rất tội lỗi. Bạn tự hỏi hay mình đã ngu ngốc trong đêm trước, hay mình đã làm những điều không thể chấp nhận được. Bạn tự hỏi người khác nghĩ về bạn thế nào và bắt đầu sợ rằng họ có thể mất đi sự kính trọng đối với bạn hay họ xác nhận sự yếu đuối của bạn. Bạn lo phiền trong tình huống như vậy.</p>
<p style="text-align: justify;">Ý tưởng sức mạnh thứ nhất là khi bạn mở mắt và nhìn ra cửa sổ, ngay khi bạn thức dậy, bạn tái xác định quyết tâm mạnh mẽ của bạn tiếp tục với sự thực hành Bồ đề tâm. Và bạn cũng làm điều đó khi bạn nằm xuống giường lúc cuối ngày, khi bạn nghĩ lại về công việc ban ngày của bạn, những vấn đề của nó, những ngăn trở của nó, những sung sướng của nó, và mọi thứ tốt xấu xảy ra. Khi bạn ngủ chập chờn, bạn nghĩ với quyết tâm mạnh mẽ rằng ngay khi bạn thức dậy bạn sẽ duy trì sự thực hành của bạn với sự tinh tấn liên tục, nó có nghĩa là niềm vui. Thế nên bạn có một cảm thức nào đó nhìn đến ngày mai, một thái độ nhìn đến ngày mai của bạn khi bạn thức dậy buổi sáng.</p>
<p style="text-align: justify;">Quyết tâm mạnh mẽ nối kết với sự phát triển một thái độ hướng đến sự thực hành của bạn, nó hầu như giống với việc đang rơi hoàn toàn vào tình yêu. Bạn muốn đi vào giường với người yêu của bạn; bạn cũng mong mỏi điều đó. Bạn có một cảm thức cảm kích và hoan hỷ; bởi thế, sự thực hành của bạn không trở thành sự hành hạ hay khổ sở, nó không trở thành một cũi nhốt. Thay vì thế, sự thực hành của bạn trở thành một cách tự làm mình hưng phấn, hoan hỷ thường trực. Sự thực hành của bạn đòi hỏi một số nỗ lực, một số tự thúc đẩy, nhưng bạn đã nối kết tốt, thế nên bạn vui lòng thức dậy sớm vào buổi sáng và bạn vui lòng vào giường buổi tối. Ngay cả giấc ngủ của bạn cũng đáng giá; bạn ngủ trong một khung cảnh tốt của tâm thức. Ý nghĩa là người ta đánh thức dậy sự tốt đẹp nền tảng, nguyên lý alaya và nhận thức rằng bạn đang ở điểm đúng, sự thực hành đúng. Thế nên có một cảm thức vui tươi trong quyết tâm mạnh mẽ, đó là sức mạnh thứ nhất.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Sự quen thuộc</b></p>
<p style="text-align: justify;">Sức mạnh thứ hai được biết là sự quen thuộc. Bởi vì bạn đã phát triển quyết tâm mạnh mẽ, mọi sự trở thành một tiến trình tự nhiên. Cho dù đôi khi bạn không tỉnh thức, cho dù bạn mất tập trung hay tỉnh giác, những tình huống sẽ nhắc nhở bạn trở lại với thực hành của mình. Đây là một tiến trình của sự quen thuộc trong đó sự nói chuyện nhảm nhí thuộc tiềm thức nhưng mang tính cách giáo pháp của bạn bắt đầu có quyền lực hơn sự nói chuyện nhảm nhí thuộc tiềm thức bình thường của bạn. Bồ đề tâm đã trở thành nền tảng quen thuộc trong bất cứ điều gì bạn làm – hoặc xấu hoặc tốt hay trung tính. Thế là bạn thường quen với Bồ đề tâm như một thấu hiểu đang tiến triển.</p>
<p style="text-align: justify;">Lại nữa, tiến trình này tương tự với chuyện đang yêu. Khi có ai nói đến tên người yêu của bạn, bạn cảm thấy cả khổ đau lẫn hạnh phúc. Bạn xoay hướng về cái tên người ấy và về bất cứ cái gì liên hệ đến chàng hay nàng. Cũng cách ấy, khuynh hướng tự nhiên của chánh niệm tỉnh giác, khi ý niệm về vô ngã đã tiến hóa trong tâm thức bạn, là sự chớp sáng vào Pháp. Bạn quen thuộc với nó. Nói cách khác, bạn không nhìn Pháp như một thực thể ngoại tại nữa mà bạn bắt đầu nhận thức rằng Pháp là một tư tưởng chủ nhà, một lời nói chủ nhà, một hoạt động chủ nhà. Mỗi khi bạn mở một chai rượu vang hay mở nắp một chai Coca hay uống một ly nước – bất kỳ điều gì bạn làm đều trở thành một sự nhắc cho nhớ. Bạn không thể thoát khỏi nó ; nó trở thành một hoàn cảnh, một tình huống tự nhiên.</p>
<p style="text-align: justify;">Thế nên bạn học được cách sống với sự minh mẫn của bạn. Điều này rất gay go đối với nhiều người vào lúc đầu, nhưng khi bạn bắt đầu thấu hiểu rằng sự minh mẫn là phần của hiện thể bạn, bấy giờ không có vấn đề gì. Dĩ nhiên, thỉnh thoảng bạn muốn có một sự phá vỡ, đứt đoạn. Bạn muốn bỏ chạy và có một cuộc nghỉ lễ với sự minh mẫn của bạn. Bạn muốn làm một cái gì khác. Tuy nhiên, sức mạnh căn bản của bạn bắt đầu có quyền năng hơn, đến độ cái hư hỏng hay sự mất trí căn bản của bạn được chuyển thành chánh niệm và thấu suốt và bạn quen thuộc với sự thức tỉnh.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Hạt giống đức hạnh</b></p>
<p style="text-align: justify;">Thứ ba là hạt giống đức hạnh. Bạn có một mong mỏi lớn lao trong mọi lúc, thế nên bạn không có một nghỉ ngơi tách lìa khỏi sự thức tỉnh của bạn. Nói một cách căn bản nghĩa là không có một đứt đoạn với sự thực hành của bạn, mà tiếp nối liên tục – không bằng lòng với cái bạn đang làm và không để có một gián đoạn. Bạn không cảm thấy bạn đã đủ với “nó” hay bạn phải làm cái gì khác ngoài “nó”.</p>
<p style="text-align: justify;">Đến điểm này, sự loạn thần của bạn về tự do cá nhân và những quyền con người có thể xảy ra. Bạn có thể bắt đầu nghĩ “Tôi có quyền làm bất cứ điều gì tôi muốn và tôi muốn lặn xuống đáy địa ngục. Tôi thích, tôi muốn điều đó”. Loại phản ứng đó có thể xảy ra. Nhưng bạn cần đẩy bạn khỏi đáy địa ngục – và chính bạn. Bạn cần hiểu rằng bạn không thể để cho mình thua cơn bệnh sợ hãi nhỏ trong sự minh mẫn của riêng bạn. Trong trường hợp này, đức hạnh nghĩa là thân, ngữ và tâm bạn đều được hồi hướng cho sự truyền bá, nhân giống Bồ đề tâm ở trong chính bạn.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Khiển trách</b></p>
<p style="text-align: justify;">Thứ tư là khiển trách, khiển trách cái ngã của bạn. Đó là sự khiếp sợ đối với sinh tử. Bất cứ khi nào một tư tưởng chấp ngã xảy ra, bạn cần nghĩ, “Chính vì sự chấp ngã như vầy mà tôi lang thang trong sanh tử và chịu khổ đau không dứt. Bởi vì chấp ngã là nguồn gốc của khổ đau, nếu tôi cố gắng duy trì bản ngã, thì không bao giờ có hạnh phúc. Bởi thế tôi phải thuần hóa bản ngã càng nhiều càng tốt”. Thậm chí nếu bạn muốn tự nói dối với chính mình, bạn nên nói theo lối đó. Thật ra đôi khi sự nói dối với chính mình rất được khuyến khích, nhưng rõ ràng nó tùy thuộc vào bạn nói cái gì với chính mình. Trong trường hợp này, bạn được khuyến khích nói với bản ngã của bạn: “Mày đã tạo ra rắc rối kinh khủng cho tao, và tao không thích mày. Mày đã gây ra cho tao quá nhiều rắc rối bằng cách làm cho tao lang thang trong ba cõi thấp của sinh tử. Tao không muốn lẩn quẩn với mày chút nào. Tao sắp tiêu diệt mày. Cái “mày” này – dù sao, mày là ai? Hãy biến đi! Tao không thích mày”.</p>
<p style="text-align: justify;">Nói chuyện với bản ngã của bạn, tự khiển trách mình theo cách ấy, là rất ích lợi. Đáng nên tắm dưới vòi sen và nói với mình theo cách ấy. Đáng nên ngồi trên chỗ toilet và nói với mình theo cách ấy. Nó là một việc rất tốt cho bạn khi bạn đang lái xe. Thay vì bật nhạc rock lên, bạn hãy bật lên sự trách cứ bản ngã của bạn và nói với chính bạn. Nếu bạn đang đi cùng với người nào, bạn có thể cảm thấy bối rối, nhưng bạn vẫn có thể thì thầm với chính bạn. Đây là cách tốt nhất để trở thành một bồ tát hướng ngoại.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Nguyện vọng</b></p>
<p style="text-align: justify;">Thứ năm là nguyện vọng. Hành giả cần chấm dứt mỗi thời thực hành thiền định với ao ước (1) cứu độ tất cả chúng sinh – bằng chính mình, đơn thương độc mã, (2) không quên Bồ đề tâm hai phần, ngay cả trong giấc mộng, và (3) áp dụng Bồ đề tâm bất kể những hỗn loạn và chướng ngại có thể khởi lên. Bởi vì bạn đã kinh nghiệm niềm vui và sự phấn khởi trong thực hành của bạn, nó không còn được cảm thấy như một gánh nặng cho bạn. Bởi thế, bạn ước nguyện hơn nữa và hơn nữa. Bạn sẽ muốn đạt đến giác ngộ. Bạn thích giải phóng mình khỏi cơn loạn thần. Bạn cũng muốn phụng sự cho tất cả “chúng sinh là mẹ của mình” suốt khắp mọi thời gian, mọi hoàn cảnh, vào mọi lúc. Bạn sẵn sàng phụng sự cho bất cứ nguyên nhân xứng đáng nào nó sẽ giúp ích cho phần còn lại của thế giới. Đây là loại nguyện vọng căn bản y như phát thệ nguyện bồ tát. Đó cũng là giáo huấn chung về việc trở thành một người rất “mềm dẻo”, rất dễ thích ứng, đến độ toàn thể thế giới có thể sử dụng bạn như là một căn cứ làm việc để cho sự hưởng thụ trí huệ và an vui của họ.</p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><b>18. </b><b>Giáo huấn đại thừa cho sự vọt ra của thức vào lúc chết, l</b><b>à năm sức mạnh : làm thế nào bạn tự hướng dẫn chính mình </b><b>là điều quan trọng</b></p>
<p style="text-align: justify;" align="center">Châm ngôn thứ hai của điểm bốn về tu tâm liên hệ với tương lai – cái chết. Vấn đề chết rất là quan trọng. Thấu hiểu chân lý khổ và vô thường là một bước đầu rất quan trọng trong việc chứng ngộ toàn bộ trọn vẹn giáo lý của đức Phật. Tất cả chúng ta sẽ chết sớm hay muộn. Một số trong chúng ta sẽ chết sớm và một số chết trễ hơn, nhưng đó không phải là một lý do đặc biệt để có thể thư giãn.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi muốn thảo luận lý tưởng làm bạn với cái chết của chúng ta. Theo truyền thống của văn hóa quy ngã, chết được xem là một thất bại và một xúc phạm. Những kỷ luật hữu thần cố gắng dạy chúng ta phát triển một cảm thức về vĩnh cửu. Nhưng truyền thống Phật giáo căn bản, đặc biệt là đại thừa, dạy chúng ta rằng cái chết là một hành động có chủ tâm. Bởi vì chúng ta có sinh ra, chúng ta phải chết. Nhưng vượt lên chuyện đó, chúng ta có thể làm bạn với cái chết của chúng ta và thấy chúng ta có thể chết thế nào như chúng ta thực sự vốn là.</p>
<p style="text-align: justify;">Người ta thường cố gắng không muốn biết đến cái chết của họ. Nếu bạn nói với ai: “Anh có biết rằng anh sẽ chết mai kia?” Người ấy sẽ nói: “Đừng có ngu ngốc! Tôi đang tốt đẹp đây”. Thái độ ấy là một sự tìm cách tránh cái xấu xa nền tảng đang hiện diện trong chúng ta. Nhưng cái chết không nên được nhìn như một hoàn cảnh xấu tối hậu xảy ra cho chúng ta; thay vào đó nó có thể được nhìn như một cách thức để trải rộng chính chúng ta qua một đời tới. Trong trường hợp này, cái chết được nhìn như một chào mời để chấp nhận rằng cái vật này mà chúng ta cưng quý hết mực, gọi là thân thể chúng ta, phải chết mất. Chúng ta cạo râu và tắm rửa và ăn mặc hoàn toàn đẹp đẽ, hay đẹp đẽ theo cách nào đó. Trên toàn thể, chúng ta cố gắng chăm sóc rất tốt cho cái cục cưng này là thân thể chúng ta. Cũng giống như có một con chó con – chúng ta không muốn cục cưng của chúng ta chết. Nhưng cái cục cưng gọi là thân thể chúng ta này có thể từ bỏ chúng ta sớm hay muộn – sẽ bỏ chúng ta sớm hay muộn.</p>
<p style="text-align: justify;">Thế nên để bắt đầu, chúng ta phải nhận thức rằng cái gì cũng có thể xảy ra cho mỗi chúng ta. Chúng ta có thể rất mạnh khỏe – nhưng chúng ta có thể chết vì bệnh, chúng ta có thể chết vì tai nạn, và đôi khi chúng ta chết mà không có lý do nào cả. Dù chúng ta không có những vấn đề bên ngoài hay bên trong – chúng ta thình lình chết đi. Chúng ta hoàn toàn hết hơi thở và chết ngay tại chỗ. Thế nên điểm cốt yếu là tự làm quen hoàn toàn với cái chết của chính chúng ta.</p>
<p style="text-align: justify;">Bạn muốn sống lắm, và để sống bạn không thể làm điều này và bạn không thể làm điều nọ. Thậm chí bạn không thể ngồi trên gối thiền một cách thích đáng, vì nỗi sợ chết của bạn quá mạnh đến nỗi bạn nghĩ rằng sự tuần hoàn máu trong chân của bạn có thể bị ngưng. Bạn sợ chết đến nỗi một tấn công nào xảy đến cho bạn, thậm chí một mảnh thủy tinh đâm vào ngón tay bạn cũng có nghĩa là chết. Thế nên giáo huấn này về làm thế nào để chết không nhất thiết nói đến cái chết khi nó đến với bạn, mà cũng là vấn đề cần phải thấu hiểu rằng cái chết luôn luôn ở đây.</p>
<p style="text-align: justify;">Một vị thầy Kadam làm những thực hành này luôn luôn úp ly uống nước của ngài trên bàn khi đi ngủ. Theo truyền thống điều đó có nghĩa là bạn không có ở nhà. Bạn úp ly xuống để nó không bị bụi bặm. Như thế bạn giữ ly sạch sẽ để ai đó có thể dùng nó. Chủ điểm là vị thầy luôn luôn nghĩ ngài có thể chết đêm hôm đó; bởi thế ngài úp ly xuống. Bạn có thể nghĩ đây là một cách hướng ngoại quá đáng về mọi sự, nhưng nào, bạn nên suy nghĩ hai hay ba lần khi bạn chào từ giã ai ban đêm. Bạn không biết bạn có còn gặp lại người ấy ngày mai hay không. Đó là một lối tiếp cận khá khó chịu, nếu bạn nhìn cái chết như một tai họa. Nhưng nếu bạn nói good night một cách dễ chịu với ai đó, thì đấy là một cách rời khỏi cuộc đời của bạn, thân thể của bạn. Đó là một cách rất biết đùa để chấm dứt cuộc đời của bạn. Có một sự vinh quang và vui đùa trong ấy. Bạn không cần phải chết với hối hận tràn đầy; bạn có thể chết một cách vui vẻ.</p>
<p style="text-align: justify;">Như châm ngôn trên, câu này liên kết với tinh tấn Ba la mật. Tinh tấn là cảm thức hoan hỷ trong sự thực hành của bạn. Nếu bạn thực hành nhiều đến mức bạn có thể trong đời này và sắp chết, bấy giờ nếu ai đó nói, “Này, sắp khó khăn cho bạn để vượt qua; tôi có thể kéo dây dội cầu cho bạn không?” Bạn cần học để có thể nói: “Vâng, dĩ nhiên”, và “Tốt đẹp nhé!” Hãy giật dây đi.</p>
<p style="text-align: justify;">Sau cùng, cái chết không phải là sự khó chịu, dù chúng ta đang bối rối khi nói về nó. Người ta ngày nay không có vấn đề gì khi nói về tình dục, hay khi đi xem phim khiêu dâm, nhưng họ có khó khăn khi đối xử với cái chết. Chúng ta khá bối rối. Nó là một công việc lớn cho chúng ta, thế mà chúng ta không bao giờ thực sự muốn nghĩ về cái chết. Chúng ta lơ là toàn bộ sự việc. Chúng ta muốn hân thưởng cuộc đời hơn là sửa soạn cho cái chết, hay thậm chí hân thưởng cái chết.</p>
<p style="text-align: justify;">Theo quan niệm của Shambala, từ chối liên hệ với cái chết là cái được gọi là lý luận mặt trời lặn. Toàn bộ triết lý mặt trời lặn là ngăn ngừa thông điệp của cái chết. Nó nói về làm sao làm đẹp cho chúng ta, thân thể chúng ta, đến độ chúng ta trở thành những cái xác sống. Ý niệm một cái xác sống là mâu thuẫn theo một ý nghĩa nào đó, nhưng nó có nghĩa trong cái nhìn mặt trời lặn: nếu chúng ta không muốn chết, xác thân chúng ta phải sống một thời gian lâu; nó phải trở thành một cái xác sống.</p>
<p style="text-align: justify;">Khác với loại luận lý ấy, hay nhiều quan điểm như vậy, châm ngôn này nói với chúng ta rằng quan trọng cho chúng ta khi nhận thức rằng cái chết là một phần quan trọng của sự thực hành của chúng ta, bởi vì tất cả chúng ta đều sắp chết và bởi vì tất cả chúng ta đều tùy thuộc vào cái chết của mình theo cách nào đó. Nó nói như thế nào để chết từ quan điểm nền tảng của sự thực hành của chúng ta.</p>
<p style="text-align: justify;">Giáo huấn đại thừa làm sao để chết chính là năm sức mạnh. Thế nên, một lần nữa chúng ta có năm sức mạnh hay năm quyền lực. Bởi vì những thực hành này rất đơn giản, và bởi vì nó cùng một danh sách chúng ta đã bàn, chúng ta không đi vào chi tiết của chúng nữa. Áp dụng năm sức mạnh trong sự nối kết này là rất đơn giản và trực tiếp.</p>
<p style="text-align: justify;">Quyết tâm mạnh mẽ, cái thứ nhất, là nối kết với việc có một lập trường rất mạnh mẽ: “Tôi sẽ duy trì cái vô ngã căn bản của tôi, sự minh mẫn căn bản của tôi, dù ngay trong cái chết của tôi”. Bạn cần tập trung vào Bồ đề tâm hai phương diện, tự lập lại: “Trước khi chết và trải qua trung ấm, trong mọi lần tái sinh của tôi, nguyện tôi không cách lìa với Bồ đề tâm tuyệt đối và tương đối”.</p>
<p style="text-align: justify;">Quen thuộc là phát triển một cảm thức tổng quát của chánh niệm và tỉnh giác đến độ bạn không kinh hoàng vì bạn đang chết. Bạn cần phát triển sức mạnh của sự quen thuộc, tự nhắc nhở liên tục về Bồ đề tâm hai phần.</p>
<p style="text-align: justify;">Hạt giống đức hạnh nối kết với sự không ngưng nghỉ, không có một cắt đứt nào với nỗi sợ chết của bạn. Nó cũng liên hệ với sự vượt thắng sự bám luyến của bạn vào những sở hữu.</p>
<p style="text-align: justify;">Khiển trách nghĩa là nhận biết rằng cái gọi là bản ngã này thực ra không hiện hữu. Bởi thế, bạn có thể nói: “Thế thì ta sợ cái gì? Hãy cút đi, bản ngã”. Nhận biết rằng mọi vấn đề đều đến từ bản ngã, mọi cái chết đều do bản ngã gây ra, bạn phát triển sự khiếp sợ đối với bản ngã và thệ nguyện chiến thắng nó.</p>
<p style="text-align: justify;">Và cái cuối cùng, nguyện vọng, là nhận biết rằng bạn có sức mạnh và tham muốn ghê gớm để tiếp tục và khai mở mình ra. Bởi thế, bạn không có cái gì để tiếc nuối khi bạn chết. Bạn đã hoàn thành mọi thứ bạn có thể hoàn thành. Bạn đã làm mọi sự: bạn đã trở thành một hành giả tốt và phát triển sự thực hành căn bản của bạn một cách trọn vẹn; bạn đã chứng ngộ ý nghĩa của shamatha và vipashyana, và bạn đã chứng ngộ ý nghĩa của Bồ đề tâm. Nếu có thể bạn nên thực hành sự phụng sự bảy phần, hay puja. Nhưng nếu bạn không thể làm điều đó, bạn nên nghĩ: “Qua mọi đời, tôi nguyện thực hành Bồ đề tâm quý báu. Mong rằng tôi gặp vị guru dạy tôi cái ấy. Xin Tam Bảo ban phước cho con để con làm được điều đó”.</p>
<p style="text-align: justify;">Vượt khỏi tất cả mọi thứ ấy, có một nút vặn thú vị. Giáo huấn tối hậu về cái chết chỉ đơn giản là cố gắng an trụ tâm thức bạn trong bản tính của Bồ đề tâm tối hậu. Đó nghĩa là, bạn an trụ tâm thức mình trong bản tính của alaya và cố gắng để hơi thở bạn đi qua theo cách ấy cho đến khi bạn thực sự chết.</p>
<p><strong>Đức Chošgyam Trungpa Rinpoche</strong></p>
<p><em>Việt dịch: Trùng Hưng </em></p>
<p><em>Trích: Con đường căn bản đến giác ngộ - NXB Thiện Tri Thức, 2001</em></p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/chi-ra-su-su-dung-viec-thuc-hanh-trong-toan-the-cuoc-song-cua-minh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Sự chuyển hóa những hoàn cảnh xấu thành con đường của Giác ngộ</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/su-chuyen-hoa-nhung-hoan-canh-xau-thanh-con-duong-cua-giac-ngo-2/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/su-chuyen-hoa-nhung-hoan-canh-xau-thanh-con-duong-cua-giac-ngo-2/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 17 Feb 2020 03:30:13 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Kinh sách Shambhala]]></category>
		<category><![CDATA[Shambhala]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=9850</guid>
		<description><![CDATA[Điểm ba: Sự chuyển hóa những hoàn cảnh xấu thành con đường của Giác ngộ Điểm ba và nhẫn nhục ba la mật Bây giờ sau khi chúng ta đã nghiên cứu Bồ đề tâm tối hậu và tương đối và những kinh nghiệm sau thiền định liên hệ với chúng, nhóm châm ngôn thứ ba nói về làm thế&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/su-chuyen-hoa-nhung-hoan-canh-xau-thanh-con-duong-cua-giac-ngo-2/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: left;" align="center"><strong>Điểm ba: Sự chuyển hóa những hoàn cảnh xấu thành con đường của Giác ngộ</strong><br />
<strong>Điểm ba và nhẫn nhục ba la mật</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Bây giờ sau khi chúng ta đã nghiên cứu Bồ đề tâm tối hậu và tương đối và những kinh nghiệm sau thiền định liên hệ với chúng, nhóm châm ngôn thứ ba nói về làm thế nào tiến hành, mang theo tất cả những thực hành ấy như con đường Đạo. Trong tiếng Tây Tạng, nhóm châm ngôn này gọi là lamkhyer: lam nghĩa là “con đường” và khyer nghĩa là “mang theo”. Nói cách khác, bất cứ cái gì xảy ra trong đời sống của bạn cần được bao gồm như một phần của cuộc hành trình của bạn. Đó là ý tưởng căn bản.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhóm châm ngôn này liên hệ với Nhẫn nhục ba la mật. Định nghĩa của nhẫn nhục là chịu đựng. Bất cứ gì xảy ra, bạn không phản ứng lại với nó. Chướng ngại của nhẫn nhục là sân giận. Nhẫn nhục không có nghĩa là chờ đợi cơ hội và cố gắng đi chậm lại. Không nhẫn nhục khởi lên khi bạn trở nên quá nhạy cảm và không có cách gì để đối xử với môi trường, hoàn cảnh chung quanh. Bạn cảm thấy rất xúc động, rất nhạy cảm. Thế nên nhẫn nhục ba la mật thường được diễn tả như một bộ áo giáp. Nhẫn nhục có ý nghĩa một phẩm cách bình tĩnh, nghiêm nghị và chịu đựng. Bạn không dễ dàng bị quấy rối bởi sự công kích, sân giận của thế gian.</p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><b>11. </b><b>Khi thế gian tràn đầy sự xấu, h</b><b>ãy chuyển hóa mọi việc bất hạnh thành </b><b>con đường giác ngộ</b></p>
<p style="text-align: justify;" align="center">Tiếp tục ý tưởng mang mọi sự vào con đường, câu châm ngôn căn bản của đoạn này là:<br />
“Khi thế gian tràn đầy sự xấu,<br />
Hãy chuyển hóa mọi việc bất hạnh thành con đường giác ngộ”.</p>
<p style="text-align: justify;">Điều này nói rằng, dù cái gì xảy ra trong đời bạn – những rắc rối của môi trường xung quanh, những vấn đề rắc rối về tâm lý hay chính trị – cần được chuyển hóa thành một phần của sự tỉnh thức của bạn, hay Bồ đề, giác ngộ. Sự thức tỉnh như vậy là một kết quả của thực hành shamatha – vipasyana cũng như sự hiểu biết của bạn về “điểm mềm yếu”, hay Bồ đề tâm.</p>
<p style="text-align: justify;">Nói cách khác, bạn không trách móc hoàn cảnh chung quanh hay tình hình chính trị thế giới. Vài người được cảm hứng để viết thơ ca và hành động theo một cách đến độ họ hy sinh đời họ cho một lý do xã hội. Chúng ta có thể nói chắc thật rằng chiến tranh Việt Nam đã sản xuất ra một số nhà thơ và triết gia, nhưng công việc của họ không phù hợp với nguyên lý này của đại thừa. Họ chỉ thuần phản ứng chống lại thế giới đang đầy sự xấu; họ không thể chuyển hóa những bất hạnh thành con đường của Bồ đề. Thậm chí những nhà thơ ấy đã xem cái xấu như chất liệu cho sự viết lách của họ. Nếu chiến tranh Việt Nam không xảy ra, chúng ta đã có ít hơn các nhà thơ và triết gia. Theo câu châm ngôn này, khi thế giới ngập đầy sự xấu, hay ngay cả khi thế giới không đầy dẫy sự xấu, thì mọi bất hạnh xảy ra cần được chuyển hóa tất cả thành con đường giác ngộ hay con đường thức tỉnh. Sự thấu hiểu này đến từ thực hành ngồi thiền và tỉnh giác tổng quát của bạn.</p>
<p style="text-align: justify;">Câu châm ngôn này nói một cách thực tiễn và đầy đủ như thế nào chúng ta có thể thực hành bố thí, rộng lượng. Trong đời sống bình thường của chúng ta, hoàn cảnh chung quanh trực tiếp hay gián tiếp không nhất thiết là thân thiện, chiêu đãi. Luôn luôn có những vấn đề và khó khăn. Ngay cả với những người tuyên bố rằng đời họ rất thành công, những người đã trở thành tổng thống của nước họ hay thành những tỷ phú giàu nhất, hay thành thi sĩ nổi tiếng nhất hay ngôi sao điện ảnh, thể thao cũng có những khó khăn riêng của họ. Dầu cho cuộc đời bạn suôn sẻ theo ước muốn của bạn, cũng vẫn có những khó khăn. Những chướng ngại, ngăn trở luôn luôn khởi ra. Đó là điều mọi người đều kinh nghiệm. Và khi chướng ngại xảy ra, mọi bất hạnh liên quan với những chướng ngại ấy – tâm tính nghèo nàn, trụ bám vào “được và mất”, hay bất kỳ loại cạnh tranh hơn thua nào – đều cần được chuyển hóa thành con đường của cái giác.</p>
<p style="text-align: justify;">Đây là một thông điệp rất mạnh mẽ và trực tiếp. Nó liên quan với sự không cảm thấy nghèo nàn trong mọi thời gian. Bạn có thể cảm thấy thiếu thốn, không đầy đủ vì bạn có một người cha đau yếu và một người mẹ điên, và bạn phải chăm sóc họ, hay vì bạn có một cuộc đời méo mó và những vấn đề tiền bạc. Về vấn đề này, dù bạn có một cuộc đời thành công và mọi sự đều suôn sẻ, bạn vẫn cảm thấy không đầy đủ vì bạn phải làm việc liên tục để duy trì sự làm ăn của bạn. Một số tình huống có thể xem như những biểu lộ của sự nhút nhát và sợ hãi của riêng bạn. Tất cả những cái đó có thể xem là sự biểu lộ của tâm tính nghèo nàn của bạn.</p>
<p style="text-align: justify;">Đã kinh nghiệm được những khả năng của Bồ đề tâm tuyệt đối và tương đối và thực hành cho và nhận, bạn cũng cần bắt đầu thiết lập sự tự tin và hoan hỷ nơi sự giàu có của chính bạn. Sự giàu có này là tinh túy của rộng lượng, bố thí. Nó là cảm thức về tài nguyên phong phú, rằng bạn có thể đối xử với bất kỳ điều gì đang hiện hành quanh bạn mà không cảm thấy sự nghèo nàn dằn vặt. Dầu nếu bạn có bị bỏ rơi giữa sa mạc và bạn muốn một cái gối, bạn có thể tìm một cục đá phủ rêu hoàn toàn tiện nghi để kê đầu. Bấy giờ bạn có thể duỗi dài chân mà ngủ ngon. Có một cảm thức về tài nguyên phong phú và giàu có như vậy hình như là điểm chính yếu. Thực hành sự phong phú và giàu có hay chính sự rộng lượng là cách để trở thành người đại thừa, hay ngay cả người kim cương thừa.</p>
<p style="text-align: justify;">Chúng ta đã thấy rằng đa số người ta than phiền rằng họ phải ở trong hoàn cảnh sống rất lệ thuộc: họ liên hệ với mọi sự trong đời sống thuần túy trên bình diện tiền bạc, đường kim mũi chỉ, giọt nước, hạt gạo. Nhưng chúng ta không phải làm điều đó – chúng ta có thể trải rộng cái nhìn của chúng ta nhờ bố thí, rộng lượng. Chúng ta có thể cho những người khác một cái gì đó. Chúng ta không luôn luôn phải nhận một cái gì trước để rồi cho đi một cái gì. Phối hợp với ý niệm rộng lượng, chúng ta bắt đầu chứng nghiệm một cảm thức về sự giàu có thịnh vượng một cách tự động. Bản chất của rộng lượng là thoát khỏi tham muốn, thoát khỏi dính mắc, có thể buông xả tất cả.</p>
<p style="text-align: justify;">Châm ngôn này là câu nói căn bản của điểm thứ ba của thực hành lojong. Trong phạm trù này, chúng ta có ba thực hành nữa. Hai châm ngôn tiếp theo liên hệ với thực hành Bồ đề tâm tương đối, làm thế nào đem điều gì xảy ra trong đời bạn vào con đường của Bồ đề tâm tương đối. Câu châm ngôn tiếp theo (“Thấy vọng tưởng tức là bốn thân/ Là sự bảo vệ vô thượng của tính Không”) thì liên hệ với thực hành Bồ đề tâm tuyệt đối, làm thế nào bạn đem theo nó như con đường của bạn. Và châm ngôn cuối trong phần này (châm ngôn 15) liên hệ với những hành động đặc biệt chúng cho phép bạn đem bất cứ cái gì xảy ra trong thực hành của bạn vào con đường.</p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><b>12. </b><b>Hãy hướng mọi trách móc, </b><b>đổ lỗi vào chính mình</b></p>
<p style="text-align: justify;" align="center">Châm ngôn này về việc đối xử với thực tại (sự thật) quy ước, hay kušndzop. Bất kể cái gì xảy ra trong kinh nghiệm bình thường của chúng ta, bất cứ công việc nào chúng ta tham dự vào, bất cứ hoàn cảnh thú vị và mạnh mẽ nào – chúng ta không nên có mong mỏi gì trong sự hoàn trả lại lòng tốt của chúng ta. Khi chúng ta tốt với ai, hãy không có ước muốn gì về một giải thưởng nào cho chuyện đó. Hướng mọi trách móc về mình nghĩa là mọi vấn đề và rắc rối chung quanh sự thực hành, sự chứng ngộ và thấu hiểu không phải là lỗi của một ai khác. Tất cả mọi trách móc luôn luôn bắt đầu với chính chúng ta.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhiều người đi qua thế giới này và thực sự tạo ra một cuộc sống thoải mái do bi mẫn và rỗng rang – dầu chỉ có vẻ bi mẫn và rỗng rang. Họ có vẻ đơn độc trong thế giới này. Tuy dù chúng ta chia sẻ chung một loại thế giới, chúng ta bị va chạm thường trực. Chúng ta bị vướng vào trách móc và chúng ta bị rối loạn – những vấn đề tình cảm, những vấn đề tài chính, tương quan lệ thuộc và những vấn đề xã hội xảy ra mọi lúc. Cái gì đó đang chơi khăm chúng ta. Một câu dân gian nói: “Chớ đặt cái bẫy của bạn cho tôi”. Lạ lùng thay, những bẫy mắc đang được đặt cho chúng ta, nhưng chẳng bởi ai cả. Chính chúng ta quyết định nhận lấy những vướng mắc ấy, và rồi chúng ta phẫn hận và giận dữ.</p>
<p style="text-align: justify;">Chúng ta có thể hoàn toàn có một cách sống giống như bất cứ ai khác. Chẳng hạn chúng ta có thể chia một phòng với một bạn học, ăn cùng một thức ăn có vấn đề, chia cùng một ngôi nhà bẩn thỉu, có cùng thời khóa biểu và cùng những vị thầy. Người bạn cùng phòng sắp xếp mọi thứ đều tốt và tìm thấy sự tự do của hắn. Trái lại chúng ta bị mắc lầy trong cái trí nhớ này và đầy ắp phẫn hận luôn luôn. Chúng ta muốn cách mạng, muốn phá tung thế giới. Nhưng có ai gây phiền não cho ta? Chúng ta có thể nói rằng thầy giáo đã làm điều đó, rằng ai cũng ghét chúng ta và họ đã làm điều đó. Nhưng tại sao họ ghét chúng ta? Đấy là một điểm rất đáng lưu ý.</p>
<p style="text-align: justify;">Sự trách móc đối với nỗi bất hạnh xảy ra cho chúng ta thì luôn luôn tự nhiên được hướng về phía chúng ta; đó là việc làm của riêng chúng ta. Đấy không phải chỉ thuần túy là tư tưởng đã pha lỏng của đại thừa. Bạn có thể nói rằng, điều chúng ta đang thảo luận đêm nay là thuần túy đại thừa – một khi chúng ta đi vào tantra, chúng ta có thể trả thù những người ấy. Nhưng vấn đề không phải thế. Tôi cầu xin bạn chớ thử điều đó. Mọi sự đặt nền trên sự bồn chồn riêng của chúng ta. Chúng ta có thể trách móc tổ chức, chúng ta có thể trách móc chính phủ, chúng ta có thể trách móc lực lượng cảnh sát; chúng ta có thể trách móc thời tiết; chúng ta có thể trách móc thức ăn, những xa lộ, xe hơi chúng ta, áo quần chúng ta; chúng ta có thể trách móc vô số sự vật. Nhưng chính chúng ta không để cho sự vật diễn tiến, không buông xả, không phát triển đủ sự ấm cúng và thiện cảm – đấy là điều làm cho chúng ta không thể giải quyết. Thế nên chúng ta không thể trách móc, đổ lỗi cho ai.</p>
<p style="text-align: justify;">Dĩ nhiên, chúng ta có thể xây dựng mọi loại triết học và nghĩ chúng ta đang đại diện cho tiếng nói của phần còn lại của thế giới, nói rằng đấy là ý kiến của thế giới, đó là điều xảy ra trong thế giới. “Bạn không thấy rằng, bạn không nên bắt tôi chịu đựng điều ấy? Thế giới là như thế này, còn thế giới chân thực là thế kia”. Nhưng chúng ta không phát biểu nhân danh thế giới, chúng ta chỉ phát biểu nhân danh chính chúng ta.</p>
<p style="text-align: justify;">Châm ngôn này áp dụng bất kỳ khi nào chúng ta trách móc về bất cứ cái gì, thậm chí cà phê của chúng ta lạnh hay phòng tắm chúng ta dơ. Nó mở rộng rất xa. Mọi sự là vì sự bôn chôn lộn xộn của riêng chúng ta, có thể nói thế, nó được biết như là sự chấp ngã, sự trụ ngã. Bởi vì chúng ta quá bôn chôn về chính chúng ta, điều ấy đồng thời làm chúng ta rất dễ bị tổn thương. Bởi thế chúng ta tự cung cấp bia ngắm lý tưởng. Chúng ta bị đánh trúng, nhưng không có ai nhắm trúng chúng ta cả – chúng ta thực sự mời những viên đạn. Thế nên chúng ta ở đây, trong thế giới quá đỗi già nua. Lái mọi trách móc vào mình là một ý tưởng rất tốt.</p>
<p style="text-align: justify;">Ý định hướng mọi trách móc, đổ lỗi vào chính mình là nếu khác đi, bạn sẽ không đi vào con đường bồ tát. Do đó, bạn không muốn đặt bất kỳ sự trách cứ hiếu chiến và xúc động nào lên bất cứ một ai cả. Thế nên hướng mọi trách móc vào chính mình bắt đầu bằng thái độ ấy. Trên nền tảng này, bạn hướng mọi trách móc vào chính mình lần nữa ở mức độ vipasyana. Cái này thực sự bao hàm kinh nghiệm những hậu quả thực, thấy được, hợp lý luận của việc làm khác đi. Chẳng hạn, bạn có thể hướng mọi trách móc vào ông A nào đó, nhưng thay vì thế, bạn hướng mọi trách móc vào chính bạn. Trong trường hợp này, bạn thực sự bắt đầu thấy khả năng rằng sự sân giận và loạn thần sẽ được rải rộng nếu bạn hướng cơn loạn thần của bạn vào một ai khác. Thế nên thay vì vậy, bạn hướng những trách móc của bạn lên chính bạn. Đó là điểm căn bản.</p>
<p style="text-align: justify;">Tất cả điều này hình như nằm trong những phạm trù tổng quát là lòng bi với những người khác và một thái độ thương yêu với chính mình, trong tiếng Sanskrit là karuna (bi) và maitri (từ). Nói cách khác, kinh nghiệm của bi và từ là hướng mọi trách móc vào mình. Thế nên châm ngôn này liên hệ với kỷ luật căn bản của con đường bồ tát, là không làm mọi loại ác hạnh. Bản liệt kê truyền thống bốn mươi sáu điều thất bại của một bồ tát (xem Phụ lục) có thể được sử dụng trong mối liên hệ với việc hướng mọi trách móc vào chính mình. Chúng liên hệ với nhau rất căn bản.</p>
<p style="text-align: justify;">Châm ngôn này là tinh túy của con đường bồ tát. Cho dù có ai đó có kêu lên những tiếng la ó kinh khủng và đổ lỗi cho bạn, bạn cũng nên tự nhận sự trách móc. Về mặt quyền lực, đó là cách nhiều đơn giản hơn và trực tiếp hơn để đơn giản hóa những chứng loạn thần phức tạp vào một điểm. Cũng thế, nếu bạn tìm những người tự nguyện chung quanh bạn để nhận lĩnh sự trách móc, sẽ không có người tự nguyện nào ngoài chính bạn. Bằng cách nhận lấy sự trách móc riêng biệt ấy cho chính bạn, bạn giảm thiểu bệnh loạn thần đang xảy ra quanh bạn. Bạn cũng giảm thiểu mọi chứng hoang tưởng hiện hữu trong những người khác, đến độ những người ấy có thể có cái nhìn sáng tỏ hơn.</p>
<p style="text-align: justify;">Bạn có thể thực sự nói: “Tôi nhận sự trách cứ. Chính là lỗi của tôi mà sự việc ấy đã xảy ra và những sự việc ấy có ra như là những kết quả”. Nó rất giản dị và bình thường. Bạn có thể thực sự tương thông với ai đó, họ không ở trong một tâm thái phòng thủ phản công, bởi vì bạn đã nhận mọi trách móc. Tốt hơn nhiều và dễ hơn nhiều để nói chuyện với ai đó một khi bạn đã chấp nhận sự trách cứ đổ lỗi. Bấy giờ bạn có thể soi sáng tình huống và hoàn toàn có thể người mà bạn đang nói chuyện, người ấy có thể là nguyên nhân đặc biệt của vấn đề, sẽ hiểu ra rằng anh ta đã tự mình làm ra cái sự việc tai hại. Người ấy có thể nhận biết việc làm sai trái của mình. Nhưng điều đó dễ xảy ra chỉ khi sự trách cứ, nó chỉ là một con cọp giấy cho tới lúc đó, đã được bạn nhận về phần mình. Điều đó phải xảy ra.</p>
<p style="text-align: justify;">Loại tiếp cận này trở nên rất quan trọng cực kỳ. Tôi đã thực sự làm nó cả ngàn lần. Tôi đã nhận cho mình nhiều sự trách móc. Một người có thể làm một điều kinh khủng căn cứ trên cái hiểu của họ về sự khuyên bảo của tôi. Nhưng ok, tôi có thể hết lòng nhận lấy nó như vấn đề rắc rối của tôi. Theo cách đó, có một số cơ may để làm việc với một người như vậy, và người ta bắt đầu tiếp tục và hoàn thành những hoạt động của nó một cách thích đáng, và mọi sự tốt đẹp.</p>
<p style="text-align: justify;">Đó là một bí quyết hành chính. Nếu những cá nhân có thể tự nhận sự trách cứ cho chính mình và để cho những người bạn của họ tách khỏi sự trách cứ đó mà tiếp tục công việc và bổn phận của họ, điều ấy làm cho toàn bộ tổ chức vận hành tốt hơn và cho phép nó có hiệu quả nhiều hơn. Khi bạn nói: “Anh thật cà chớn! Tôi không làm một việc như vậy. Không phải tôi, chính anh đã làm điều đó. Không ai trách tôi được cả”, thì toàn bộ sự việc trở nên rất rắc rối. Bạn bắt đầu tìm kiếm xem tiếng bốp nhỏ này của một sự việc bẩn thỉu văng dội đâu đó trong văn phòng, một cái gì như trái bóng bàn dội tới dội lui. Và nếu bạn ra công chiến đấu với nó quá nhiều, bạn sẽ khó khăn khủng khiếp để giải quyết hay thanh toán cái việc nhỏ gây trở ngại mà vô hình đó. Thế nên bạn càng sớm nhận trách nhiệm về sự hư hỏng, thì mọi việc càng tốt hơn. Và dù đó vốn không thực sự là lỗi của bạn tí nào, bạn hãy nhận nó như là lỗi của chính bạn.</p>
<p style="text-align: justify;">Điều này có vẻ là một điểm đáng quan tâm, trong đó hai phương diện của lời nguyện bồ tát, mošnpa và jukpa (muốn vào và thực sự vào kỷ luật bồ tát) đi cùng nhau. Đấy là cách làm thế nào bạn làm việc với bạn bè chúng sinh hữu tình. Nếu bạn không chấp nhận một chút trách cứ và bất công đến với bạn, không có gì vận hành được. Và nếu bạn không thực sự thu hút vào tất cả sự trách cứ, mà nói nó không phải là của bạn bởi vì bạn cũng tốt và làm việc giỏi, thì bấy giờ chẳng có gì hoạt động được. Thế bởi vì mọi người đang tìm một ai đó để trách móc, đổ lỗi, và họ muốn trách móc bạn – không phải vì bạn đã làm điều gì, mà vì họ hầu như nghĩ rằng bạn có một điểm mềm yếu trong lòng bạn. Họ nghĩ rằng nếu họ trét mứt hay mật ong hay keo dán lên bạn, bấy giờ bạn thực sự có thể nhận nó và nói: “Ok, trách nhiệm hư hỏng đó là của tôi”.</p>
<p style="text-align: justify;">Một khi bạn bắt đầu làm điều đó, thì chính đó là luận lý cao nhất và quyền lực nhất, việc tụng thần chú mạnh mẽ nhất mà bạn có thể làm. Bạn có thể thực sự làm cho toàn bộ sự việc được hữu hiệu. Bạn có thể uống thuốc độc – bấy giờ phần còn lại của tình huống trở thành y dược. Nếu không có ai sẵn sàng hấp thụ sự trách cứ, nó trở thành một trận đấu bóng chằng chịt tương thuộc khổng lồ. Thậm chí nó không được chặt chẽ như một trận đấu bóng hay, mà đầy nhựa dính và chất nhờn khắp quang cảnh bên ngoài. Mọi người cố gắng đẩy nó cho người khác và không có gì giải quyết được. Cuối cùng trận đấu bóng này càng ngày càng lớn hơn. Bấy giờ nó gây ra những thứ lật đổ và mọi thứ khác.</p>
<p style="text-align: justify;">Xa hơn là những vấn đề chính trị thế giới, người ta luôn luôn cố gắng đổ lỗi và trách móc lên người nào khác, chuyển trái banh khổng lồ dơ bẩn, trơn nhờn hôi thối với đủ loại dòi bọ qua người khác. Người ta nói: “Không phải của tôi, của anh đó”. Cực này nói nó thuộc về cực kia, và cực kia nói nó thuộc về cực này. Ném nó lui tới chẳng giúp gì cho ai. Thế nên ngay từ quan điểm lý thuyết chính trị – nếu có một thứ như là chính trị trong đại thừa hay trong Phật giáo – điều quan trọng cho mỗi cá nhân là thu hút lấy sự trách móc không công bằng và làm việc với nó. Điều này rất quan trọng và cần thiết.</p>
<p style="text-align: justify;">Luôn luôn bạn định quy lỗi cho một ai khác về mọi vấn đề xảy ra trong đời bạn – chính trị, môi trường, tâm lý, gia đình hay tâm linh. Có thể bạn không có một cá nhân riêng biệt nào để trách cứ, nhưng bạn vẫn tiến hành cái luận lý cơ bản rằng có cái gì đó sai lầm. Bạn có thể đến nhà chức trách hay những lãnh tụ chính trị của bạn hay bạn bè của bạn và đòi hỏi môi trường phải thay đổi. Đó là cách thường xuyên của bạn để trách móc người khác. Bạn có thể tổ chức một nhóm người họ cũng như bạn, trách móc môi trường, và bạn có thể gom góp những chữ ký cho một kiến nghị và đưa nó cho một lãnh tụ nào có thể chuyển đổi môi trường. Hay trong việc ấy sự trách móc của bạn có thể thuần túy về cá nhân: nếu chồng hay vợ bạn yêu một người khác, bạn có thể yêu cầu anh ta hoặc chị ta bỏ người tình của mình đi. Nhưng chuyện gì càng liên hệ đến bạn bao nhiêu, bạn càng cảm thấy bạn trong sạch và tốt đẹp, bạn chẳng bao giờ đụng đến bạn cả. Bạn muốn duy trì chính mình một trăm phần trăm. Bạn luôn luôn đòi hỏi ai đó làm cái gì cho bạn, trên mức độ rộng hơn hay nhỏ hơn. Nhưng nếu bạn nhìn kỹ càng vào điều bạn đang làm, nó trở thành không hợp lý.</p>
<p style="text-align: justify;">Bản văn nói: “Hướng mọi trách móc vào mình”. Lý do bạn cần làm thế là vì bạn đã quá chừng quý trọng mình, thậm chí tới mức hy sinh cuộc đời của người khác. Bạn đã quý chuộng mình, đã bám giữ chính mình quá đỗi thân thiết. Dù đôi khi bạn có thể nói bạn không thích chính bạn, dù cả lúc ấy trong thâm sâu của lòng bạn, bạn biết rằng bạn tự yêu thích mình đến độ bạn sẵn sàng ném người khác xuống mương, xuống cống. Thực sự bạn sẵn sàng làm thế. Bạn sẵn sàng để cho người nào hy sinh đời họ, tự cho đi bản thân họ vì bạn. Dù gì đi nữa, thì bạn là ai? Thế nên vấn đề mọi trách móc cần được hướng vào chính mình. Châm ngôn này là châm ngôn thứ nhất về sự nhìn thấy toàn bộ cuộc đời của bạn là phần của con đường Bồ đề tâm tương đối.</p>
<p style="text-align: justify;">Châm ngôn này không có nghĩa là bạn không nên nói to lên. Nếu bạn thấy cái gì rõ ràng hủy hoại người nào, bạn cần nói ra. Nhưng bạn có thể nói ra trong hình thức hướng mọi trách móc vào chính bạn. Vấn đề là làm sao trình bày nó cho những người có thẩm quyền. Thường thường bạn đến họ theo một cách thức gây hấn, truyền thống kiểu Mỹ. Bạn đã được huấn luyện để nói cho chính bạn và cho những người khác trong một kiểu “chúa tể của ngôn ngữ”. Bạn bước ra với những tấm áp phích và than phiền: “Chúng tôi không thích cái này”. Nhưng điều ấy chỉ làm cho những người có thẩm quyền cứng cỏi hơn nữa. Có thể có một cách tốt hơn nhiều để tiếp cận toàn bộ sự việc, một cách thức thông minh hơn. Bạn có thể nói: “Có thể đó là sự khó khăn của tôi, nhưng về cá nhân, tôi thấy rằng nước này có mùi vị không tốt”. Bạn và các bạn bè của bạn có thể nói: “Chúng tôi không cảm thấy tốt khi uống nước này”. Nó có thể rất đơn giản và thẳng thắn. Bạn không phải đi suốt toàn bộ công việc pháp luật. Bạn không phải dùng đường lối “chúa tể của ngôn ngữ” với những tuyên bố công khai mọi loại: “Tự do cho toàn thể nhân loại!” hay đại loại như thế. Có khi bạn còn mang theo cả chó và mèo. Tôi nghĩ toàn bộ sự việc có thể được tiến hành rất nhẹ nhàng, hòa nhã.</p>
<p style="text-align: justify;">Quả thật có những vấn đề xã hội, nhưng cách để tiếp cận nó không phải là “Tôi – một thực thể chính trị hợp pháp”, hay “tôi – một người quan trọng trong xã hội”. Dân chủ được xây dựng trên thái độ nói ra cho chính tôi, cái tôi vô địch. Tôi nói cho nền dân chủ. Tôi muốn có những quyền của riêng tôi, và tôi cũng nói cho những quyền của những người khác. Bởi thế, chúng tôi không muốn có loại nước này. Nhưng cách tiếp cận như thế không có tác dụng. Điểm chính là kinh nghiệm của người ta về chính họ có thể được tập họp lại, hơn là chỉ có một nhóm hình thức. Đó là điều bạn làm khi thực hành ngồi.</p>
<p style="text-align: justify;">Trong một trường hợp cùng cực, nếu tôi thấy mình ở trong trung tâm chỉ huy nơi có người bấm nút cho nổ tung trái đất, tôi sẽ giết chết người sắp bấm nút phóng bom đi mà không ngần ngại gì. Có lẽ tôi còn vui vì điều đó! Nhưng điều đó có hơi khác với điều chúng ta đang nói đây. Trong trường hợp kia, bạn đang đối xử với giới hạn chịu đựng của quyền lực xã hội tổng quát. Trong trường hợp này, chúng ta chỉ nói về cách làm thế nào chúng ta có thể giải quyết một cách tập thể thế giới này, để cho nó có thể trở thành một xã hội giác ngộ. Tạo ra một xã hội giác ngộ đòi hỏi sự trau dồi chung bản chất ấy.</p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><b>13. </b><b>Hãy biết ơn mọi người</b></p>
<p style="text-align: justify;" align="center">Châm ngôn này cũng liên hệ với kušndzop, hay thực tại tương đối. Nó muốn nói rằng, không có thế giới này chúng ta không thể đạt đến giác ngộ, cũng không có hành trình nào. Nếu từ chối thế giới, chúng ta cũng từ chối nền tảng và từ chối con đường. Tất cả lịch sử quá khứ của chúng ta và tất cả bệnh loạn thần của chúng ta đều liên quan với những người khác trong một số ý nghĩa. Tất cả những kinh nghiệm của chúng ta đặt nền trên những người khác một cách căn bản. Chừng nào chúng ta có một cảm thức về sự thực hành, có một số thấu hiểu rằng chúng ta đang dẫm bước trên con đường, mỗi một chi tiết nhỏ ấy có vẻ là những chướng ngại cho chúng ta đều trở thành một phần thiết yếu của con đường. Không có chúng, ta không thể đạt đến cái gì cả – chúng ta không có sự chuyển đổi trở lại, chúng ta không có gì để làm việc với, tuyệt đối không có gì để làm việc với.</p>
<p style="text-align: justify;">Thế nên trong một nghĩa, mọi sự xảy ra chung quanh thế giới của chúng ta, mọi khó chịu và khó khăn, đều quan trọng quyết định. Không có những người khác chúng ta không thể đạt đến giác ngộ – thật vậy, thậm chí chúng ta không thể dẫm bước trên con đường. Nói cách khác, chúng ta có thể nói rằng nếu không có tiếng ồn bên ngoài trong khi ngồi thiền thì chúng ta không thể phát triển chánh niệm. Nếu không có những đau đớn trong thân thể chúng ta, chúng ta không thể đạt đến chánh niệm, chúng ta không thể thiền định thực sự. Nếu mọi sự đều êm đẹp và trong vắt, thì chẳng có gì để phải dụng công. Mọi sự đều trong trắng tinh khôi. Nhờ mọi kết cấu ấy quanh chúng ta, chúng ta được phong phú. Bởi thế, chúng ta có thể ngồi và thực hành và thiền định. Chúng ta có một điểm quy chiếu – tinh tấn, chán nản hay cái gì khác. Mọi sự đều liên hệ với con đường.</p>
<p style="text-align: justify;">Ý tưởng của lời dạy đặc biệt này là thực sự đem máu và thịt của chúng ta cho những người khác. “Nếu người muốn tôi, hãy lấy tôi, sở hữu tôi, bắt giữ tôi, điều khiển tôi – hãy tiến lên, làm điều đó. Hãy nắm lấy tôi. Tôi nằm dưới sự sử dụng của bạn. Bạn có thể chửi mắng tôi, đại tiện vào tôi, cắt tôi thành từng mảnh hoặc làm thứ gì bạn muốn. Không có sự giúp đỡ của bạn tôi sẽ không có cách gì để tiến hành cuộc hành trình của tôi cả”. Đấy là một việc rất, rất mạnh mẽ. Thật vậy, một trong những câu nói hay của Langri Thangpa, một vị thầy Kadam, là: “Tôi thấu hiểu rằng mọi lỗi lầm đều thuộc về tôi và mọi đức hạnh đều thuộc về những người khác, thế nên tôi không thể trách móc ai ngoài tôi”.</p>
<p style="text-align: justify;">Có một câu ngắn nhớ được thì rất tốt. Ở Tây Tạng chúng tôi thường treo nó và những câu như thế trên cửa. Câu nói ấy là: “Lợi lộc và chiến thắng cho những người khác; thiệt hại và thất bại thuộc về phần tôi”. Câu ấy nghe có vẻ tự hành xác nếu bạn nhìn nó theo cách sai. Đặc biệt, ý tưởng phổ thông của Công giáo là đổ lỗi mọi thứ lên chính mình như một quan niệm tội lỗi tối hậu. Nhưng trong trường hợp này, chúng ta không nói về tội lỗi hay chúng ta đã làm điều gì sai lầm kinh khủng. Nó chỉ thấy những sự vật như chúng thực là. “Lợi lộc và chiến thắng” nghĩa là cái gì khuyến khích chúng ta bước đi trên con đường của Pháp – nó được tạo ra bởi thế giới. Tuy nhiên đồng thời chúng ta luôn luôn tràn đầy thiệt hại và thất bại – nó là của chúng ta. Chúng ta không phải hờn dỗi vì điểm này, mà chúng ta phải tự hào vì nó. Nó là một quan niệm phi thường rằng chúng ta thực sự là những người không sợ hãi – rằng lợi lộc là của những người khác và thiệt hại là phần của chúng ta. Điều ấy vĩ đại, kỳ diệu biết bao! Không phải chúng ta cảm thấy yếu ớt lúc thức dậy sáng sớm, rồi cuối ngày khi chúng ta uống vài ly cho bụng đầy và tương đối thấy thoải mái, chúng ta mới cảm thấy điều đem lại sự không sợ hãi đó. Nó là chân thật một cách nền tảng.</p>
<p style="text-align: justify;">Những câu này không đặt nền tảng trên tội lỗi hay trừng phạt, giống như quan niệm một số tôn giáo. Nhưng quả thực là chúng ta có khuynh hướng đổ tội cho những người khác về phần lớn những chuyện do chính chúng ta làm – nếu khác đi thì chúng ta đã không rơi vào xáo trộn điên đảo. Tại sao không người nào khác bị rối rắm mà chúng ta lại bị? Cái gì gây ra điều ấy? Phải có cái gì ở nơi chúng ta, rõ ràng là thế. Chúng ta có thể viết lý lịch của chúng ta và nhờ luật sư để chứng minh chúng ta đúng, còn người nào đó sai – nhưng đó cũng chính là sự rắc rối rồi ta phải trải nghiệm. Nó là rắc rối, khó khăn hoàn toàn. Và cố gắng chứng minh vụ việc của chúng ta cách nào cũng vô hiệu. Bất cứ trường hợp nào, mướn một luật sư để giác ngộ thì không thể có. Không thể được. Đức Phật tự ngài không có luật sư.</p>
<p style="text-align: justify;">Châm ngôn “Hãy biết ơn mọi người” tự động đi theo một khi chúng ta hướng mọi trách móc vào mình. Chúng ta có một cảm giác rằng nếu những người khác không hiện hữu để quấy rối chúng ta, chúng ta sẽ không hướng mọi trách móc vào chính chúng ta chút nào. Tất cả chúng sinh, tất cả người trong thế giới, hay đa số đó, có một vấn đề trong liên hệ với “chính tôi”. Không có những người khác, chúng ta sẽ không có dịp may nào để phát triển vượt khỏi cái ta. Thế nên ý tưởng ở đây là cảm thấy biết ơn rằng những người khác đang trình diện cho chúng ta những chướng ngại to lớn – thậm chí những đe dọa hay thách thức. Điểm cốt yếu là cảm kích điều đó. Không có họ chúng ta không thể theo đuổi con đường tí nào.</p>
<p style="text-align: justify;">Đi trên con đường Pháp là biết cư xử với cơn loạn thần của chúng ta. Nhưng nếu không có những người loạn thần, chúng ta không thể nào làm việc với bệnh loạn thần của chính chúng ta. Bởi thế, chúng ta cần cảm thấy rất biết ơn những người ấy. Họ thực sự là những người đẩy chúng ta trên con đường Pháp. Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện nhỏ về Atisha, ngài là mạch nguồn của những lời dạy này. Atisha được mời đến Tây Tạng để dạy và ngài đã nghe rằng người Tây Tạng thì rất tốt, hòa nhã, hiếu khách. Thế nên ngài quyết định ngài sẽ đem theo với ngài một đối tượng cho sự thực hành – một thị giả, một người hầu xứ Bengal tính tình rất rất dễ nóng giận. Bởi vì những người Tây Tạng quá tốt lòng và thiện lành, Atisha đem người hầu xứ khác để ngài có thể thực hành lojong về anh ta. Kỳ thú là về sau ngài nói ngài không cần người ấy nữa, vì những người Tây Tạng không tốt như ngài đã nghe nói.</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu ai đó làm tổn thương bạn, bạn cần cám ơn họ đã cho bạn cơ hội để thực hành. Nhưng bạn không cần phải tự trưng bày ra để bị tổn thương, đó là một kiểu tử đạo. Bạn không phải yêu cầu được tổn thương, nhưng khi bạn gặp một tình huống như vậy, bấy giờ mọi điều chúng ta đã bàn nên được áp dụng. Không phải bạn thu xếp toàn bộ sự việc. Thay vì thế, khi có ai trách mắng bạn, bấy giờ bạn sẽ nghĩ: “Việc ấy là của tôi”. Bạn không phải trách những hoàn cảnh như vậy và bạn cũng không phải chăm bón cho chúng. Bạn chỉ sống cuộc đời bạn, rất lành mạnh, và bạn không làm người nào tổn thương. Nhưng nếu có ai làm tổn thương bạn, bạn biết làm cái gì. Rất đơn giản. Chúng ta không nói phải cố ý nhảy vào một lưỡi gươm, như thế chỉ là hiểu sai. Thay vì thế bạn tạo một tương quan chặt chẽ với người làm tổn thương bạn.</p>
<p style="text-align: justify;">Ở một mức độ phát triển hơn nữa, có thể làm dừng lại một kẻ tấn công bằng sức mạnh để ngăn cho người ấy khỏi mang nghiệp đã làm tổn hại bạn. Nhưng đó là một mức độ rất cao của lòng thiện cảm. Chẳng hạn có một câu chuyện về một vị thầy Tây Tạng bị những kẻ thù phục kích, họ định giết ngài trong khi ngài trên đường đi dạy một khóa học. Ngài rút lưỡi dao găm của ngài và nói: “Đây là răng một con cọp”, và ngài đâm gã thủ lĩnh, giết nó ngay tại chỗ. Mọi người đều quá xúc động, họ để cho ngài đi. Đó là một lối tiếp cận hoàn toàn khác. Tôi nghĩ nó quá nguy hiểm cho chúng ta khi đi xa như thế. Chừng nào bạn biết bạn đang làm gì, ok, nhưng loại tiếp cận ấy làm chiến tranh leo thang.</p>
<p style="text-align: justify;">“Thiệt hại và thất bại” không thực sự là đau đớn trong ý nghĩa nền tảng, nó chỉ là một trò chơi. Đó là bạn không được cái bạn muốn, thế nên bạn cảm thấy bực tức, những chuyện nhỏ ngang qua đời chúng ta luôn luôn. Nó không liên can gì đến khổ đau thực sự. Chúng ta luôn luôn không được điều chúng ta muốn và chúng ta luôn luôn thất vọng vì chuyện đó. Chúng ta bực tức đối với vật gì hay người nào hay ngay cả với chính chúng ta. Nếu chúng ta tiêu hao tiền bạc của chúng ta hay nếu chúng ta đụng vào xe của người nào hay thứ gì thuộc loại ấy. Đó không phải là khổ đau thực sự, đó chỉ là sự quấy nhiễu.</p>
<p style="text-align: justify;">Toàn bộ sự tiếp cận này xử lý với mọi loại quấy nhiễu và biến đổi chúng và làm việc với chúng như là một hành trình khả thi đến giác ngộ. Chúng ta không đang nói về khổ đau nền tảng. Tôi nghĩ một trong những vấn đề của chúng ta, đặc biệt trong tính khí Tây phương, là chúng ta hay quá làm to chuyện toàn bộ sự việc. Chúng ta làm rắc rối toàn bộ sự việc một cách không cần thiết, và chúng ta không có ý tưởng làm thế nào chơi những trò chơi một cách thích đáng. Nó không phải là chuyện lớn, nó là một trao đổi. Cuối cùng bạn ghi tên bạn vào hàng để trống. Đó là một tình huống, hoàn cảnh vô tư – kể cả cái chết. Hãy nhớ điều đó. Hãy rút ra một câu châm ngôn từ đó. Bất cứ cái gì xảy ra, bạn chớ lấy đó làm nghiêm trọng. Bất cứ gì hiện đến, bạn chớ xem như là một vấn đề tối hậu, cuối cùng, mà chỉ như một ánh đèn flash nhất thời đến và đi.</p>
<p style="text-align: justify;">Điều này rõ ràng cần một số hiểu biết và tu hành. Một người không thể thực hành điều ấy mà không thảo hoạch trước cuộc hành trình và đã làm việc với trạng thái tâm thức của họ. Cũng có một cần thiết là một mức hiểu biết về kinh nghiệm tánh Không, nói một cách căn bản là như vậy. Không có nền tảng nào cả để bắt đầu với, thế nên mọi sự xảy ra trong cái không nền tảng thì có thể “làm việc được”. Những sự việc ấy thì thực sự rất mạnh mẽ – chúng thường xảy ra một cách nào đó. Khi tôi còn là một thiếu niên, nó thực sự chuyển hóa tôi rất nhiều. Nó rất trực tiếp, rất đơn giản và giúp ích – đặc biệt khi bạn đối mặt với những quấy nhiễu buồn bực.</p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><b>14. </b><b>Thấy vọng tưởng tức là bốn thân, l</b><b>à sự bảo vệ vô thượng của tính Không</b></p>
<p style="text-align: justify;">Trong châm ngôn “Thấy vọng tưởng tức là bốn thân/ Là sự bảo vệ vô thượng của tính Không”, câu hỏi căn bản là bảo vệ cho ai, bảo vệ cái gì? Mọi loại câu hỏi khác đều bao hàm trong đó, nhưng căn bản chúng ta đang nói về việc có một thấu hiểu hay chứng ngộ cách thế chúng ta tri giác những sự vật như chúng là.</p>
<p style="text-align: justify;">Trong tri giác, trước hết có một cảm thức chờ đợi hay rỗng rang. Nơi đó có sự không chắc chắn như làm sao để tri giác những sự vật, không phải là biết làm sao để khiến cho một tình huống riêng biệt nào đó thành nắm bắt được. Rồi chúng ta có một ý niệm rõ ràng làm sao để tổ chức những sự vật. Thứ ba, chúng ta bắt đầu tạo một tương quan giữa hai cái đó. Và cuối cùng chúng ta có một kinh nghiệm toàn bộ về cái toàn thể. Điều ấy tạo thành bốn trạng thái của tâm thức mà chúng ta đi qua, bốn giai đoạn của tâm thức hay tiến trình tâm thức. Bốn tiến trình này liên hệ với bốn thân: dharmakaya (pháp thân), sambhogakaya (báo thân), nirmanakaya (hóa thân) và svabavikakaya (tự tính thân).</p>
<p style="text-align: justify;">Bản chất pháp thân của phản ứng của chúng ta với thế giới thì thường thường không chắc chắn, mơ hồ. Những chiến lược chưa được thành hình, kế hoạch hoàn toàn chưa tổ chức – nó chỉ là một cảm thức rỗng rang căn bản. Phương diện hóa thân là giai đoạn thứ hai của tiến trình này. Ở điểm này có một loại sáng tỏ nào đó trong ấy chúng ta có một nắm bắt căn bản về tình huống một cách tổng quát. Và để tạo một nối kết giữa sự bất định hay rỗng rang với sự sáng tỏ, chúng ta cần báo thân, nó là cầu nối qua khoảng trống giữa hai lĩnh vực và nối kết chúng với nhau. Thế nên pháp thân và hóa thân được nối kết với nhau nhờ báo thân. Theo truyền thống đặc biệt này, đó là cách hiện thực để nhìn vào những sự vật.</p>
<p style="text-align: justify;">Tự tính thân là sự thấu hiểu toàn bộ sự vật, kinh nghiệm toàn thể bao quát. Khi chúng ta bắt đầu lóe sáng tâm thức chúng ta để chớp ảnh một đối tượng, khi chúng ta có một nắm bắt về nó, khi chúng ta bắt đầu thấu hiểu một liên hệ nào giữa những thân – cái toàn thể đó gọi là tự tính thân.</p>
<p style="text-align: justify;">Tự tính thân là một trạng thái tổng quát của hiện hữu, và trạng thái ấy của tâm thức cũng chứa đựng cái được biết như là siêu vượt khỏi sinh, diệt và trụ. Siêu vượt khỏi sinh nghĩa là tiến trình tư tưởng không xảy ra được. Không có cái gì như là sự sinh của một tâm thức hay sự sinh của một tư tưởng xảy ra trong trạng thái hiện thể ấy của chúng ta cả, chỉ đơn giản là hiện hữu và rỗng rang. Siêu vượt khỏi diệt nghĩa là không có tư tưởng nào thực sự lắng xuống, trừ phi chúng được thay thế hay gối lên bởi một cái khác. Và siêu vượt khỏi trụ nghĩa là những tư tưởng không trụ ở đâu cả, dù cho có một loại cái gì đó tạm thời theo duyên có mặt. Thế nên ý tưởng về tự tính thân là thấy vượt khỏi sinh diệt và trụ của tiến trình tư tưởng.</p>
<p style="text-align: justify;">Lý do bốn thân – pháp thân, báo thân, hóa thân và tự tính thân – trở thành một sự bảo vệ vĩ đại là: chúng ta bắt đầu thấu hiểu cách thức tâm thức của chúng ta hoạt động như thế nào, trạng thái của hiện thể chúng ta là gì. Chúng ta thấu hiểu rằng bất cứ cái gì xảy đến trong tâm thức chúng ta luôn luôn thuộc về dòng chảy ấy, hồ sơ lai lịch ấy, bản chất ấy. Đau đớn thình lình, giận dữ thình lình, hiếu chiến thình lình, đam mê thình lình – bất cứ cái khởi lên luôn luôn theo thể thức tương tự, tiến trình tương tự. Mọi sự luôn luôn tương hợp với bốn thân. Dù cho chúng ta có không xem tự tâm của chúng ta là hoàn toàn siêu việt và giác ngộ hay tỉnh thức, thì khuôn mẫu của nó vẫn là khuôn mẫu của bốn thân. Những tư tưởng khởi lên như vậy : bạn không thể trông chừng sự sinh ra của nó, chúng có đó như vậy. Chúng chết đi, chúng như vậy (Vidyadhara búng ngón tay). Chúng không trụ, chúng như vậy (Vidyadhara lại búng ngón tay). Toàn bộ sự việc là một tiến trình tự nhiên.</p>
<p style="text-align: justify;">Châm ngôn này có vẻ hơi tối nghĩa, nhưng nó liên quan với ý niệm Bồ đề tâm tuyệt đối về việc hiểu tâm thức của bạn bằng cách nghiên cứu và canh chừng chính bạn và thực hành shamatha và vipasyana. Bằng cách thực hành những kỷ luật này, bạn bắt đầu chứng nghiệm rằng yếu tính của tâm bạn là trống không, rằng bản tính của tâm bạn là sáng và trong, và rằng sự diễn đạt hay biểu lộ của tâm bạn là hoạt động. Sự thấu hiểu này chỉ có thể đến khi bạn đang ngồi trên đệm thiền. Chỉ ở trên đệm thiền bạn có thể thấy rằng tâm thức bạn không có nguồn gốc. Những tư tưởng khởi lên không từ nơi đâu, bạn có thể phán đoán điều ấy bằng cách nhìn vào chúng dù xa bao lâu. Bạn cũng không biết những tư tưởng đi về đâu. Tư tưởng đến và tan biến, chỉ như thế. Hơn nữa bạn cũng không biết những tư tưởng của bạn trụ chỗ nào – đặc biệt khi bạn đã phát triển một cảm thức căn bản của chánh niệm và tỉnh giác.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi bạn tiếp tục thực hành chánh niệm và tỉnh giác, sự hình như lộn xộn và hỗn loạn trong tâm thức bạn bắt đầu có vẻ vô lý. Bạn bắt đầu nhận ra rằng những tư tưởng của bạn không có chỗ sinh thực sự, không nguồn gốc, chúng đúng là xuất hiện như Pháp thân. Chúng không sinh. Và những tư tưởng của bạn không đi đâu cả, chúng không diệt. Bởi thế, tâm thức của bạn được thấy là Báo thân. Và hơn nữa, không có hoạt động nào thực sự xảy ra trong tâm thức bạn, thế nên ý niệm cho là tâm thức bạn có thể trụ vào cái gì cũng bắt đầu tỏ ra vô lý, bởi vì không có gì để trụ vào. Bởi thế tâm thức bạn được thấy là Hóa thân. Hợp toàn bộ sự việc với nhau – hoàn toàn không có sinh, không có diệt và không hành động hay trụ ở – bởi thế tâm thức bạn được thấy là Tự tính thân. Vấn đề không phải là làm cho tâm thức bạn thành một cái trống không. Chính như là một kết quả của siêu chánh niệm và siêu tỉnh giác mà bạn bắt đầu thấy rằng không có gì thực sự xảy ra – dù đồng thời bạn cũng biết rằng một số sự vật đang xảy ra.</p>
<p style="text-align: justify;">Chứng ngộ rằng sự lộn xộn và hỗn loạn trong tâm thức bạn không có nguồn gốc, không dứt diệt và không trụ ở đâu cả là sự bảo vệ tốt nhất. Tính không là sự bảo vệ tốt nhất bởi vì nó cắt đứt sự vững chắc, cứng đặc của những tư tưởng của bạn. “Tôi có tư tưởng vững chắc của tôi” hay “Đây là tư tưởng quan trọng của tôi” hay “Tư tưởng của tôi rất hấp dẫn” hay “Trong những tư tưởng của tôi, tôi hình dung một điều vĩ đại nào đó” hay “Con người ‘ngôi sao’ đó bước xuống và nói chuyện với tôi” hay “Thành Cát Tư Hãn hiện diện trong trí tôi” hay “Chính Jesus Christ hiển lộ trong tâm thức tôi” hay “Tôi có một dự án khổng lồ để làm sao xây dựng một đô thị, hay làm sao viết một vở nhạc kịch lớn hay làm sao chinh phục thế giới” – chúng có thể là mọi thứ, từ mức độ ấy xuống đến: “Làm sao tôi kiếm sống sau sự việc này?” hay “Đâu là cách tốt nhất cho tôi để làm sắc bén nhân cách của tôi hầu tôi được nổi bật trong thế giới?” hay “Tôi ghét những vấn đề rắc rối của tôi làm sao!” Mọi dự phóng và tư tưởng và ý niệm đều rỗng không! Nếu bạn nhìn phần đằng sau của chúng, thì cũng giống như một chiếc mặt nạ. Nếu bạn nhìn phần đằng sau của một chiếc mặt nạ, bạn thấy nó là một phần trống. Có thể có vài lỗ trống, nơi mũi và miệng – nhưng nếu bạn nhìn đằng sau nó, nó chẳng giống cái gì là bộ mặt, nó chỉ là một thứ tạp nhạp với những lỗ trống trong đó. Chứng ngộ điều đó là sự bảo vệ tốt nhất của bạn. Bạn thấu hiểu rằng bạn không là một nghệ sĩ sáng tạo vĩ đại nhất nữa, rằng bạn không là cái gì trong những ý niệm lớn lao của bạn. Bạn nhận ra rằng bạn chỉ đang dàn dựng những sự việc không có thật, vô lý. Đó là sự bảo vệ tốt nhất để cắt đứt mê lầm, vọng tưởng.</p>
<p style="text-align: justify;">Châm ngôn này liên hệ với việc đem mọi sự vào con đường đạo ở mức độ Bồ đề tâm tuyệt đối. Nó rất tinh tế. Có khả năng rằng khi bạn nghe câu đó, nếu bạn chỉ đơn giản thiền định về bốn thân, mọi sự rồi sẽ được bảo vệ, bạn có thể nghĩ rằng thằng bé choai choai của bạn sẽ được bảo vệ, những anh chị của bạn, tài sản và xe cộ của bạn được bảo vệ. Nhưng sự bảo vệ này hoàn toàn không phải ở cấp độ đó; nó là sự bảo vệ của tính Không, đó là bạn không có chỗ nào để trụ nữa, bạn lơ lửng trong tính Không. Nó là một cách tiếp cận rất thông tuệ toàn bộ sự vật. Bạn không nói về tính cách vô ngã ở đây, bạn đang cố gắng tìm ra sự che chở cho bạn. Nhưng bạn thấy ra tự thân bạn là vô ngã và chứng ngộ rằng không có cái gì để bảo vệ cả. Thế nên sự bảo vệ của bạn là không nền tảng. Nó là một tiếp cận rất có tính y học lâm sàng trong ý nghĩa nào đó. Không thể có mầm mống ở đâu cả khi bạn không có nền tảng, miếng đất để gieo giống vào trên đó.</p>
<p style="text-align: justify;">Ý niệm bốn thân không đặc biệt cho mật thừa, nó là tư tưởng cao cấp của đại thừa. Ba thân xuất hiện trong lần chuyển bánh xe Pháp thứ ba trong Uttaratantra của Maitreya và trong Kinh Kim Cương. Thế nên nó không đặc biệt là một ý niệm mật thừa. Nhưng đồng thời, nó là mật thừa trong một số ý nghĩa. Nếu tôi có thể nói thế, ý niệm đối xử với những došn và với những hộ pháp chịu ảnh hưởng nhiều bởi mật thừa. (Xem châm ngôn tiếp theo “Bốn thực hành là cái tốt nhất của những phương pháp”.) Toàn bộ sự việc đặt nền trên những nguyên lý đại thừa, nhưng có một dòng ngầm những kỹ thuật được mượn từ kim cương thừa. Thế nên cái hiểu được trình bày từ quan điểm đại thừa, nhưng những kỹ thuật là mật thừa.</p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><b>15. </b><b>Bốn thực hành là cái tốt nhất của những phương pháp</b></p>
<p style="text-align: justify;" align="center">Châm ngôn này là một câu khó hơn, thật vậy, nhưng nó có nhiều ý nghĩa. Nó ám chỉ đến những hoạt động đặc biệt, để làm thế nào tiếp tục cuộc đời hàng ngày của bạn, được dịch là “cái tốt nhất của những phương pháp”. Những phương pháp tốt nhất này gồm bốn phạm trù: tích tập công đức, buông bỏ hạnh xấu, cúng dường cho những došn và cúng dường cho những hộ pháp (dharmapala).</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Tích tập công đức</b></p>
<p style="text-align: justify;">Sự áp dụng thứ nhất là tích tập công đức, không phải theo nghĩa chúng ta tích tập cái gì cho công việc của bản ngã chúng ta, mà từ quan điểm cố gắng liên hệ với cái gì là thiêng liêng hay thánh trí. Chúng ta đang làm một nối kết với những lĩnh vực thiêng liêng của thực tại: cái ý niệm đích thực của những giáo lý hay pháp, và sự hiện hữu của cái minh mẫn căn bản, nó được biểu trưng trong các tác phẩm nghệ thuật, hình tượng, bức họa, sách, mọi loại biểu tượng và mọi loại màu sắc. Chúng ta phối hợp chúng ta với cái ấy. Tạo công đức là làm việc với những hoàn cảnh như thế và vận dụng cố gắng và năng lực của chúng ta càng nhiều càng tốt. Một cảm thức kính ngưỡng trở thành rất quan trọng.</p>
<p style="text-align: justify;">Sự tích tập công đức cũng đặt nền trên sự tin tưởng trọn vẹn vào ba loại khích lệ. Ba cái này không phải là những châm ngôn; chúng là những dòng khích lệ cho châm ngôn, có thể nói như thế. Ba dòng khích lệ này là:</p>
<p style="text-align: justify;">Xin sự ban phước của ngài nếu tốt hơn cho con là bị bệnh.<br />
Xin sự ban phước của ngài nếu tốt hơn cho con là được sống còn.<br />
Xin sự ban phước của ngài nếu tốt hơn cho con là chết.</p>
<p style="text-align: justify;">Đó là ý niệm rốt ráo về sự tạo ra công đức. Điều này nói rằng, chúng ta không thể có một chuỗi công đức hoàn toàn chứa đầy toàn bộ lĩnh vực một cách tuyệt đối. Trước khi chúng ta xin, bình bát khất thực của chúng ta phải trống trơn; khác đi thì không có ai cho chúng ta cái gì cả. Để nhận cái gì, trước tiên cần có một cảm thức rỗng rang, từ bỏ, cho đi. Nó không liên quan với chính bạn, nó chỉ là để cho sự vật tự chúng hiện hữu. Bất cứ cái gì xảy đến, hãy biết ơn nó. Không phải bạn đang nói đến người nào; thay vì thế, nó cũng giống như nói: “Hãy để cho trời mưa” hay “Hãy để cho đất rung chuyển”. Đó là một lời pháp thuật, đơn giản như thế. Có điều gì thực sự xảy ra khi bạn làm thế, nhưng bạn không nhắm riêng đến người nào. Tôi không biết tôi có thể nói điều ấy một cách ngôn ngữ học như thế nào: “Xin sự ban phước của ngài”, hay “Hãy để nó xảy ra”.</p>
<p style="text-align: justify;">Theo truyền thống, người ta tạo ra công đức bằng cách tạo những tượng, tháp và cúng dường cho tăng già – cho đi tiền bạc của chúng ta và khuyến khích loại tạo dựng này. Nhưng chúng ta không chỉ cho đi năng lực nhợt nhạt của chúng ta. Chúng ta cũng cố gắng buông bỏ sự ích kỷ của chúng ta. Chẳng hạn, nếu bệnh tật là tốt hơn cho chúng ta, chúng ta hãy để nó như vậy. “Xin hãy để nó là sự ban phước của chúng ta”.</p>
<p style="text-align: justify;">Chúng ta có thể xem lối tiếp cận này là phương cách của một người rất chất phác chấp nhận một cách tuyệt đối mọi sự vào mọi lúc. Nhưng trong trường hợp này, sự tiếp cận là một cách cực kỳ thông minh, nó khiến chúng ta tiến lên và cởi mở hoàn toàn chúng ta với tình huống. Điều này có vẻ là một điểm rất quan trọng – chúng ta không thể chỉ có một niềm tin mù quáng. Chúng ta phải có một niềm tin thông minh buông bỏ sự nắm giữ lại của chúng ta. Nắm giữ lại tạo ra một loại tinh thần buôn bán: “Nếu tôi không có được điều này, bấy giờ tôi cần thỉnh cầu Phật, Pháp, Tăng – một cách ẩn dụ, một cách hiện thực, hay thứ gì khác. Nếu tôi không được lại tiền bạc, có lẽ tôi đã bị lừa”. Nhưng ở đây không phải là ăn miếng trả miếng như vậy, mà là để cho sự vật theo cách của chính chúng: “Bất cứ cái gì xảy ra, tôi sẽ buông bỏ sự bám giữ lại này”. Nó rất đơn giản. Nó cực kỳ đơn giản và thực tiễn. Đó đích xác là sự tạo ra hay tích tập công đức.</p>
<p style="text-align: justify;">Chúng ta không thể tích tập công đức nếu chúng ta có một cảm thức kiêu hãnh và ngạo mạn đàn ông rằng chúng ta đã có đủ chân lý và đức hạnh tích tập được công đức và bây giờ chúng ta sắp gom góp thêm nữa. Người tích tập công đức phải khiêm hạ và sẵn sàng cho đi hơn là sẵn sàng gom góp. Một người càng sẵn sàng cho đi thì sự tích tập công đức càng hiệu quả. Đó là tại sao có ba châm ngôn phụ hay ba câu nhắc nhở này. Chúng ta có thể thực sự gọi nó là những thần chú, như thế thì tốt hơn. Bản thân những châm ngôn là những nhắc nhở, thế thì những thần chú này là những nhắc nhở cho những nhắc nhở.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi chúng ta nói về công đức, chúng ta không nói về sự gom góp cái gì cho bản ngã các bạn mà về sự vặn ngược căn bản làm thế nào trừng trị bản ngã của bạn. Cái lý là bạn luôn luôn muốn sung sướng, nhưng cái bạn có được luôn luôn là đau khổ. Tại sao điều ấy xảy ra? Nó xảy ra vì chính hành động tìm kiếm sung sướng đã đem lại đau khổ. Bạn luôn luôn có một cư xử sai lầm và tệ hại – luôn luôn. Bạn có một cư xử tệ hại bởi vì bạn bắt đầu từ một chỗ sai lầm.</p>
<p style="text-align: justify;">Điểm cốt yếu của sự thực hành hay áp dụng này là bạn cần hy sinh cái gì đó hơn là chỉ tìm cầu sung sướng. Bạn phải bắt đầu ở chỗ đúng ngay từ bước đầu. Để làm thế, bạn phải tránh khỏi những hành động xấu xa và trau dồi những hành động đức hạnh. Để làm thế, bạn phải triệt hạ tất cả hy vọng và sợ hãi khiến cho bạn không hy vọng có được cái gì từ sự thực hành của bạn và bạn không sợ hãi gì những kết quả xấu.</p>
<p style="text-align: justify;">Bất cứ cái gì xảy ra, hãy để nó xảy ra – bạn không trông mong gì về sung sướng hay đau khổ. Như những khấn nguyện đi cùng với sự thực hành đặc biệt này nói: “Nếu tốt hơn cho tôi là chết, hãy để cho tôi chết; nếu tốt hơn cho tôi là còn sống, hãy để cho tôi sống. Nếu tốt hơn cho tôi là sung sướng, hãy để cho tôi có sung sướng; nếu tốt hơn cho tôi là đau khổ, hãy để cho tôi có đau khổ”. Đây là cách tiếp cận rất trực tiếp, như lao xuống một hồ bơi lạnh cóng giữa mùa đông. Nếu đó là điều tốt nhất cho thể chất của bạn, hãy tiến lên và làm đi. Nó là việc có một nối kết trực tiếp với thực tại, rất đơn giản, không có một kế hoạch nào. Đặc biệt, nếu có một tham muốn hay sợ hãi nào, bạn hành động theo chiều ngược lại: bạn nhảy vào sợ hãi của bạn và bạn tránh khỏi tham muốn của bạn. Nó cũng y như sự tiếp cận nhận lấy đau khổ của người khác và cho họ hạnh phúc của bạn. Bạn không ngạc nhiên nữa khi chúng ta có một cách thức lạ lùng để đối xử với toàn bộ sự việc – nhưng nó luôn luôn hiệu quả. Chúng ta có thể nói nó hiệu quả một trăm phần trăm, còn khoảng hai trăm phần trăm, tôi không dám chắc.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Buông bỏ hạnh xấu</b></p>
<p style="text-align: justify;">Cái thứ hai của bốn thực hành là buông bỏ những hạnh xấu hay những ngu ngốc loạn thần của bạn. Như một kết quả của tích tập công đức, bởi vì bạn đã học làm tiêu tan hy vọng và sợ hãi, bạn đã phát triển một cảm thức an hòa và minh mẫn. Đã làm như thế, ý niệm căn bản của việc buông bỏ những hạnh xấu là có tính cách tâm lý: bạn nhìn lại và bạn nói: “Trời ơi ! Tôi đã quá ngu ngốc, thậm chí tôi cũng không hiểu được nó!” Một thái độ như vậy phát triển bởi vì bạn ít ra đã đạt đến một mức độ tinh vi nào đó. Khi nhìn trở lại, bạn bắt đầu thấy bạn đã rối rắm lộn xộn như thế nào. Lý do bạn không ghi nhận nó trước kia là do loại ngu dốt nào đó. Thế nên điểm cốt yếu là nhìn lại và hiểu rằng bạn đã làm và sẽ không làm trở lại cùng lỗi lầm ấy nữa. Tôi nghĩ điều ấy rất thẳng tắt.</p>
<p style="text-align: justify;">Chúng ta đã dịch danh từ dikpa của Tây Tạng thành “những hành động xấu” hay “những ngu ngốc loạn thần” thay vì “tội lỗi”. Từ “tội lỗi” có đủ loại hàm ý. Dikpa nghĩa đen là tội lỗi nhưng không phải theo truyền thống Thiên Chúa giáo hay Do Thái giáo. “Những ngu ngốc loạn thần” có những nội dung tâm lý hơn là thuần túy đạo đức. Khi sự loạn thần bắt đầu khởi lên, bạn bắt đầu đi theo tiến trình này và bắt đầu làm điều quái dị. Nó có vẻ kỳ dị và khác thường, nhưng nó thoát thai từ sự lông bông theo quan điểm này. Thế nên loạn thần là xương sống và sự trôi dạt lông bông là những hoạt động.</p>
<p style="text-align: justify;">Bản thân sự ngu ngốc có thể kết thúc thành mọi loại tội ác và hủy diệt. Điều chúng ta đang bàn là cái nguyên lý căn bản của sự loạn thần này nó gây ra mọi loại hoạt động trôi dạt lông bông. Chúng ta đang sám hối điều đó. Chúng ta không nói đến sự sám hối như đi đến một vị thầy tu trong một phòng nhỏ và nói: “Thưa Cha, con đã làm một việc kinh khủng vào hôm qua, con nên làm gì bây giờ?” Và vị tu sĩ nói: “Hãy nói điều ấy hai mươi lần và chúng tôi có thể để bạn ra đi”. Rồi bạn có thể trở lại đây lần tới, nói điều tương tự và vị ấy có thể nói: “Bạn đã dở tệ trong quá khứ, thế nên lần này bạn nói nó năm mươi lần...” Nhưng trong trường hợp này, nó là một tình cảnh cá nhân hơn. Trong cách sám hối Phật giáo, không có chỗ nào đặc biệt để bạn vào thú tội cho những hành động xấu hay những ngu ngốc loạn thần của bạn. Có một cách với bốn bước để làm toàn bộ sự việc, nó không phải là thú tội mà đúng hơn là cất bỏ tội lỗi hay những ngu ngốc loạn thần.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Bước thứ nhất</b> là mệt mỏi chán ngán với chứng loạn thần của chính mình. Đây là việc quan trọng đầu tiên. Nếu bạn không nhàm chán việc lập đi lập lại cùng sự việc, luôn luôn như thế, nếu bạn thích thú phát triển nó, chắc chắn bạn không bao giờ có cơ may để làm gì với nó. Nhưng một khi bạn bắt đầu mệt mỏi, chán ngán nó, bạn nói, “Tôi không nên làm điều đó” hay “Giờ đây tôi sắp tiến hành trở lại”, hay “Tôi nên biết rõ hơn”, hay “Tôi không cảm thấy tốt lắm”. Đấy là những loại ghi nhận, lưu ý của bạn, đặc biệt khi bạn thức dậy vào buổi sáng với một thành quả nặng nề. Tốt, đó là dấu hiệu bạn có thể thực sự sám hối những ngu ngốc loạn thần của bạn. Bạn hồi tưởng lại và nói điều bạn đã làm hồi hôm hay hôm qua hay điều bạn đã làm trước đó. Mọi thứ ấy đều rất xấu hổ, thật kinh khủng. Bạn cảm thấy không muốn ra khỏi giường bạn. Bạn không muốn ra khỏi nhà hay đối mặt với thế giới.</p>
<p style="text-align: justify;">Cái cảm giác đích thực của sự xấu hổ toàn diện này, bực dọc toàn diện này, nói cách thô thiển, cái cảm giác toàn bộ ruột gan bạn bị thối mục, là bước đầu tiên. Cái cảm giác ân hận này không thuần túy là một ân hận xã hội – nó là một ân hận cá nhân. Và cảm giác hổ thẹn ấy bắt đầu thấm qua từ tủy đến xương và ra tận óc. Ánh sáng mặt trời qua cửa sổ cũng bắt đầu chế giễu chúng ta. Cách kiểu của sự việc này là như vậy. Đó là bước thứ nhất. Và sự biểu hiện của những cái đó được xem là một dẫn hướng rất tốt lành đến cái thứ hai.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Bước thứ hai</b> là tránh khỏi sự sai lầm ấy hay là hối hận “Từ bây giờ trở đi tôi không làm điều đó nữa. Tôi sẽ từ bỏ điều tôi đã làm”. Hối hận thường xảy ra trong chúng ta khi chúng ta bắt đầu cảm thấy rằng chúng ta đã làm một việc rắc rối trước kia: “Tôi có còn muốn làm điều đó nữa không? Có thể nó là chuyện đùa, nhưng vẫn tốt hơn là không làm điều đó”. Khi chúng ta nghĩ càng nhiều về nó, có vẻ việc lập lại nó là một ý tưởng điên rồ. Thế nên có một cảm thức tránh khỏi nó, ngăn ngừa không làm nữa. Đây là bước thứ hai để sám hối hay cắt bỏ những hành động xấu hay những ngu ngốc loạn thần của chúng ta.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Bước thứ ba </b>là quy y. Chúng ta nhận thức rằng đã làm những điều như vậy, chúng không đặc biệt tùy thuộc vào sự tha thứ của một cá nhân nào. Đây có vẻ là một khác biệt với truyền thống tôn giáo độc thần. Không ai có thể lau sạch sự loạn thần của bạn bằng cách nói: “Ta tha thứ cho con”. Hoàn toàn có thể người mà bạn tha thứ sẽ không tấn công bạn nữa, nhưng người ấy có thể sẽ giết một người khác. Từ quan điểm này, trừ phi toàn bộ sự ngu ngốc gây ra tội ác hoàn toàn chìm lặng, còn sự tha thứ chẳng giúp gì. Nó không chỉ không giúp ích, thậm chí nó còn có thể khuyến khích bạn phạm tội hơn nữa. Từ cách tiếp cận Phật giáo, sự kiện một người đã xí xóa cho bạn những ngu ngốc loạn thần của bạn, đã có một tương giao tốt với bạn, hiểu và tha thứ cho bạn sẽ gây cảm hứng để bạn mắc thêm vào tội lỗi. Thế nên trong trường hợp này, tha thứ có nghĩa là người ta phải tự chấm dứt hoàn toàn. Người phạm tội phải dừng lại hoàn toàn hơn là tội lỗi được tha thứ.</p>
<p style="text-align: justify;">Riêng chỉ những hành động không hoàn toàn là chuyện lớn lao; những tác nhân căn bản khiến một người phạm vào một tội mới là quan trọng hơn. Người ta đã bắt đầu hiểu ra điều này, ngay cả trong thế giới hiện đại. Chúng ta bắt đầu nhận thức rằng chúng ta phải cải hóa những người trong tù ngục và cho họ những huấn luyện thêm nữa để họ không trở lại những ngu ngốc gây ra tội ác của họ. Thường thường họ chỉ được cho ăn ở, và khi bản án kết thúc họ có thể có vui thú bởi vì đã thi hành xong án, họ được tha thứ, và mọi sự đều tốt đẹp. Nếu họ lại đói, không tiền, không thức ăn, chỗ ở, họ có thể làm bậy trở lại. Thế nên ý tưởng cải tạo thì rất dối gạt. Theo lịch sử, những người Phật giáo không bao giờ có nhà tù, ngay cả với hoàng đế A Dục. Ngài là người đầu tiên bãi bỏ tù ngục.</p>
<p style="text-align: justify;">Ý tưởng quy y là hoàn toàn quy phục. Hoàn toàn quy phục đặt nền trên ý niệm rằng bạn phải từ bỏ người phạm tội hơn là tội lỗi được tha thứ. Đó là ý tưởng quy y Phật như là gương mẫu, Pháp như là con đường và Tăng như là người đồng hành – từ bỏ chính mình, từ bỏ sự chấp chặt của mình.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Bước thứ tư</b> là hoàn thiện hơn tiến trình quy phục này. Tới điểm này, một người là hoàn toàn quy phục, dâng hiến, và mở rỗng rang toàn diện. Một người cần thực sự dấn thân vào một sự cầu xin thoát khỏi hy vọng và sợ hãi. Điều này rất quan trọng. “Nếu hy vọng là rất đáng mong cầu, mong cầu rằng tôi không quá hy vọng. Nếu sợ hãi là rất đáng sợ hãi, mong rằng tôi không quá sợ hãi”. Siêu vượt khỏi cả hy vọng và sợ hãi, bạn bắt đầu phát triển một cảm thức tự tin rằng bạn có thể đi xuyên qua toàn bộ sự việc. Đó là năng lực của hoạt động để cắt bỏ những hành động xấu của mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Thế nên bước thứ nhất là một cảm thức ghê tởm với việc bạn đã làm. Bước thứ hai là kiềm chế, tránh khỏi nó. Bước thứ ba, khi hiểu thế rồi, bạn bắt đầu quy y Phật, Pháp, Tăng – dâng cúng cơn loạn thần của bạn. Đã dâng cúng sự loạn thần hay là quy y thật sự, bạn bắt đầu tự cam kết làm một người đi trên đường đạo hơn là một công việc nào hay người kiếm tiền trên con đường. Tất cả những tiến trình này liên kết với nhau. Và cuối cùng, không có hy vọng và sợ hãi nào: “Nếu là hy vọng, hãy để cho hy vọng của chúng ta tồn tại; nếu là sợ hãi, nguyện sự sợ hãi của chúng ta cũng tồn tại”. Đó là bước thứ tư.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Cúng dường cho những Došn</b></p>
<p style="text-align: justify;">Mục ba này theo truyền thống gọi là “cho các hồn ma ăn uống”. Nó ám chỉ những hồn ma gây ra bệnh tật, bất hạnh hay thứ gì đại loại, gọi là došn trong tiếng Tây Tạng. Ý tưởng là nói với họ: “Tôi cảm thấy rất biết ơn các người đã gây hại cho tôi trong quá khứ, và tôi muốn mời các người trở lại hoài để làm mãi chuyện đấy cho tôi. Tôi rất biết ơn các bạn đã đánh thức tôi dậy từ giấc ngủ của tôi, từ sự lười biếng của tôi. Ít ra khi tôi bị cảm cúm, tôi cảm thấy khác nhiều với sự uể oải và ngu si bình thường của tôi, sự trầm mình bình thường trong lạc thú của tôi”. Bạn yêu cầu họ đánh thức bạn dậy càng nhiều càng tốt. Bất kỳ khi nào những tình huống khó khăn xảy đến, bạn bắt đầu cảm thấy biết ơn. Tới điểm này bạn nhìn mọi thứ gì đánh thức bạn dậy đều là tốt. Bạn nhìn cái gì đem lại cho bạn cơ hội cho sự chánh niệm hay tỉnh giác, cái gì đụng chạm đến bạn, là tốt, hơn là luôn luôn cố gắng tránh mọi vấn đề.</p>
<p style="text-align: justify;">Theo truyền thống, người ta cúng cho những ma quỷ thức ăn, hay torma. Torma tiếng Tây Tạng nghĩa là “cúng bánh”. Nếu bạn đã xem một lễ Tây Tạng, bạn có thể thấy những cái bánh nhỏ ngộ nghĩnh làm bằng bơ và bột. Chúng gọi là torma. Chúng tượng trưng ý tưởng quà tặng hay đồng xu. Một quan niệm tương tự ở Tây phương là bánh sinh nhật, nó được trình bày theo một kiểu nhất định, được trang trí nghệ thuật. Thế nên chúng ta cho những tặng phẩm tới những người gây hại chúng ta, nghĩa đen là những người tạo ra một ảnh hưởng xấu lên chúng ta.</p>
<p style="text-align: justify;">Sự thực hành thứ nhất, sự sám hối những tội lỗi, chỉ là sự chán ngán tự nhiên cơn loạn thần liên tục của mình. Sự loạn thần của mình không đặc biệt là một sự kiện bước ngoặt, nó chỉ là một điều tự nhiên xuất hiện, không phải là một cuộc tấn công lớn. Nhưng một došn là một cuộc tấn công lớn hay một tình huống động đất thình lình làm cho bạn suy nghĩ gấp đôi. Một bất ngờ đụng đến bạn và những sự việc thình lình bắt đầu xảy ra cho bạn. Thế nên cái gì đáng kể xảy ra. Cái thứ nhất theo cách nào đó là một cái bướu của lạc đà hơn là một vách đứng. Nó chỉ đơn giản là những gập ghềnh, những đau khổ. Áp dụng thứ hai nói về chán ngán mệt mỏi với những vấn đề riêng của bạn. Bạn có một cảm giác về sự loạn thần của bạn diễn tiến trong mọi lúc. Nó giống như người đang đau đầu: cơn đau xảy ra trở đi trở lại. Bạn mệt mỏi với nó. Bạn mệt mỏi phải làm cùng những việc như nhau trở đi trở lại. Sự thực hành hay áp dụng thứ ba nói rằng chúng ta cần đem torma cho những người hại chúng ta, những došn.</p>
<p style="text-align: justify;">Došn là rất bất ngờ, rất trực tiếp. Mọi sự đang bình thản và thình lình một cuộc tấn công xảy ra: bà nội bạn tước quyền thừa kế của bạn, hay có một thay đổi vận may. Došn thường thường tấn công thình lình; họ chi phối bạn một cách tức thời. “Khống chế” thật sự là từ mật thiết nhất của chữ došn. Họ có nghĩa tương đương với sự khống chế, chiếm hữu vì họ tấn công bạn thình lình và bất ngờ. Thình lình bạn rơi vào một tâm trạng phiền muộn tồi tệ dù mọi sự vẫn đang ngon lành.</p>
<p style="text-align: justify;">Đề tài này thật là một chủ đề rất rắc rối. Chúng ta không chỉ nói về việc cố gắng nuôi dưỡng kẻ làm chúng ta hoảng sợ, những nhân vật thần tiên chống lại chúng ta: “Chúng ta hãy cho họ vài cái bánh nhỏ này và họ sẽ ra đi. Nó liên quan với toàn thể ý niệm Tây Tạng về došn, cái này có từ truyền thống Bošn(5) nhưng cũng có vẻ áp dụng được cho truyền thống Phật giáo. Danh từ došn nghĩa là một cảm thức hay kinh nghiệm về một cái gì hiện hữu chung quanh chúng ta thình lình làm cho chúng ta sợ hãi một cách vô lý, tức giận nóng nảy một cách vô lý, nổi dục và đam mê một cách vô lý hay đồi bại một cách vô lý. Những tình huống loại đó xảy ra cho chúng ta suốt đời. Có một loại cúm hay sốt xảy đến với chúng ta suốt đời, nó khống chế, chiếm hữu chúng ta. Chúng ta kinh hãi mà không có lý do gì. Chúng ta tức giận và bồn chồn không có lý do. Chúng ta dâm đãng không có lý do. Chúng ta thình lình kiêu ngạo không có lý do. Nó là một loại tấn công tâm thần, được gọi là došn. Nếu chúng ta tiếp cận điều đó từ một quan điểm bên ngoài, thì quả có một số hiện tượng khiến chúng ta làm thế. Mở rộng lý luận này, chúng ta có thể nói rằng có những ma quỷ hiện hữu bên ngoài chúng ta: “Con ma Washington đánh vào chúng ta, khiến chúng ta chạy đua vào ghế tổng thống”, hay bất cứ thứ gì đại loại.</p>
<p style="text-align: justify;">Cảm giác về một thứ loạn thần ẩn nấp luôn luôn chờ cơ hội vọt ra gọi là došn. Nó xảy ra cho chúng ta mọi lúc. Thình lình chúng ta bật khóc, tuyệt đối chẳng vì lý do gì. Chúng ta la khóc và la khóc và suy sụp hoàn toàn. Và tới một lúc nào chúng ta muốn tiêu diệt toàn bộ thế giới và đá tung mọi người ra ngoài. Chúng ta muốn hủy hoại căn nhà của chúng ta. Nếu chúng ta có vợ hay con, chúng ta có thể làm đo ván họ. Chúng ta đến những cực đoan, dĩ nhiên. Và đôi khi, došn không đi cùng với chuyện đó.</p>
<p style="text-align: justify;">Những došn giống như một loại cúm xảy ra cho chúng ta và thường không báo trước. Nó đến với chúng ta mọi lúc, đôi khi yếu đôi khi mạnh. Ý tưởng là hiểu và nhận thức rằng những sự việc như vậy xảy ra trong chúng ta, tiến trình loạn thần bắt đầu bộc phát trong chúng ta. Chúng ta có thể cám ơn vì điều đó. Chúng ta có thể nói điều ấy xảy ra là rất tuyệt: “Thật tuyệt khi bạn giật lại món nợ mà tôi đã mắc với bạn, bạn tịch thu món nợ mà tôi đã mắc với bạn. Xin hãy trở lại và làm lại điều đó lần nữa và lần nữa. Xin hãy trở lại và làm lại như thế”. Chúng ta không nhìn toàn bộ sự việc như là một trò gian dối hay cách cư xử, rằng nếu chúng ta cho họ đủ, họ sẽ ra đi – họ phải trở lại nữa.</p>
<p style="text-align: justify;">Và chúng ta nên mời họ trở lại, những thăng trầm của những cuộc tấn công thình lình của sự loạn thần. Nó hoàn toàn nguy hiểm: những bà vợ có thể sợ vì bị tối sầm trở đi trở lại, những ông chồng có thể sợ vì không thể vào nhà họ hay có được một bữa ăn tối ngon lành. Nhưng vẫn quan trọng là mời họ trở đi trở lại, để thực hiện những khả năng của họ. Chúng ta không tìm cách thoát khỏi họ. Chúng ta cần ghi nhớ và cám ơn điều đó đã xảy ra. Thường thường một sự bộc phát như vậy trùng hợp với một cơn yếu đuối về thể chất, như thể chúng ta sắp bị cảm cúm hay cảm lạnh.</p>
<p style="text-align: justify;">Đôi khi bạn không cẩn thận. Bạn không ăn thức ăn tốt và bạn ra ngoài không áo choàng và bạn cảm lạnh. Hay bạn không để ý bước chân và bạn trượt làm bể cái dĩa hay bạn gãy xương sườn. Khi nào có một chỗ hở nhỏ, các došn có thể chui vào, theo cách chúng ta bị cảm lạnh. Sự việc luôn luôn xảy ra theo cách đó. Bạn có thể có một sự kiểm soát trọn vẹn toàn bộ sự việc, nhưng mặt khác, những vấn nạn cũng có sự kiểm soát trọn vẹn, điều đó gây ra sự mất chánh niệm. Thế nên một số došn tấn công bạn. Ý tưởng là nếu bạn hoàn toàn làm việc với chánh niệm tỉnh giác hai mươi bốn giờ một ngày thì bạn sẽ không có những došn, bạn không có cảm cúm, bạn không mắc cảm lạnh. Nhưng một khi bạn không ở mức độ này, bạn có mọi điều xảy ra. Bạn phải đối mặt với sự kiện này. Có thể nói rằng ở mức độ chánh niệm tỉnh giác, những vấn đề như vậy tuyệt đối không có. Đó là một quảng cáo cho chánh niệm tỉnh giác.</p>
<p style="text-align: justify;">Bạn chào mời những tấn công như vậy khi nào bạn mất chánh niệm. Chúng là những nhắc nhở và bạn biết ơn bởi vì chúng nói cho bạn biết bạn đang không chánh niệm. Chúng luôn luôn được chào đón: “Chớ đi, xin hãy trở lại”. Nhưng đồng thời bạn tiếp tục với chánh niệm của bạn. Cũng như khi bạn sống với vị thầy của bạn. Bạn không tìm cách tránh vị thầy. Nếu bạn đang tốt đẹp, bạn luôn luôn có một loại điểm quy chiếu với vị thầy. Nhưng tới lúc nào vị thầy có thể hét lên với bạn: “A!” và bạn vẫn phải làm việc với tiếng hét đó. Bạn đón chào những tấn công đó bởi vì sự có mặt của chúng có nghĩa là có cái gì đến với bạn trong ý hướng của bạn, cái gì đang diễn tiến thuận lợi.</p>
<p style="text-align: justify;">Thường thường điều xảy ra với chúng ta là chúng ta có một thời khóa biểu và mọi sự diễn biến bình thản và lý tưởng, mọi sự đều tốt và không có vấn đề gì – và một ngày chúng ta thình lình bồn chồn, một ngày chúng ta quá xuống tinh thần. Mọi sự đều êm ả và bình thường và rồi có những gập ghềnh lên xuống này, những hoàn cảnh nhỏ làm “xẹp lốp” này trong đời chúng ta. Những lỗ rò nhỏ, những bộc phát nhỏ xảy ra mọi lúc. Ý tưởng là cho những lực lượng này thức ăn torma.</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu chúng ta làm điều đó một cách cụ thể, chắc chắn chúng ta luôn luôn có hứng khởi. Ý tưởng cúng torma là một cái gì tượng trưng trong trường hợp này. Tôi không nghĩ chúng ta có thể thoát khỏi những thăng trầm bằng cách cho họ một ít đồ cúng theo lối Tây Tạng. Điều ấy là gượng gạo. Tha thứ cho tôi, nhưng việc ấy là thực, quả vậy. Nó cần một thái độ hơn là chỉ làm vậy. Nếu chúng ta có một cảm giác thực sự về sự cúng cái gì nó đại diện cho đời sống chúng ta và bày nó ra như một biểu lộ hay chứng tỏ sự rỗng rang và cho đi của chúng ta, điều đó ok. Nhưng điều đó chỉ có ở một mức độ cao hơn. Riêng người ta trong môi trường này không được huấn luyện quen với loại thế giới nghi lễ ấy, thế nên người ta có rất ít cảm giác về những việc như vậy. Những nghi lễ trở thành một mê tín hơn là một buổi lễ thiêng liêng. Điều này đã trở thành vấn đề. Số ít người đã kinh nghiệm điều gì thuộc bản chất này và nó trở thành có ý nghĩa. Nó nghĩa là chúng ta phải thực sự cam kết hơn là chỉ có ai rắc nước lên chúng ta, cố gắng làm chúng ta cảm thấy tốt đẹp và hạnh phúc. Chúng ta không kinh nghiệm sự sâu xa của nghi lễ đến mức độ mà chúng ta có thể thực sự bày ra những bánh cho các došn đến độ họ không còn tấn công chúng ta nữa. Để làm thế chúng ta cần sự thích hợp hơn nữa trong trạng thái của con người chúng ta cũng như một cảm thức về sự minh mẫn bao la.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>Cúng dường cho những Hộ pháp</b></p>
<p style="text-align: justify;">Mục thứ tư là cầu xin các Hộ pháp, những vị bảo vệ giáo pháp, giúp đỡ bạn trong sự thực hành của bạn. Điều này không hoàn toàn giống như cầu nguyện vị thánh bổn mạng của bạn, xin ngài bảo đảm cho bạn vượt sông an toàn. Hãy để tôi cho bạn một ý niệm rất bình thường, căn bản về điều này. Bạn có guru gốc của bạn, bổn sư của bạn, ngài hướng dẫn bạn và ban phước cho bạn, để bạn có thể trở thành một đệ tử xứng đáng. Ở một mức độ thấp hơn, bạn có những vị bảo vệ giáo pháp, họ sẽ đẩy bạn trở lại vào trong kỷ luật của bạn nếu bạn đi lạc vào những vấn đề rắc rối nào. Một cách nào đó, họ giống như những người chăn cừu: nếu một con cừu định chạy đi, người chăn cừu hướng nó trở lại đàn. Bạn biết rằng nếu bạn đi chệch, những hộ pháp sẽ dạy bạn làm sao trở lại. Họ sẽ cho bạn mọi thứ thông điệp. Chẳng hạn, khi bạn đang ở giữa một cơn giận dữ và hiếu chiến ghê gớm và bạn trở nên một người hoàn toàn không tương hợp với Pháp, bạn có thể đóng sầm cửa lại và kẹt trong đó. Điều ấy dạy bạn cái gì đó. Nó là cái nguyên lý dồn ép bạn trở lại thế giới mà bạn thuộc về. Nếu bạn có ý định dù nhỏ nhất bước ra khỏi thế giới của Pháp, những hộ pháp sẽ ngăn bạn trở lại, hú bạn trở lại với thế giới đó. Đây là ý nghĩa cầu xin chư hộ pháp để giúp đỡ bạn trong thực hành của bạn.</p>
<p style="text-align: justify;">Các hộ pháp đại diện cho tánh giác căn bản của chúng ta. Tánh giác ấy không chỉ được chúng ta trầm vào trong thiền định mà còn hiện hành hay chăm sóc cho chúng ta sau thiền định. Đó là lý do tại sao theo truyền thống, chúng ta có sự tụng ca vào cuối ngày, khi đến giờ đi ngủ hay ăn tối và khi đến giờ thức dậy buổi sáng. Ý tưởng là từ sáng đến tối, cuộc đời chúng ta được điều phục hay bảo đảm thuần túy bằng thực hành và học hỏi suốt mọi lúc. Thế nên cuộc đời chúng ta thì thiêng liêng.</p>
<p style="text-align: justify;">Cuối ngày, hoàn toàn có khả năng chúng ta có thể bị gián đoạn với hoạt động thiêng liêng và hoạt động thiền định. Vào lúc đó, hoàn toàn có thể mọi loại loạn thần quá mức tấn công chúng ta. Thế nên đó là thời gian nguy hiểm nhất. Bóng tối liên hệ với quỷ ma trong một nghĩa nào đó, không phải như quan niệm Satan của Thiên Chúa giáo, mà quỷ ma như là một loại loạn thần ẩn nấp nó có thể được thả lỏng và bởi thế có thể gây ra những chướng ngại cho chứng ngộ. Hơn nữa, sự thực hành thiền định của chúng ta có thể buông lơi – thế nên để không tạo ra một sự gián đoạn hoàn toàn với thực hành ngồi thiền hay kỷ luật, để tiếp tục, chúng ta cầu xin những hộ pháp này làm việc với chúng ta. Họ không khác gì hơn chúng ta. Họ là sự biểu lộ của trí thông minh hay của tâm thức chúng ta, nó thường trực hiện diện. Và công việc đặc biệt của họ là phá hủy mọi thứ bạo động hay mê lầm xảy ra trong chúng ta.</p>
<p style="text-align: justify;">Thường thường mê lầm liên hệ nhiều với hiếu chiến, sân giận. Nó là phi pháp. Pháp không có một ý nghĩa hiếu chiến; nó chỉ đơn thuần là chân lý. Nhưng chân lý có thể bị lệch hướng hay bị thách thức hay xác định lại bởi đủ loại ý niệm vọng tưởng. Chân lý có thể bị cắt thành từng mảnh bởi sự hiếu chiến cá nhân của mình. Cũng có khả năng rằng sự hiếu chiến cá nhân của chúng ta không được xem là một hiếu chiến dơ bẩn mà là một hiếu chiến rất lễ phép, thoa một lớp mật và sữa. Hiếu chiến như vậy được biết như là một trò ma mãnh của bản ngã, và nó cần được cắt tiệt.</p>
<p style="text-align: justify;">Theo sự áp dụng đặc biệt này, rất cần thiết làm việc với loại năng lực ấy. Để làm thế chúng ta đã phát triển đủ loại tụng tán ở Tây phương cũng như ở Tây Tạng. Chúng ta có một số lượng lớn sadhana về nhiều mahakala mà công việc của các ngài là cắt đoạn sự nói tầm phào lầm bầm của tiềm thức khát máu, nó không cho phép bất kỳ cảm thức nào về sự rỗng rang và đơn giản, bình an hay dịu dàng. Ý tưởng là liên hệ với tính dịu dàng ở điểm này. Và để đưa sự dịu dàng vào hiệu lực, có thể nói như vậy, chúng ta phải cắt tiệt sự hiếu chiến cùng lúc. Khác đi, sẽ không có sự dịu dàng. Những bài tán tụng truyền thống tượng trưng cho ý tưởng rằng kẻ nào đã xâm phạm sự dịu dàng phải được cắt đứt bằng chính sự dịu dàng. Khi sự dịu dàng trở nên quá gay gắt, nó có thể trở thành rất mãnh liệt và nó cắt đứt ngay. Bằng cách cắt đứt, nó tạo ra thêm sự dịu dàng. Ấy cũng giống như khi một bác sĩ nói rằng đây không phải là cái sắp làm bạn bị thương, nó chỉ là một mũi chích nhỏ. Một phát chích nhỏ và bạn được chữa lành. Đó là loại ý tưởng như vậy.</p>
<p style="text-align: justify;">Một hiểu thêm về những mahakala hay những hộ pháp chúng ta mời đón liên hệ với sự trình bày những giáo lý và làm sao nó có thể được xử lý trong tâm thức của một cá nhân. Đó là một trong những quan tâm lớn nhất của chúng ta – hay ít nhất là sự quan tâm lớn nhất của tôi. Nếu giáo lý không được trình bày thích hợp hay trình bày sai hay theo một kiểu nhát gan nào đó – nếu giáo lý chân thật không được trình bày, chúng ta có thể bị đánh gục vì nó. Thế nên chúng ta cầu xin những hộ pháp ban cho chúng ta sự giúp đỡ và hồi chuyển qua những giáo lý, qua sự phá sản, qua những bất hạnh có tổ chức, qua được thành tỷ phú hay nói chung qua công việc. Nó gồm mọi sự. Chúng ta đang có ở đây một số cơ may. Chúng ta không có cơ may vật chất nhiều bằng có cơ may tâm linh. Đấy có vẻ là điểm căn bản của chuyện chúng ta đang làm. Và cúng dường đồ cúng đến những hộ pháp là điều chúng ta đã nói để phù hợp với sự bình giảng này của Jamgošn Kongtrušl.</p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><b>16. </b><b>Bất cứ điều gì bạn gặp không ngờ, </b><b>hãy nối kết nó với thiền định</b></p>
<p style="text-align: justify;" align="center">Có ba bộ châm ngôn về cách làm sao để đem mọi chuyện xảy ra hàng ngày vào sự thực hành của bạn trên con đường. Bộ thứ nhất liên hệ với Bồ đề tâm tương đối và gồm những châm ngôn “Hướng mọi trách móc về mình” và “Hãy biết ơn mọi người”. Bộ thứ hai liên hệ với Bồ đề tâm tuyệt đối và bao gồm châm ngôn “Thấy vọng tưởng tức là bốn thân/ Là sự bảo vệ vô thượng của Tính Không”. Bộ thứ ba là những hoạt động chuyên biệt về sự đi theo con đường. Châm ngôn đứng đầu của bộ thứ ba này là “Bốn thực hành là cái tốt nhất của những phương pháp”. Và đã bàn luận ba phạm trù này, có một kết thúc, đó là châm ngôn này “Bất cứ điều gì bạn gặp không ngờ, hãy nối kết nó với thiền định”. Nó không nhất thiết là cái kém nhất, nhưng là cái chót nhất. Đó là châm ngôn chót của điểm thứ ba về tu tâm, nó liên hệ với sự đem kinh nghiệm của bạn vào con đường một cách thích đáng, và nó thực sự là một điều rất hứng thú.</p>
<p style="text-align: justify;">Trong châm ngôn này, chữ nối kết cho cảm giác ghép bánh mì với bơ. Bạn ghép hay nối kết những hoàn cảnh, tình huống với thiền định, hay với shamatha – vipasyana. Ý tưởng là bất cứ cái gì xảy đến không phải là một đe dọa thình lình hay một khuyến khích hay một thứ nhảm nhí nào. Thay vì thế, nó chỉ đơn giản đồng hành cùng với kỷ luật của mình, sự tỉnh giác của lòng bi của mình. Nếu ai đó đánh bạn vào mặt, tốt lắm. Hay ai đó định đánh cắp chai Coca của bạn, cũng tốt lắm. Điều này là cái gì có vẻ chất phác ngây thơ, nhưng đồng thời nó rất mạnh mẽ.</p>
<p style="text-align: justify;">Nói chung thính giả Tây phương có một vấn đề rắc rối với loại sự việc này. Nó nghe như thương yêu – và – vô tư, theo kiểu đạo đức của các hippi “Mọi sự đều ok. Mỗi người là tài sản của mỗi người, mỗi vật là tài sản của mỗi người. Bạn có thể chia sẻ bất cứ điều gì với bất cứ ai. Chớ để cho bản ngã nắm lấy gì cả”. Nhưng đây là cái gì hơn thế. Nó không phải là thương yêu – và – vô tư. Nó đơn giản là rỗng rang và chính xác, đồng thời biết rõ lãnh địa của bạn. Bạn đang liên hệ với sự loạn thần của riêng bạn hơn là mở rộng gieo rắc sự loạn thần ấy đến những người khác.</p>
<p style="text-align: justify;">“Bất cứ điều gì bạn gặp” có thể hoặc là một tình huống sung sướng hay đau khổ – nhưng nó luôn luôn đến trong hình thức một bất ngờ. Bạn nghĩ rằng bạn đã ổn định những công việc của bạn một cách thích đáng: bạn có một căn phòng nhỏ và bạn yên ổn ở thành phố New York; những bạn bè bao quanh, và mọi sự đều ok; công việc đều tốt. Thình lình, không từ đâu cả, bạn nhận ra rằng bạn cạn tiền! Hay bạn trai hay bạn gái của bạn bỏ bạn. Hay sàn nhà bị sập. Ngay những tình huống đơn giản có thể đến hoàn toàn như một bất ngờ: bạn đang giữa sự bình an, thực hành an định, mọi sự đều tốt – và rồi có ai nói: “Mẹ mày!” Một lời nhục mạ không từ đâu. Mặt khác, có thể người nào đó nói: “Tôi nghĩ anh thật là một người kỳ quái”, hay bạn bất ngờ thừa kế một triệu đô la ngay khi bạn đã dựng lại căn nhà bị sập. Sự bất ngờ có thể đến theo cả hai cách.</p>
<p style="text-align: justify;">“Bất cứ điều gì bạn gặp” ám chỉ mọi sự cố bất ngờ như thế. Đấy là tại sao châm ngôn nói rằng bất cứ điều gì bạn gặp, tình huống nào bạn vượt qua, cần được nối kết ngay với thiền định. Bất cứ cái gì làm rung động bạn cần được nhập thân vào con đường không trì hỗn, ngay tức khắc. Bằng sự thực hành shamatha – vipasyana, những cái có vẻ chướng ngại có thể được điều hợp ngay tại chỗ nhờ tia lửa thình lình của tỉnh giác. Ý tưởng là không phản ứng ngay với những tình huống khổ hay sướng. Thay vào đó, một lần nữa, người ta cần suy nghĩ về sự trao đổi của cho và nhận, hay kỷ luật tonglen. Nếu bạn thừa hưởng một triệu đô la, bạn cho nó đi, nói rằng: “Cái này không dành cho tôi. Nó thuộc về tất cả chúng sinh”. Nếu bạn bị bồi thường một triệu đô la, bạn nói: “Tôi chịu trách nhiệm, và bất cứ cái gì tốt đẹp sinh ra từ việc này thì thuộc về tất cả chúng sinh”.</p>
<p style="text-align: justify;">Rõ ràng, có thể có vấn đề khi bạn mới nghe tin xấu hay tốt. Vào lúc đó bạn thốt lên, “A a!” (Vidhyadhara há hốc mồm). Cái a a! này là một loại Bồ đề tâm tối hậu. Nhưng sau đó, bạn cần trau dồi Bồ đề tâm tương đối để làm cho toàn bộ sự việc thành thực tiễn. Bởi thế, việc bạn thực hành cho và nhận là cần thiết. Điểm quan trọng là khi nhận, bạn nhận cái xấu nhất; và khi cho, bạn cho cái tốt nhất.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi bạn bắt đầu ổn định với loại thực hành này, với cấp độ đứng đắn và tốt đẹp này, bạn bắt đầu cảm thấy rất thoải mái và thư thả trong thế giới của bạn. Nó thực sự xua tan hoàn toàn nỗi lo âu của bạn, vì bạn không giả bộ chút nào. Bạn có một cảm thức chung rằng bạn không phải phòng thủ và bạn không phải tấn công ai. Có sự điều hợp nhiều bên trong bạn. Và từ đó sinh ra một loại năng lực: điều bạn nói bắt đầu có ý nghĩa thực sự với người khác. Toàn bộ sự việc vận hành rất kỳ diệu. Không cần phải trở thành người hy sinh tử đạo. Nó vận hành rất ngoạn mục.</p>
<p style="text-align: justify;">Đến đây chấm dứt sự bàn luận của chúng ta về kỷ luật đem bất kỳ cái gì xảy ra trong đời sống chúng ta vào con đường, nó liên kết với nhẫn nhục và bất bạo động.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Đức Chošgyam Trungpa Rinpoche</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Việt dịch: Trùng Hưng </em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Nguyên tác: Training the Mind and Cultivating Loving - Kindness, NXB Shambhala, 1993</em></p>
<p><em>Trích: Bản Văn Bảy Điểm Tu Tâm của phái Kadam, NXB Thiện Tri Thức, 2001</em></p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/su-chuyen-hoa-nhung-hoan-canh-xau-thanh-con-duong-cua-giac-ngo-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Con đường căn bản đến Giác ngộ</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/con-duong-can-ban-den-giac-ngo/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/con-duong-can-ban-den-giac-ngo/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 10 Feb 2020 07:25:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Kinh sách Shambhala]]></category>
		<category><![CDATA[Shambhala]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=9847</guid>
		<description><![CDATA[Điểm một: Những sơ bộ, chúng là một nền tảng cho sự thực hành pháp  1. Trước hết, hãy tu hành những sơ bộ Trong sự thực hành những châm ngôn và trong đời sống hàng ngày, bạn nên duy trì một sự tỉnh giác về: (1) sự quý giá của đời người và cơ may đặc biệt được sống&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/con-duong-can-ban-den-giac-ngo/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: left;" align="center"><strong>Điểm một: Những sơ bộ, chúng là một nền tảng cho sự thực hành pháp </strong></p>
<p style="text-align: left;" align="center"><strong>1. Trước hết, hãy tu hành những sơ bộ</strong></p>
<p style="text-align: left;">Trong sự thực hành những châm ngôn và trong đời sống hàng ngày, bạn nên duy trì một sự tỉnh giác về:</p>
<p style="padding-left: 60px;">(1) sự quý giá của đời người và cơ may đặc biệt được sống trong một môi trường bạn có thể nghe những giáo lý của Phật pháp;</p>
<p style="padding-left: 60px;">(2) sự thật của cái chết, nó đến thình lình và không báo trước;</p>
<p style="padding-left: 60px;">(3) sự bắt vào bẫy của nghiệp – bất kể điều gì bạn làm, tốt hay xấu, chỉ nhốt bạn thêm vào cái bẫy của chuỗi nhân và quả; và</p>
<p style="padding-left: 60px;">(4) cường độ và sự không tránh khỏi của khổ đau cho bạn và cho tất cả chúng sinh. Đây gọi là “có một thái độ về bốn điều nhắc nhở”.</p>
<p>Với thái độ ấy như là một nền tảng, bạn cần kêu cầu guru của bạn với lòng sùng mộ, mời gọi vào trong bản thân bạn không khí của sự minh mẫn cảm ứng từ gương mẫu của ngài, và nguyện cắt đoạn những gốc rễ của vô minh và khổ đau thêm nữa. Điều này liên kết rất chặt chẽ với ý maitri, hay lòng từ. Trong sự so sánh truyền thống của con đường tâm linh, đối tượng thương quý trong sạch độc nhất có vẻ là người nào có thể chỉ ra cho bạn con đường. Bạn có thể có một tương quan thương yêu với cha mẹ, thân thuộc, v.v... nhưng vẫn còn những rắc rối trong chuyện đó: chứng loạn thần của bạn cũng đi theo đó. Một tình thương trong sạch chỉ có thể xảy ra với vị thầy của mình. Thế nên đối tượng thương quý lý tưởng được dùng như một điểm bắt đầu, một cách thức khai triển một mối tương quan vượt khỏi bệnh loạn thần của bạn. Đặc biệt trong đại thừa, bạn liên hệ với vị thầy như người nâng bạn lên khỏi thất vọng và hạ bạn xuống khỏi kích động, một loại nguyên lý điều hòa. Thầy được xem là quan trọng từ quan điểm này.</p>
<p style="text-align: justify;">Câu châm ngôn này thiết lập sự tương phản giữa sinh tử – kiểu mẫu của đau đớn, tù tội và mất trí – và bổn sư – hiện thân của rỗng rang, tự do và minh mẫn – như là nền tảng cho mọi thực hành. Như thế, nó chịu nhiều ảnh hưởng của truyền thống kim cương thừa.</p>
<p style="text-align: left;" align="center"><strong>Điểm hai: Sự thực hành chính yếu là thực hành Bồ đề tâm</strong></p>
<p style="text-align: left;" align="center"><b>Bồ đề tâm tối hậu và tương đối</b></p>
<p style="text-align: left;" align="center"><b>Bồ đề tâm Tối hậu và Bố thí ba la mật</b></p>
<p style="text-align: justify;">Nguyên lý Bồ đề tâm tối hậu hay tuyệt đối được căn cứ trên sự phát triển của bố thí ba la mật, nó được tượng trưng bằng viên ngọc như ý. Danh từ Tây Tạng để chỉ sự bố thí là jinpa, có nghĩa là “cho”, “mở ra”, hay “chia phần”. Thế nên ý niệm bố thí không có nghĩa là nắm giữ lại mà cho đi thường trực. Bố thí, rộng lượng là rỗng không tự hữu, rỗng không toàn triệt. Bạn không lệ thuộc nữa vào việc nuôi dưỡng kế hoạch hay dự định của mình. Và cách tốt nhất để tự mở mình trống không là làm bạn với chính mình và với những người khác.</p>
<p style="text-align: justify;">Theo truyền thống, có ba loại bố thí. Loại thứ nhất là bố thí bình thường, cho những tài vật, hay cung cấp những hoàn cảnh thuận lợi cho những người khác. Loại thứ hai là cho sự không sợ hãi. Bạn làm những người khác yên tâm và dạy cho họ rằng họ không phải dằn vặt và bứt rứt hoàn toàn vì cuộc đời của họ. Bạn giúp họ thấy rằng có lòng tốt nền tảng và thực hành tâm linh, rằng có một cách thức để duy trì cuộc đời họ. Đó là sự trao tặng cái không sợ hãi. Loại bố thí thứ ba là cho giáo pháp. Bạn chỉ cho những người khác rằng có một con đường dựa vào giới, định, huệ. Qua cả ba loại bố thí này, bạn có thể mở trống tâm thức của người ta. Theo cách đó sự đóng kín, khốn khổ và tư tưởng nhỏ hẹp của họ có thể chuyển thành một cái nhìn rộng lớn hơn.</p>
<p style="text-align: justify;">Nói chung đó là<strong> cái nhìn căn bản của đại thừa: làm cho người ta nghĩ lớn lao hơn, vĩ đại hơn.</strong> Chúng ta có thể mở trống chính mình và nối kết với phần còn lại của thế giới bằng một cảm thức rộng lượng bao la và giàu có bao la. Chúng ta càng cho đi, chúng ta càng có được – dù cái chúng ta có thể được không phải là lý do cho việc ban bố của chúng ta. Hơn nữa, chúng ta càng cho đi, chúng ta càng được cảm hứng để cho đi thường trực. Và luôn luôn tiến trình “có được” xảy ra một cách tự nhiên, tự động.</p>
<p style="text-align: justify;">Cái trái ngược với bố thí là keo kiệt, giữ lại – có một tâm thái nghèo nàn, căn bản có thể nói như vậy. Nguyên lý nền tảng của những châm ngôn về Bồ đề tâm tối hậu là an trụ trong thức thứ tám hay alaya, và không chạy theo những tư tưởng lan man của chúng ta. Alaya là một từ Sanskrit có nghĩa là “căn cứ”, hay đôi khi “chỗ trú ngụ”, hay “nhà”, như trong chữ Himalaya, “nơi trú ngụ của tuyết”. Thế nên nó có ý niệm là một dãy núi bao la. Alaya là trạng thái nền tảng của ý thức, trước khi phân biệt thành “ta” và “người”, hay thành những thứ thức tình phiền não khác. Nó là nền tảng căn bản nơi sự vật diễn tiến, nơi sự vật hiện hữu. Để an trụ trong bản tính của alaya, bạn cần vượt qua thái độ nghèo nàn của bạn và chứng ngộ rằng alaya của bạn thì tốt đẹp, thiện tâm như alaya của bất cứ ai khác. Bạn có một cảm thức của sự giàu có sung mãn và tự đầy đủ. Bạn có thể thực hiện điều đó, và bạn cũng có thể cho ra. Và những châm ngôn Bồ đề tâm tối hậu (châm ngôn 2-6) là những điểm quy chiếu căn bản qua đó chúng ta sắp tự mình làm quen với Bồ đề tâm tối hậu.</p>
<p style="text-align: justify;">Bồ đề tâm tối hậu tương tự với nguyên lý tính Không (shunyata) tuyệt đối. Và bất cứ nơi nào có nguyên lý tính Không tuyệt đối, chúng ta cũng đồng thời có một thấu hiểu căn bản về đại bi tuyệt đối. Shunyata nghĩa đen là “rỗng rang” hay “trống không”. Tính Không căn bản là sự thấu hiểu vô tự tính. Khi bạn bắt đầu chứng nghiệm không thực hữu, vô tự tính, bấy giờ bạn có đủ bi mẫn hơn, rộng lượng hơn. Một vấn đề là chúng ta luôn luôn muốn bám giữ vào lãnh địa của chúng ta và trụ vào mảnh đất riêng biệt đó. Một khi chúng ta bắt đầu trụ bám vào mảnh đất ấy, chúng ta không có đường nào để cho đi. Thấu hiểu tính Không nghĩa là chúng ta bắt đầu chứng nghiệm rằng không có mảnh đất nào để nắm, rằng chúng ta rốt ráo tự do, không hiếu chiến, rỗng rang vô ngại. Chúng ta chứng ngộ rằng chính chúng ta thực sự là vô tự tính, không thực hữu. Chúng ta không là – mà hơn nữa, không. Bấy giờ chúng ta có thể cho đi. Chúng ta có phần để được và không có gì để mất ở điểm này. Điều này rất căn bản.</p>
<p style="text-align: justify;">Lòng bi căn cứ trên một cảm thức nào đó về “điểm mềm yếu” trong chúng ta. Như thể là chúng ta có một mụn nhọt trên thân rất nhức nhối – đến nỗi chúng ta không muốn chà xát hay gãi nó. Khi tắm rửa chúng ta không muốn xát xà phòng lên đó vì nó đau. Có một điểm nhức nhối hay điểm mềm yếu gây đau đớn khi chà xát, khi dội nước nóng hay lạnh lên.</p>
<p style="text-align: justify;">Điểm nhức nhối trên thân thể chúng ta là một cái tương tự với lòng bi. Tại sao? Bởi vì ngay giữa sự hiếu chiến lớn lao, sự vô cảm hay lười biếng trong đời sống chúng ta, chúng ta luôn luôn có một điểm mềm yếu, một điểm nào đó mà chúng ta có thể nuôi dưỡng – hay ít nhất không làm tổn thương. Mỗi con người đều có loại điểm mềm yếu căn bản này, cả thú vật cũng thế. Dầu chúng ta điên, ngốc, hung bạo, trói buộc trong cái ta, dầu chúng ta có là gì, vẫn có điểm mềm yếu này trong chúng ta. Một vết thương mở, đó có thể là một ví von sống động hơn, luôn luôn ở đó. Cái vết thương mở này thường xuyên rất bất tiện và gây vấn đề. Chúng ta không thích nó. Chúng ta muốn được cứng chắc. Chúng ta thích chiến đấu, mạnh mẽ, thế nên chúng ta không muốn phải bảo vệ bất cứ mặt nào của bản thân chúng ta. Chúng ta muốn tấn công kẻ thù chúng ta ngay tại chỗ, đơn phương độc mã. Chúng ta thích đặt những ý đồ của chúng ta lên bất kỳ người nào một cách hoàn toàn, đến nỗi chúng ta không che dấu cái gì. Thế đấy, nếu có ai định đánh chúng ta ở sau lưng, chúng ta sẽ không bị thương đâu. Và hy vọng rằng, không có ai đánh chúng ta vào điểm mềm yếu ấy, vào vết thương trong chúng ta. Tư chất căn bản của chúng ta, những cấu tạo căn bản của tâm thức chúng ta, được đặt nền đồng thời trên sự đam mê (passion) và lòng bi (compassion). Nhưng dù chúng ta có lầm lạc bao nhiêu, dầu có là một con quái vật vũ trụ bao nhiêu, vẫn luôn luôn có một vết thương mở hay một điểm mềm yếu trong chúng ta. Sẽ luôn luôn có một điểm mềm yếu.</p>
<p style="text-align: justify;">Đôi khi người ta diễn dịch điểm mềm yếu hay vết thương mở này là “niềm tin tôn giáo” hay “kinh nghiệm thần bí”. Nhưng chúng ta hãy dẹp chuyện đó đi. Nó không liên quan gì đến Phật giáo, với Thiên Chúa giáo, và hơn nữa chẳng liên quan gì đến bất cứ thứ gì khác. Nó chỉ là một vết thương mở, đích thị chỉ là một vết thương mở. Điều này rất tốt đẹp – ít nhất là chúng ta có thể bị chạm đến ở một chỗ nào đó. Chúng ta không hoàn toàn bao phủ bởi một cái áo giáp trong mọi lúc. Thật là một sự an ủi! Cám ơn cuộc đời!</p>
<p style="text-align: justify;">Vì điểm mềm yếu riêng biệt này, dù nếu chúng ta là một con quái vật vũ trụ – Mussolini hay Hitler – chúng ta cũng còn có thể biết yêu. Chúng ta còn có thể cảm kích với cái đẹp, nghệ thuật, thơ ca, hay âm nhạc. Phần còn lại của chúng ta có thể bao phủ với những tấm mộc bằng sắt, nhưng cái điểm mềm yếu nào đó luôn luôn hiện diện trong chúng ta, thật kỳ quái. Điểm mềm yếu đó được xem là lòng bi trứng nước, lòng bi tiềm thể. Ít nhất chúng ta có một loại kẽ hở nào đó, một sự không thống nhất nào đó trong hiện thể của chúng ta nó cho phép sự minh mẫn căn bản chiếu xuyên qua.</p>
<p style="text-align: justify;">Cấp độ minh mẫn của chúng ta có thể rất là sơ khai. Điểm mềm yếu của chúng ta có thể chỉ là yêu thích món bánh bột hay cà ri. Nhưng thế là đủ tốt rồi. Chúng ta có một cách mở rộng nào đó rồi. Bất kể là yêu thích cái gì, thì bao giờ vẫn có một điểm mềm yếu, một vết thương mở. Thế là tốt. Đó là nơi tất cả mầm mống có thể mọc lên và chiếm hữu chúng ta và ảnh hưởng hệ thống của chúng ta. Chắc chắn thái độ bi mẫn xảy ra tương tự như vậy.</p>
<p style="text-align: justify;">Không chỉ thế, mà cũng còn một vết thương bên trong, nó gọi là như lai tạng, hay Phật tính. Như lai tạng giống như một trái tim bị cắt lát và tổn thương bởi trí huệ và đại bi. Khi vết thương bên ngoài và vết thương bên trong bắt đầu gặp gỡ và tiếp thông với nhau, bấy giờ chúng ta bắt đầu thấu hiểu rằng toàn thể con người chúng ta hoàn toàn được tạo từ một điểm mềm yếu trọn vẹn, cái được gọi là “cơn sốt Bồ tát”. Sự có thể bị tổn thương này là lòng bi. Chúng ta không còn cách gì để tự bảo vệ mình nữa. Một vết thương khổng lồ bao trùm khắp vũ trụ – một vết thương bên trong và một vết thương bên ngoài đồng thời. Cả hai nhạy cảm với không khí lạnh, nóng và những xáo trộn nhỏ của khí hậu bắt đầu ảnh hưởng lên chúng ta cả bên trong lẫn bên ngoài. Đó là ngọn lửa sống động của tình thương, nếu bạn muốn gọi như thế. Nhưng chúng ta cần rất cẩn thận với cái chúng ta gọi là tình thương. Tình thương là gì? Chúng ta có biết tình thương không? Đó là một chữ mơ hồ. Trong trường hợp này thậm chí chúng ta không gọi nó là tình thương. Trước tuổi dậy thì không ai có cảm thức nào về dục tính hay những chuyện yêu đương. Cũng thế, bởi vì chúng ta chưa thâm nhập để hiểu biết điểm mềm yếu của chúng ta là cái gì, chúng ta không thể nói về tình thương. Hình như quá vĩ đại để nói về lòng bi. Có vẻ kỳ lạ, nhưng thật sự không thể nói về tình thương, nó rất là trọng đại. Lòng bi (compassion) là một loại say mê (passion), say mê chung nhau (compassion), cũng khá dễ hiểu.</p>
<p style="text-align: justify;">Có một kẽ hở trong da chúng ta, một vết thương. Theo một nghĩa nào, nó rất khắc nghiệt, nhưng trái lại nó rất dịu dàng. Ý định thì dịu dàng, nhưng sự thực hành thì rất khắc nghiệt. Bằng cách phối hợp ý định và thực hành, bạn vừa là “khắc nghiệt” và cũng vừa “dịu dàng”, có thể nói như thế. Đó là cái làm cho bạn thành một bồ tát. Bạn phải đi qua loại tiến trình này. Bạn phải nhảy vào hỗn hợp đó. Bạn cần phải làm thế. Đích thực nhảy vào hỗn hợp và làm việc với nó. Bấy giờ bạn bắt đầu cảm thấy bạn bơi trong hỗn hợp. Thậm chí bạn có thể hưởng thụ nó một ít, sau khi bạn tiến bộ. Thế nên một thấu hiểu thực sự về Bồ đề tâm tối hậu chỉ đến từ lòng bi. Nói cách khác, một kết luận thuần lý luận, nghề nghiệp hay khoa học không đem bạn đến đó được. Năm châm ngôn về Bồ đề tâm tối hậu là những bước hướng đến một đường lối bi mẫn.</p>
<p style="text-align: justify;">Phần đông các bạn, thật đáng choáng váng, thì không hề bi mẫn. Bạn không cứu cho bà nội khỏi chết đuối và bạn không cứu cho con chó cưng khỏi bị giết. Bởi thế chúng ta phải xuyên qua chủ đề lòng bi này. Lòng bi là một chủ đề rất đỗi rộng lớn, một chủ đề rộng lớn phi thường, bao gồm làm sao để là bi mẫn. Và thực ra, Bồ đề tâm tối hậu là sự chuẩn bị cho Bồ đề tâm tương đối. Trước khi chúng ta trau dồi lòng bi, trước tiên chúng ta cần hiểu làm thế nào để là, để hiện hữu một cách chính đáng. Làm sao để thương yêu bà của bạn và làm sao để thương yêu con ruồi con muỗi của bạn – chuyện đó đến sau. Phương diện tương đối của lòng bi đến về sau. Nếu chúng ta không có một thấu hiểu về Bồ đề tâm tối hậu, thì chúng ta không có hiểu biết nào về căn cứ hoạt động thực sự của lòng bi và lòng tốt với người nào khác. Chúng ta chỉ vào hội chữ thập đỏ và làm hại chính chúng ta và tạo thêm bậy bạ.</p>
<p style="text-align: justify;">Theo truyền thống đại thừa, chúng ta được biết rằng chúng ta có thể thực sự hưng khởi hai loại Bồ đề tâm: Bồ đề tâm tương đối và Bồ đề tâm tối hậu. Chúng ta có thể hưng khởi cả hai cái đó. Bấy giờ, đã phát Bồ đề tâm, chúng ta có thể tiếp tục đi xa hơn và thực hành theo gương mẫu bồ tát. Chúng ta có thể là những bồ tát sống.</p>
<p style="text-align: justify;">Để phát khởi Bồ đề tâm tối hậu hay tuyệt đối, chúng ta phải kết hợp shamatha (chỉ) và vipassana (quán) với nhau. Đã khai triển sự vững chắc nền tảng của shamatha và sự tỉnh giác toàn bộ của vipassana, chúng ta đặt chúng song hành để cho chúng bao trùm toàn bộ đời sống của chúng ta – những khuôn khổ thái độ và cuộc sống hàng ngày của chúng ta – tất cả mọi thứ. Theo cách đó, trong cả thực hành thiền định và sau thiền định, chánh niệm và tỉnh giác xảy ra đồng thời, luôn luôn trong mọi lúc. Hoặc ngủ hay thức, ăn hay đi, sự vững chắc và tỉnh giác luôn luôn có mặt. Đấy hoàn toàn là một kinh nghiệm thích thú.</p>
<p style="text-align: justify;">Vượt khỏi sự thích thú ấy, chúng ta cũng nhằm khai triển một cảm thức là bạn bè với tất cả mọi sự vật. Có thể nói mức độ ban đầu đã được vượt qua bằng chánh niệm và tỉnh giác. Thay vào đó là một ý niệm về thiện tâm, cái tốt nền tảng, nó được diễn tả trong các bản văn Kadam như là đức hạnh tự nhiên của alaya. Đây là một điểm quan trọng để chúng ta hiểu. Alaya là trạng thái căn bản của hiện hữu, hay của tâm thức, trước khi nó phân chia thành “tôi” và “người khác”, hay thành những thức tình đủ loại. Nó là nền tảng nơi mọi sự vật diễn tiến, nơi mọi sự vật hiện hữu. Và trạng thái căn bản của nó, hay cách thức tự nhiên của nó, là cái tốt, cái thiện. Nó rất nhân đức. Có một trạng thái căn bản của hiện hữu nó vốn thiện và chúng ta có thể nương dựa vào. Đó là chỗ để thư giãn, chỗ để chúng ta mở bung chính chúng ta. Chúng ta có thể làm bạn với chính chúng ta và với những người khác. Đó là đức hạnh nền tảng hay thiện tâm căn bản, và nó là căn cứ của Bồ đề tâm tuyệt đối.</p>
<p style="text-align: justify;">Một khi chúng ta đã được cảm ứng bởi sự vững chắc của shamatha và sự tỉnh thức của vipassana, chúng ta tìm thấy rằng có cái chỗ, nó cho chúng ta khả tính của sự ngây thơ chân thật toàn diện, theo nghĩa tích cực. Ngây thơ trong tiếng Tây Tạng là pakyang, nó có nghĩa là “vô tư” hay thả lỏng. Chúng ta có thể vô tư với tính thiện căn bản của chúng ta. Chúng ta không phải toàn tâm thăm dò, truy tìm cho chắc rằng không có muỗi mòng hay trứng côn trùng trong alaya của chúng ta. Cái thiện căn bản của alaya có thể trau dồi, nuôi dưỡng và tiếp xúc với một cách hoàn toàn tự nhiên và tự do, theo một cách thoải mái (pakyang). Chúng ta có thể khai triển một cảm thức thảnh thơi và thoát khỏi khốn khổ – khỏi hẳn mê hồn trận của cái này và cái kia.</p>
<p style="text-align: justify;"><b>1. Bồ đề tâm tương đối và Trì giới Ba la mật</b></p>
<p style="text-align: justify;">Điều ấy đưa chúng ta đến giai đoạn tiếp theo. Lại nữa, thay vì chỉ nhớ cấp độ lý thuyết, ý niệm, chúng ta trở lại cấp độ thực hành nhất. Trong đại thừa, quan tâm chính của chúng ta là làm sao đánh thức chính mình. Chúng ta bắt đầu hiểu rằng chúng ta không bị nguy hiểm như chúng ta nghĩ. Chúng ta phát triển ý niệm nào đó về lòng tốt hay maitri (từ), và đã phát triển từ, chúng ta bắt đầu chuyển qua karuna hay bi.</p>
<p style="text-align: justify;">Sự khai triển của Bồ đề tâm tương đối liên hệ với trì giới Ba la mật. Có nói rằng nếu bạn không có giới luật, điều đó cũng như cố gắng đi mà không có chân. Giới trong tiếng Tây Tạng là tsušltrim: tsušl nghĩa là “thích đáng” và trim là “kỷ luật” hay “theo những điều luật”. Ý niệm căn bản của tsušltrim vượt khỏi chỉ riêng sự cho đi, nó nghĩa là có một hạnh kiểm tốt. Nó cũng có nghĩa là có cảm thức nào đó về không đam mê và không cục bộ. Tất cả các thứ đó liên hệ rất nhiều với Bồ đề tâm tương đối.</p>
<p style="text-align: justify;">Bồ đề tâm tương đối đến từ kinh nghiệm đơn giản và căn bản thấu hiểu rằng bạn nên có một tấm lòng dịu dàng trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Ngay cả những con thú độc ác nhất cũng có lòng dịu dàng chăm sóc cho những đứa con nhỏ, hay chăm sóc cho chính mình. Từ sự tu hành căn bản shamatha – vipassana của chúng ta, chúng ta bắt đầu thấu nghiệm tính thiện nền tảng của chúng ta và để mặc nó. Chúng ta bắt đầu ở trong bản tính của alaya – theo một nghĩa nào, là không lo lắng, rất chất phác và bình thường, tùy tiện. Khi chúng ta tự mình để mặc, chúng ta bắt đầu có một cảm giác về đời sống tốt đẹp trong chúng ta. Điều ấy có thể được xem như ý niệm rất bình thường về sự vui thú. Tuy nhiên, khi chúng ta có những ý định tốt đối với chúng ta, điều ấy không có nghĩa cố gắng hoàn toàn thành cái gì đó – chúng ta chỉ cố gắng là chính mình. Như vẫn thường nói, chúng ta có thể như chúng ta vốn là. Ở điểm này chúng ta có một cảm thức tự nhiên rằng chúng ta có thể cho chính chúng ta sự tự do. Chúng ta có thể nghỉ ngơi. Chúng ta có thể đối xử với chính mình tốt hơn, tin chính mình hơn, và tự để mặc chính mình cảm nghiệm cái tốt đẹp. Cái tốt đẹp nền tảng của alaya thì luôn luôn ở đó. Chính cái cảm thức mạnh khỏe, vui tươi và sự chân chất này đem chúng ta đến sự chứng ngộ Bồ đề tâm tương đối.</p>
<p style="text-align: justify;">Bồ đề tâm tương đối liên hệ với việc làm thế nào chúng ta bắt đầu học thương yêu lẫn nhau và chính mình. Đấy có vẻ là điểm căn bản. Rất khó cho chúng ta để học thương yêu. Chúng ta có thể thương yêu nếu một đối tượng hấp dẫn được trình diện cho chúng ta hay nếu có một loại mơ tưởng hứa hẹn nào được giới thiệu. Bấy giờ có lẽ chúng ta có thể học thương yêu. Nhưng rất khó cho chúng ta học thương yêu được nếu chỉ cho đi tình thương mà không mong có gì trao đổi lại. Rất khó làm điều đó. Khi chúng ta quyết định thương yêu ai, chúng ta thường hy vọng rằng người ấy sẽ đáp ứng mong muốn của chúng ta và phù hợp với sự tôn thờ thần tượng của chúng ta. Nếu những hy vọng của chúng ta có thể được đáp ứng, chúng ta có thể thương yêu. Thế nên trong hầu hết chuyện thương yêu, cái thường xảy ra là tình thương của chúng ta tuyệt đối có điều kiện. Nó là chuyện áp phe hơn là tình thương thật sự. Chúng ta không có ý niệm làm sao truyền thông một cảm thức ấm áp. Khi chúng ta bắt đầu truyền thông một cảm thức ấm áp cho người nào, điều này làm chúng ta rất căng thẳng bồn chồn. Và khi đối tượng của tình yêu của chúng ta cố gắng làm chúng ta vui sướng, nó trở thành một xúc phạm.</p>
<p style="text-align: justify;">Đó là một đường lối rất hiếu chiến. Trong đại thừa, đặc biệt trong truyền thống tham thiền, tình thương và yêu mến căn cứ rộng rãi trên tình thương tự do, tình thương mở rộng không đòi hỏi cái gì đổi lại. Đấy là một cuộc khiêu vũ chung lẫn nhau. Ngay trong một cuộc khiêu vũ, nếu chân bạn có đạp lên ngón chân của người khác, điều ấy không thể xem là có vấn đề hay xúc phạm. Chúng ta không biểu lộ kiêu ngạo hay tự ái về chuyện đó. Học thương yêu, học mở ra trống rộng, là một trong những việc khó nhất của tất cả chúng ta. Chúng ta bị đam mê quy định, điều kiện hóa trong mọi lúc. Vì chúng ta ở trong cõi người, chú tâm chính hay đặc trưng của chúng ta là đam mê và tham dục trong mọi thời. Thế nên cái mà những giáo lý đại thừa dạy thì căn cứ trên sự tương thông, rỗng rang và không có những mong đợi.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi chúng ta bắt đầu chứng nghiệm rằng bản tính của những hiện tượng là thoát khỏi ý niệm, trống không tự bản chất, rằng những cái ghế, cái bàn và thảm màn và tường vách không như thế nữa, bấy giờ chúng ta có thể mở rộng quan niệm về thương yêu một cách không cùng tận. Không có cái gì cả theo cách chúng ta thường nghĩ. Ý định đích thật của sự luận bàn về tính Không là để cung cấp cho chúng ta cái tính Không này, đến đỗi chúng ta có thể lấp đầy toàn thể không gian bằng một cảm thức thương yêu – tình thương không mong đợi, không đòi hỏi, không sở hữu. Đó là một trong những cái thần lực mạnh nhất mà đại thừa đã đóng góp.</p>
<p style="text-align: justify;">Trái lại, những hành giả tiểu thừa thì rất say mê trong con đường cứu độ cá nhân mình, không làm hại những người khác. Họ có lý, thiện ý và rất lịch sự. Nhưng làm thế nào mà bạn có thể lịch sự và giữ mãi nụ cười hai mươi bốn tiếng một ngày trên nền của một sự giải thoát cho chỉ cá nhân, không làm gì cho những người khác? Thứ gì bạn cũng luôn luôn làm cho chính mình, dù cho bạn có tốt bụng, dễ thương và lịch sự. Điều ấy rất là khó. Ở cấp độ đại thừa, cảm thức yêu mến và tình thương có nhiều chỗ – khoảng không và can đảm bao la. Không có thì giờ để tỏ lộ sạch sẽ, đứng đắn đặc biệt khi bạn phát sinh yêu mến.</p>
<p style="text-align: justify;">Sự tương quan giữa một người mẹ và đứa con là ví dụ giống nhất được dùng trong việc phát triển thực hành Bồ đề tâm tương đối. Theo những truyền thống Ấn – Tạng thời trung cổ, cách thức trau dồi Bồ đề tâm tương đối là chọn bà mẹ của bạn như người kiểu mẫu trước tiên bạn cảm thấy mềm lòng. Bạn cảm thấy ấm áp và tốt lòng với mẹ bạn, đó là theo truyền thống. Trong xã hội hiện đại, điều đó có thể có vấn đề. Tuy nhiên bạn có thể trở về với quan niệm nguyên lý người mẹ. Bạn có thể cảm kích cách thức hy sinh sự thoải mái của riêng bà cho bạn. Bạn có thể nhớ bà thường thức dậy nửa đêm khi bạn khóc, thường cho ăn và thay tã và mọi thứ khác cho bạn như thế nào. Bạn có thể nhớ lại bạn đã hành động như một kẻ cai trị trong căn nhà nhỏ của bạn, và mẹ trở thành kẻ nô lệ của bạn như thế nào. Và khi lớn lên, bà rất quan tâm đến sự an toàn của bạn, giáo dục của bạn v.v... Thế nên để khai triển Bồ đề tâm tương đối, sự dịu dàng tỉnh thức tương đối, chúng ta dùng bà mẹ của chúng ta như một kiểu mẫu, như ánh sáng của người chỉ đường cho chúng ta. Chúng ta nghĩ về bà và hiểu biết bà đã hy sinh cho chúng ta như thế nào. Lòng tốt của bà là thí dụ hoàn hảo của sự xem những người khác quan trọng hơn chính bạn.</p>
<p style="text-align: justify;">Suy nghĩ về mẹ mình là sơ khởi của thực hành Bồ đề tâm tương đối. Bạn cần xem đó là điểm bắt đầu của bạn. Bạn có thể là một người đầy giận dữ và có một hận thù với toàn thể vũ trụ. Bạn có thể là một người hoàn toàn bất mãn. Nhưng bạn còn có thể nghĩ lại về thời thơ ấu và nghĩ đến bà mẹ bạn đã tốt với bạn như thế nào. Bạn có thể nghĩ đến điều đó, dù cho sự gây hấn và ghét hận của bạn. Bạn có thể nhớ rằng đã có một thời khi có người hy sinh đời bà vì đời bạn, và nuôi nấng bạn lớn lên thành người cho đến ngày nay.</p>
<p style="text-align: justify;">Ý niệm Bồ đề tâm tương đối trong trường hợp này là rất sơ khai, theo một nghĩa nào đó. Ngược lại, nó cũng rất khai sáng, như Bồ đề tâm là vậy. Dù bạn có là người đầy giận dữ, bạn không thể nói rằng trong suốt đời bạn không có ai giúp đỡ mình. Có người nào đã tốt với bạn và hy sinh đời ông hay đời bà cho bạn. Nếu không có ai đã nuôi nấng bạn, bạn không thể lớn lên, trưởng thành. Bạn cần hiểu rằng không chỉ vì bắt buộc mà chính từ lòng chân thật mà mẹ bạn nuôi bạn lớn và chăm lo cho bạn khi bạn không ai giúp đỡ. Và nhờ đó mà bạn có mặt ở đây. Loại lòng bi này thì rất cụ thể và rất trực tiếp.</p>
<p style="text-align: justify;">Với sự hiểu biết này, chúng ta có thể bắt đầu trải rộng cảm thức không gây hấn và không bất mãn, không giận dữ và không thù ghét vượt khỏi sự cảm kích chỉ riêng với người mẹ của chúng ta. Điều này liên hệ với trì giới ba la mật, nó thì thoát khỏi sự say mê và trong đó liên hệ với sự cho đi. Theo truyền thống, chúng ta dùng bà mẹ chúng ta như một thí dụ kiểu mẫu và rồi chúng ta trải rộng vượt khỏi điều đó đến những bạn bè và đến người khác nói chung. Cuối cùng, thậm chí chúng ta cố gắng cảm thấy tốt hơn với những kẻ thù của chúng ta, với những người chúng ta không ưa thích. Chúng ta cố gắng trải rộng cảm thức dịu dàng, nhu mì và biết ơn này. Chúng ta không đặc biệt nói về ý niệm bác ái Thiên Chúa giáo, chúng ta nói làm thế nào chúng ta thành nhu mì và biết điều hợp lý. Chúng ta đang nói làm sao chúng ta có thể kinh nghiệm một cảm thức biết ơn đối với bất kỳ ai, bắt đầu với bà mẹ chúng ta và vươn lên để cũng bao gồm cha chúng ta – tiếp tục như thế cho đến khi chúng ta bao gồm phần còn lại của thế giới. Thế nên cuối cùng chúng ta có thể bắt đầu cảm thấy thiện cảm thậm chí cả với những con rệp và muỗi của chúng ta.</p>
<p style="text-align: justify;">Điểm bắt đầu của thực hành Bồ đề tâm tương đối là thấu hiểu rằng những người khác thì thực sự quan trọng hơn chính chúng ta. Người khác có thể đem đến cho chúng ta những rắc rối thường xuyên, nhưng chúng ta vẫn tốt với họ. Theo lý luận của Bồ đề tâm tương đối, chúng ta nên cảm thấy rằng chúng ta ít quan trọng và những người khác thì quan trọng hơn – bất kỳ người nào khác cũng quan trọng hơn! Làm thế, chúng ta bắt đầu cảm thấy như là một gánh nặng khủng khiếp đã dỡ khỏi vai chúng ta. Cuối cùng, chúng ta chứng nghiệm rằng có chỗ khác nữa để cho đi tình thương và yêu mến, hơn là chỉ dành cho cái được gọi là “tôi” này trong mọi lúc. “Tôi là cái này, tôi là cái nọ, tôi đói, tôi mệt, tôi linh tinh”. Chúng ta có thể chiếu cố đến những người khác. Từ quan điểm này, nguyên lý Bồ đề tâm tương đối thì hoàn toàn giản dị và bình thường. Chúng ta có thể chăm sóc những người khác. Chúng ta thực sự đủ kiên nhẫn để khai triển sự phụng sự vô ngã cho những người khác. Và những châm ngôn Bồ đề tâm tương đối (châm ngôn 7-10) là những chỉ dẫn như làm sao để khai triển Bồ đề tâm tương đối trong một cách thức cực kỳ đơn giản, một đường lối tiếp cận “của bà ngoại” với thực tại, nếu có thể nói như vậy.</p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><b>2</b>. <b>Hãy nhìn tất cả các pháp như mộng</b></p>
<p style="text-align: justify;">Châm ngôn này là một diễn tả của lòng bi và sự rỗng rang. Nó nghĩa là bất kỳ cái gì bạn kinh nghiệm trong đời bạn – khổ, sướng, hạnh phúc, buồn rầu, thô tháp, tinh tế, nóng, lạnh... – chỉ thuần là trí nhớ. Giới đích thực hay sự thực hành của truyền thống bồ tát là nhìn bất cứ thứ gì xảy ra đều như ảo ảnh. Không có gì đã từng xảy ra. Nhưng bởi vì không có gì xảy ra cả, mà mọi sự xảy ra. Khi chúng ta muốn tiêu khiển, hình như không có gì xảy ra. Nhưng trong trường hợp này, dù mọi sự chỉ là một tư tưởng trong tâm thức bạn, một sự thấm lọc nằm bên dưới đã xảy ra. Cái “không có gì xảy ra” này là kinh nghiệm của sự rỗng rang, và cái thấm lọc này là kinh nghiệm của lòng bi.</p>
<p style="text-align: justify;">Bạn có thể kinh nghiệm tính chất như mộng này bằng cách liên hệ với thực hành ngồi thiền. Khi bạn nghĩ về hơi thở của bạn, thình lình những tư tưởng tán loạn bắt đầu khởi lên: bạn bắt đầu thấy cái này cái nọ, nghe và cảm nhận sự này sự nọ. Nhưng tất cả những tri giác ấy không gì khác hơn là sự sáng tạo tâm thức của chính bạn. Cùng cách ấy, bạn có thể thấy rằng sự ghét của bạn đối với kẻ thù của bạn, sự thương của bạn với bạn hữu, và những thái độ của bạn đối với tiền bạc, thức ăn, và giàu có đều là một phần của tư tưởng tán loạn.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhìn những sự vật như là giấc mộng không có nghĩa bạn trở nên mờ tối và mơ hồ, mọi sự có một viền mê ngủ nào đó. Bạn có thể thực sự có một giấc mộng tốt, sống động và sắc nét. Nhìn các pháp như những giấc mộng nghĩa là dù bạn có thể nghĩ những sự vật là rất cứng đặc, nhưng cách bạn tri giác chúng, hiểu biết chúng thì mềm nhẹ và như giấc mộng. Chẳng hạn, nếu bạn đã tham dự vào một nhóm thực hành thiền định, trí nhớ của bạn về cái đệm ngồi thiền và người ngồi trước mặt bạn thì rất sống động, cũng như trí nhớ của bạn về thức ăn và tiếng chuông và cái giường bạn ngủ. Nhưng không có cái nào trong những hoàn cảnh ấy được xem là hoàn toàn không lay chuyển, cứng chắc và bền bỉ. Mọi sự đều biến đổi không lường.</p>
<p style="text-align: justify;">Những sự vật có tính chất như mộng. Nhưng đồng thời sự sản sinh của tâm thức bạn thì hoàn toàn sống động. Nếu bạn không có một tâm thức, bạn không thể tri giác chút sự vật nào. Bởi vì bạn có một tâm thức, bạn tri giác ra những sự vật. Bởi thế, điều bạn tri giác là một sản phẩm của tâm thức bạn, khi dùng những cơ quan cảm giác của bạn như những kênh cho tri giác giác quan.</p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><b>3. </b><b>Hãy khảo sát bản tính của tính Giác vô sinh</b></p>
<p style="text-align: justify;">Hãy nhìn vào tâm thức nền tảng của bạn, đích thị chỉ là cái thức giác không phân chia thành phần đoạn, cái tiến trình tư tưởng hiện hữu bên trong bạn. Chỉ nhìn vào nó, thấy nó. Khảo sát không phải là phân tích. Chỉ nhìn những sự vật như chúng là, trong nghĩa bình thường.</p>
<p style="text-align: justify;">Lý do tâm thức chúng ta được biết như là tinh giác vô sinh là chúng ta không có ý niệm về lịch sử của nó. Chúng ta không có ý niệm tâm thức ấy bắt đầu ở đâu, cái tâm thức điên cuồng của chúng ta. Nó không có hình dạng, không có màu sắc, không có chân dung hay tính cách đặc biệt gì. Nó luôn luôn chớp nhoáng chớp tắt, tắt chớp mọi lúc. Đôi khi nó ngủ đông, đôi khi nó khắp mọi nơi. Hãy nhìn vào tâm thức bạn. Đó là một phần của sự tu hành hay kỷ luật của Bồ đề tâm tối hậu. Tâm thức chúng ta dao động thường trực, lui tới, tới lui. Hãy nhìn vào nó, hãy nhìn ngay vào nó!</p>
<p style="text-align: justify;">Bạn có thể bị thu hút vào sự mê hoặc của việc nhìn tất cả các pháp như giấc mộng và kéo dài những thị kiến và tưởng tượng không cần thiết đủ mọi loại. Bởi thế rất quan trọng phải nắm lấy câu châm ngôn tiếp theo này, “Hãy khảo sát bản tính của tính giác vô sinh”. Khi bạn nhìn vượt qua cấp độ tri giác, khi bạn nhìn vào tự tâm bạn (điều mà hiện giờ bạn chưa thực sự làm được, nhưng bạn cần phải làm), bạn thấy ra rằng không có gì để bám nắm ở đây cả. Tâm là vô sinh. Nhưng đồng thời, nó là tính giác, bởi vì bạn vẫn tri giác những sự vật. Có cái giác và sự sáng tỏ. Bởi thế bạn cần tham thiền về nó bằng cách thấy ai đang thực sự thấy biết các pháp như là giấc mộng.</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu bạn nhìn sâu hơn và sâu hơn, vào nguồn gốc của tâm thức bạn, nền tảng của nó, bạn sẽ thấy rằng nó không có màu sắc và không hình dạng. Tâm thức bạn, nói một cách triệt để, là một cái gì trống trơn và trinh trắng. Không có cái gì ở đó cả. Chúng ta bắt đầu nuôi dưỡng một loại tiềm thể của tinh Không; dù cho trong trường hợp này cái tiềm thể ấy là hoàn toàn sơ khai, theo nghĩa nó đơn giản và có thể khai thác được. Khi chúng ta nhìn vào gốc rễ, khi chúng ta cố gắng khám phá ra tại sao chúng ta thấy những sự vật, tại sao chúng ta nghe những âm thanh, tại sao chúng ta cảm giác, tại sao chúng ta ngửi thấy mùi hương – nếu chúng ta vượt khỏi và vượt khỏi những thứ đó – chúng ta tìm thấy một cái gì trống trơn.</p>
<p style="text-align: justify;">Cái trống trơn ấy tiếp thông với sự tỉnh giác. Bắt đầu bạn tỉnh giác về cái gì đó: bạn tỉnh giác về chính bạn, bạn tỉnh giác về tâm trạng của bạn, bạn tỉnh giác về hơi thở của bạn. Nhưng nếu bạn nhìn vào tại sao bạn tỉnh giác, vượt khỏi cái bạn đang tỉnh giác, bạn bắt đầu thấy rằng không có gốc rễ nào cả. Mọi sự bắt đầu tan biến. Đấy là ý niệm về sự khảo sát bản tinh của tính giác vô sinh.</p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><b>4. </b><b>Hãy tự giải thoát khỏi cả sự đối trị</b></p>
<p style="text-align: justify;">Nhìn vào tâm thức nền tảng, chúng ta bắt đầu phát triển một sự méo mó của lý luận. Chúng ta nói “Tốt lắm, nếu không có cái gì có gốc rễ, tại sao phải phiền nhiễu? Rốt ráo cần gì phải làm chuyện này? Tại sao chúng ta không chỉ tin rằng không có gốc rễ, nền tảng nào đằng sau mọi sự?” Tới điểm này, câu châm ngôn tiếp theo “Hãy tự giải thoát ngay cả với cái đối trị” là rất lợi lạc. Cái đối trị là sự chứng ngộ rằng những tư tưởng chợt có chợt không của chúng ta thì không có nguồn gốc. Sự chứng ngộ đó giúp đỡ nhiều; nó trở thành một cái đối trị hay một đề nghị lợi lạc. Nhưng chúng ta cần vượt khỏi cái đối trị ấy. Chúng ta không nên chấp vào cái tạm gọi là như thế của nó, sự ngây thơ của nó.</p>
<p style="text-align: justify;">Ý niệm đối trị là mọi sự là trống không, thế nên bạn chẳng có gì để phải quan tâm cả. Bạn có một thoáng thấy bất chợt trong tâm thức bạn rằng chẳng có gì hiện hữu. Và bởi vì bản chất của kinh nghiệm tính Không này, dù cho cái gì lớn hay nhỏ xảy đến, thật sự chẳng có gì quan hệ lắm. Nó giống như một trò cười dội lại trong đó mọi sự chỉ là những tiếng vọng. Chẳng có gì quan trọng lắm, thế nên để mặc kệ nó. Tất cả là tính Không, thì ai lo lắng? Bạn có thể giết người, bạn có thể thiền định, bạn có thể hoàn thiện nghệ thuật, bạn có thể làm mọi thứ – mọi sự đều là thiền định, dù bạn làm cái gì. Nhưng có một cái gì rất lừa dối trong đó so với con đường toàn diện. Sự bám chấp vào tính Không kiểu này là một diễn dịch sai lầm, gọi là “thuốc độc của tinh Không”.</p>
<p style="text-align: justify;">Một số người nói rằng họ không cần ngồi và thiền định, vì họ luôn luôn “thấu hiểu”. Nhưng điều ấy rất lừa dối. Tôi đã cố gắng rất nhiều để tranh đấu với những người như vậy. Tôi không bao giờ tin họ hoàn toàn – trừ phi họ thực sự ngồi và thiền định. Bạn không thể chẻ sợi tóc làm tư bằng cách nói rằng bạn có thể đi câu cá ở trên núi mà vẫn thiền định đâu đâu; bạn có thể lái xe vừa thiền định; bạn có thể rửa chén mà cứ thiền định đâu đâu. Đó có thể là một cách thức đích thực để làm, nhưng nó vẫn còn rất đáng ngờ.</p>
<p style="text-align: justify;">Những đối trị còn là ý niệm nào đó rằng chúng ta có thể làm cái chúng ta muốn và bao giờ chúng ta còn tham thiền, thì mọi sự đều tốt. Bản văn nói phải tự giải thoát khỏi cái đối trị, cái có vẻ là cái đối trị. Chúng ta có thể xem việc đi coi phim mỗi phút, mỗi ngày, mỗi chiều như là sự thiền định của chúng ta, hay xem tivi hay chăn ngựa, cho chó ăn, đi dạo trong rừng. Có vô số khả năng như thế trong truyền thống Tây phương.</p>
<p style="text-align: justify;">Toàn bộ vấn đề của câu châm ngôn này là những đối trị bất kỳ loại nào cao hay thấp, hay những trị liệu nghề nghiệp thuộc bất kỳ loại nào, đều không được xem là những việc thích hợp để làm. Chúng ta không đặc biệt chỉ tìm sự giác ngộ hay kinh nghiệm đơn giản của sự tĩnh lặng – chúng ta đang cố gắng vượt qua sự tự lừa gạt của chúng ta.</p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><b>5. </b><b>Hãy an trụ trong bản tính của alaya, cái tinh túy</b></p>
<p style="text-align: justify;">Ý nghĩa châm ngôn này là trong khi ngồi thực hành thiền định và với một thấu hiểu về Bồ đề tâm tối hậu, bạn thực sự siêu việt bảy loại thức, và ở yên trong thức thứ tám, alaya. Sáu loại thức đầu tiên là những tri giác giác quan: (1) thức của thấy, (2) thức của nghe, (3) thức của ngửi, (4) thức của nếm, (5) thức của xúc chạm, (6) ý thức, hay yếu tố phối hợp làm nền cai quản năm thức kia. (Nói theo thông thường: nhãn thức, nhĩ thức, tỷ thức, thiệt thức, thân thức và ý thức). Loại thức thứ bảy, (7) tâm thức phiền não, là một loại kết khối nó truyền năng lực cho tất cả các thức trước. Tây Tạng gọi nó là nyošn-yi: nyošn là viết tắt của nyošnmong (phiền não), nghĩa đen là “làm phiền”, “nhiễm ô”, “loạn thần”, và yi là “tâm thức”.</p>
<p style="text-align: justify;">Nghỉ ngơi tâm thức mình trong alaya nền tảng là sự thoát khỏi, tự do với tâm thức bảy phần và ở yên trong sự đơn nhất và trong tâm sáng tỏ và không phân biệt. Bạn bắt đầu thấy rằng quang cảnh, mùi hương, âm thanh và mọi cái khác xảy ra là một sản phẩm của miếng đất cây nhà lá vườn, hay của bộ chỉ huy. Bạn nhận biết chúng và rồi trở lại bộ chỉ huy, nơi những sản phẩm này bắt đầu biểu lộ. Bạn chỉ an trụ trong sự vô ích của những thứ sản phẩm ấy.</p>
<p style="text-align: justify;">Ý tưởng là có một chỗ yên nghỉ nào đó, có thể được gọi là shamatha sơ khai. Có một điểm bắt đầu, một điểm trở về. Bạn có thể nhìn tôi và khi bạn nhìn tôi bạn nên kiểm tra chính bạn – nhưng bạn nên kiểm tra vượt khỏi chính bạn và tìm thấy một biểu hiện quê nhà nào đã ở đó. Thế nên ý tưởng là ở yên trong alaya, ở với quê nhà, ở yên nơi những chỉ thị và thông báo khởi phát từ đó.</p>
<p style="text-align: justify;">Toàn thể lập luận hay tiến trình này bắt đầu do căn cứ trên sự việc cứ cho rằng bạn đã tự tin chính mình. Bạn có một loại thư giãn với chính mình. Đó là ý niệm Bồ đề tâm tối hậu. Bạn không phải chạy ra khỏi chính bạn trong mọi lúc để có được một cái gì ở ngoài. Bạn có thể đích thực ở nhà và nghỉ ngơi thư giãn. Ý tưởng là trở về nhà, ngôi nhà yêu dấu.</p>
<p style="text-align: justify;">Bạn thử đối xử tốt với chính mình. Bạn chớ theo những lý luận hay ý niệm chấp cứng, kể cả ý nghĩ lan man. Ở yên trong bản tính của alaya nghĩa là vượt qua sáu thức giác quan, và vượt qua cả thức thứ bảy, tiến trình tư tưởng lan man căn bản dẫn khởi sáu thức kia. Nguyên lý alaya nền tảng thoát khỏi mọi thức đó. Ngay trong những hoàn cảnh bình thường, nếu bạn thực sự truy tìm trở lại nơi đâu từ đó mọi sự đi đến, bạn sẽ tìm thấy một cấp độ an nghỉ sơ khai nào đó. Bạn có thể an nghỉ trong sự hiện hữu nền tảng sơ khai này, cấp độ hiện hữu này.</p>
<p style="text-align: justify;">Khởi từ nguyên lý alaya nền tảng, bấy giờ chúng ta khai triển thức alaya, nó tạo ra những phân biệt. Chúng ta bắt đầu tạo ra một sự phân cách giữa cái này và cái kia, cái chủ từ và cái túc từ, cái và cái mọi thứ. Đó là ý nghĩa của ý thức, hay chúng ta có thể gọi nó là ý thức tự nó – người ở phía chúng ta và người ở phía họ, có thể nói như thế. Nguyên lý alaya nền tảng không có xu hướng, không thiên về cái gì. Đấy là vì sao nguyên lý alaya nền tảng được gọi là đức hạnh tự nhiên. Nó trung tính. Nó không đực không cái, không dương không âm, bởi thế nó không ở mặt nào, trong nó không có sự theo đuổi, tìm hiểu. Thức alaya thì có xu hướng, thiên chấp. Nó là đực hay cái, âm hay dương, bởi vì ý niệm theo đuổi, tìm hiểu đã có trong đó.</p>
<p style="text-align: justify;">Sự thức giác nền tảng, sugatagarbha (Phật tạng, Như lai tạng), thì vượt khỏi alaya, nhưng nó đi cùng và đồng thời với alaya. Nó là tiền alaya, nhưng nó bao hàm trạng thái alaya. Alaya có tính thiện nền tảng, nhưng Như lai tạng có tính thiện lớn lao hơn. Nó là sự thức giác tự thân, tự hữu. Từ quan điểm này, ngay cả alaya nền tảng cũng còn có thể được xem là một loại thức nào đó. Dầu nó không phải là một phạm trù của thức, nó cũng là một loại tỉnh giác, hay thậm chí là một loại tâm thức sinh tử. Nhưng Như lai tạng thì vượt khỏi đó. Nó là bất hoại – tổ tiên hay cha mẹ của alaya, quê nhà của quê nhà.</p>
<p style="text-align: justify;">Tiến trình tri giác, khi trước tiên bạn tri giác một đối tượng giác quan, có một số yếu tố hợp thành. Bạn có những cơ cấu hiện hành, chúng tri giác những sự vật, những khả năng vật chất như mắt, tai, v.v... Trên những cái đó là những khả năng trí óc chúng dùng những dụng cụ đặc biệt ấy để suy nghĩ về một số đối tượng. Nếu bạn vượt lên nó, có cái ý định của hành động, sự mê hoặc hay tò mò muốn biết làm thế nào để liên hệ với những đối tượng đó. Và nếu bạn lùi lại khỏi tất cả, bạn tìm thấy có một kinh nghiệm nền tảng ở dưới tất cả mọi thứ ấy, nó được biết như là nguyên lý alaya.</p>
<p style="text-align: justify;">Theo bản văn này về lojong, kinh nghiệm ấy được biết như là tính thiện nền tảng. Thế nên châm ngôn này ám chỉ đến một kinh nghiệm, chứ không đơn giản đến tiến trình cơ chế máy móc của sự phóng chiếu. Chúng ta có thể diễn tả tiến trình này với ví dụ tương tự một máy chiếu phim. Chúng ta có tấm màn, thế giới hiện tượng; rồi chúng ta tự phóng chiếu lên thế giới hiện tượng; và chúng ta có bộ phim, nó là sự thay đổi thất thường của tâm thức, những hình ảnh chuyển động thường trực. Thế là chúng ta có một đối tượng chuyển động được phóng chiếu lên màn ảnh. Đối tượng chuyển động này sản xuất một cách máy móc bởi máy chiếu, với một số lỗ răng để giữ phim và những thiết bị để bảo đảm cho sự phóng chiếu được liên tục – đúng như tình huống của những cơ quan giác quan. Bởi thế chúng ta nhìn thấy và chúng ta nghe được, mỗi khi chúng ta nhìn và nghe. Chúng ta liên kết những sự vật với nhau bằng thời gian, dù cho những hình ảnh hoàn toàn thay đổi mỗi khoảnh khắc. Và đằng sau toàn bộ sự việc là cái bóng đèn, nó phóng chiếu mọi thứ lên màn ảnh. Cái bóng đèn ấy là nguyên nhân của toàn bộ sự việc. Thế nên an trụ trong bản tính của alaya thì cũng như an trụ trong bản tính của cái bóng đèn này, nó ở đằng sau hệ thống máy móc chiếu phim. Như cái bóng đèn, alaya là sáng chói và tỏa chiếu. Cái bóng đèn không đi vào trong sự chuyển dịch của phần còn lại của bộ máy. Nó chẳng liên can gì với việc màn hình diễn tiến ra sao hay hình ảnh lọt qua như thế nào.</p>
<p style="text-align: justify;">An trụ trong alaya là sự thực hành đích thực Bồ đề tâm tối hậu, xảy ra trong thực hành ngồi thiền. Bạn kinh nghiệm Bồ đề tâm tối hậu ở mức độ đó. Bồ đề tâm tối hậu là sự chứng ngộ một cách thuần túy rằng những hiện tượng không thể được xem là cứng đặc, nhưng đồng thời chúng là tự tỏ sáng. Tương tự với chiếu phim, bạn phải làm việc với ngọn đèn. Bạn lấy ngọn đèn ra khỏi máy chiếu – cái máy chiếu của bạn chẳng là trò khỉ gì cả – và bạn chỉ việc bật nó lên trên cơ cấu cố định cũ mèm thường tục của bạn và nhìn vào đó. Đó là alaya tự giải thoát.</p>
<p style="text-align: justify;">Có thể đây là một chủ đề gây lúng túng khi thảo luận, nhưng cuốn sách này là dành cho những hành giả bình thường. Có thể chúng ta không tin hay đang tu hành alaya, nhưng chúng ta đang dùng nó như một viên đá để dẫm bước. Có thể nguy hiểm nếu bạn trau dồi nó như một cứu cánh tự thân. Trong trường hợp này nó chỉ là một bước tiếp theo trên cái thang. Chúng ta đang nói rất đơn giản về alaya như một tâm thức trong sáng, một tâm thức trong sáng nền tảng. Nó là sự đơn giản và sáng tỏ và là tư tưởng không lan man – alaya nền tảng sâu xa. Nó có thể không hoàn toàn thoát khỏi mọi thức, gồm cả chính thức thứ tám, nhưng nó là alaya của tiềm năng nền tảng.</p>
<p style="text-align: justify;">Nói chung, chúng ta cần rất rõ ràng về điều này. Vào lúc này, chúng ta không đang cố gắng nắm lấy Phật tính một cách tức thời. Giáo huấn này về sự an trụ trong alaya được ban cho người nào đang ở mức độ rất sơ khởi. Phần đông chúng ta có những vấn đề khó khăn, chúng ta không biết chúng ta đang ngồi hay không đang ngồi. Chúng ta có những xung đột về chuyện ấy. Chúng ta đang cố gắng làm việc trên những tiền đề căn bản của chúng ta như thế. Đó là một tiến trình chậm lại. Lần đầu tiên chúng ta học cách chậm lại.</p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><b>6. </b><b>Sau thiền định, hãy là một đứa con của huyễn</b></p>
<p style="text-align: justify;">Là một đứa con của huyễn nghĩa là trong kinh nghiệm sau thời thiền định có một cảm thức rằng mọi sự đều đặt nền trên sự tạo tác những tri giác căn bản của mình từ những thành kiến của mình. Nếu bạn có thể cắt xuyên qua đó và đem vào một thứ hiểu biết căn bản hay tỉnh giác nào đó, bạn bắt đầu thấy rằng những trò chơi đang diễn tiến chẳng phải là những trò gì lớn lao mà chỉ là những trò như huyễn. Để thể nghiệm điều này, cần khá nhiều chánh niệm và tỉnh giác hoạt động đồng thời. Ở đây chúng ta đang nói về thiền định hiện thực trong hoạt động, hay kỷ luật, giới luật sau khi ngồi thiền.</p>
<p style="text-align: justify;">Huyễn không có nghĩa là mù mịt như sương, rối rắm lầm lẫn, hay ảo ảnh. Là một đứa trẻ của huyễn nghĩa là bạn tiếp tục cái mà bạn đã kinh nghiệm trong thực hành ngồi thiền (an trụ trong bản tính của alaya) ở trong kinh nghiệm sau ngồi thiền. Tiếp tục lấy ví dụ cái máy chiếu phim, suốt sau thiền định, bạn đem cái bóng đèn theo cùng với bạn. Lúc này bạn không nên bám trụ vào màn hay phim gì cả, mà bạn chuyển cái bóng đèn thành đèn flash của bạn và đem nó theo cùng bạn trong mọi thời gian.</p>
<p style="text-align: justify;">Bạn thấu hiểu rằng sau khi ngồi xong, bạn không còn làm cứng đặc những hiện tượng nữa, bạn không còn chấp thật nữa. Thay vào đó, bạn có thể tiếp tục sự thực hành của mình và khai triển một loại tỉnh giác hiện hành. Nếu những sự vật trở thành nặng nề và cứng đặc, bạn soi sáng chánh niệm và tỉnh giác vào chúng. Theo cách này bạn bắt đầu thấy rằng mọi sự thì “mềm dẻo, dễ uốn nắn” và có thể làm việc với chúng được. Thái độ của bạn là thế giới hiện tượng này không xấu, “chúng” không sắp tấn công, hủy diệt hay giết chết bạn. Mọi sự đều có thể làm được và dễ chịu, thoải mái.</p>
<p style="text-align: justify;">Đấy cũng giống như bơi: bạn bơi theo dòng thế giới hiện tượng của bạn. Bạn không thể nổi lềnh bềnh, bạn phải bơi; bạn phải dùng tay chân bạn. Tiến trình dùng tay chân bạn là cách thức căn bản của chánh niệm và tỉnh giác. Đó là tính chất “chớp lóe lên” của nó – bạn chớp lóe lên vào những sự vật. Bạn thường trực bơi như thế sau thiền định. Và trong khi thiền định, bạn chỉ ngồi và an trụ trong bản tính alaya của bạn, rất giản dị. Đấy là cách chúng ta có thể khai triển Bồ đề tâm tối hậu. Nó rất nền tảng và bình thường. Bạn có thể thực sự làm điều đó. Toàn bộ ý nghĩa là như vậy.</p>
<p style="text-align: justify;">Không trừu tượng gì cả, bạn chỉ đơn giản nhìn vào những hiện tượng và thấy tính chất “bức tường nhồi mút xốp” của chúng, nếu bạn muốn nói như vậy. Đó là như huyễn: những bức tường mút xốp khắp mọi nơi. Bạn nghĩ rằng bạn sắp đụng chạm một cái gì rất sắc nét rõ ràng, khi có một tách trà hay cái gì đó, và bạn thấy rằng những sự vật nảy lại về bạn. Không có một tương phản rất gay gắt nào cả – mọi sự là phần của chánh niệm và tỉnh giác của bạn, như trái banh trong một trò chơi ping-pong. Khi nó trở lại, bạn có thể lại ném nó ra như thể bạn không phải là một đứa trẻ của huyễn, nhưng rồi nó lại dội trở lại với một tiếng bíp, như thế bạn lại trở thành một đứa trẻ của huyễn. Đó là “tư tưởng bật ra đầu tiên là tư tưởng tốt nhất”. Khi bạn nhìn những sự vật, bạn thấy chúng nhẹ mềm và chúng luôn luôn dội về bạn. Đấy không phải là trí thức khó khăn gì cả.</p>
<p style="text-align: justify;">Câu châm ngôn này là về việc học làm sao trưởng dưỡng Bồ đề tâm tối hậu theo chánh niệm và tỉnh giác. Chúng ta phải học làm sao chúng ta có thể thực sự kinh nghiệm rằng những sự vật có mặt sau thiền định là vẫn có thể làm việc được, có thể tu hành được, rằng có chỗ, có khá không gian. Là một đứa con của huyễn thì chúng ta không cảm thấy sợ hãi. Sau khi ngồi thiền bạn nghĩ: “Ồ, thằng nhỏ, bây giờ ta phải làm những thực hành sau thiền định”. Nhưng bạn không nên cảm thấy bạn đang bị bao vây. Thay vì vậy, bạn có thể cảm thấy rằng bạn là một đứa con của huyễn, rằng bạn đang nhảy múa xoay vòng và đang lách cách với những tiếng bíp nhỏ suốt mọi lúc. Nó tươi mát, đơn giản và rất hiệu nghiệm. Điểm cốt yếu là đối xử với mình tốt hơn. Nếu bạn muốn nghỉ ngơi đối với sự thực hành của bạn, bạn có thể làm như vậy và vẫn nguyên là một đứa con của huyễn. Sự vật cứ tiếp tục bíp bíp với bạn mọi lúc. Điều ấy rất minh bạch. Điều ấy thực là khôi hài, vui thú.</p>
<p style="text-align: justify;">Là một đứa con của huyễn thì rất giản dị. Đó là sẵn lòng thấu hiểu sự đơn giản của trò chơi hiện tượng và sử dụng sự đơn giản ấy như một phần của thực hành chánh niệm và tỉnh giác. Đấy là một câu rất mạnh mẽ, “đứa con của huyễn”. Hãy nghĩ về điều đó. Hãy cố gắng là một đứa trẻ như thế. Bạn có đầy đủ những cơ hội.</p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><b>7. </b><b>Gửi cho và nhận lấy cần được thực hành lần lượt. </b><b>Hai cái ấy cần cưỡi trên hơi thở</b></p>
<p style="text-align: justify;" align="center">Cho và nhận là một thực hành rất quan trọng của con đường Bồ tát. Nó được gọi là tonglen trong tiếng Tây Tạng: tong nghĩa là “gửi đi” hay “để cho đi” và len nghĩa là “nhận lại” hay “chấp nhận”. Tonglen là một từ rất quan trọng; bạn hãy nhớ lấy nó. Nó là thực hành chính trong sự phát triển của Bồ đề tâm tương đối.</p>
<p style="text-align: justify;">Châm ngôn nói: “Hai cái ấy cần cưỡi trên hơi thở”. Chúng ta dùng hơi thở như một kỹ thuật theo cùng vì hơi thở thì thường trực và vì nó là một cái gì rất tự nhiên với chúng ta. Bởi thế, chúng ta cũng dùng nó ở đây, đúng như cách chúng ta đang làm trong kỹ thuật shamatha.</p>
<p style="text-align: justify;">Sự thực hành tonglen thì hoàn toàn dễ làm; nó là một thực hành ngồi thiền thực sự. Bạn cho đi hạnh phúc, lạc thú, thứ nào cảm thấy tốt đẹp của bạn. Tất cả những thứ ấy đi ra với hơi thở ra. Khi bạn thở vào, bạn hít vào những phẫn uất và rắc rối, thứ nào cảm thấy tệ hại. Toàn bộ vấn đề là thay đổi lãnh địa với nhau.</p>
<p style="text-align: justify;">Sự thực hành tonglen thì rất đơn giản. Chúng ta không cần phải phân loại trước tiên những định nghĩa giáo điều của chúng ta về tốt và xấu. Chúng ta chỉ đơn giản thở ra mọi thứ tốt đã cũ và thở vào mọi thứ xấu đã cũ. Ban đầu có vẻ như chúng ta liên kết một cách tiên khởi với những ý niệm của chúng ta về tốt và xấu. Nhưng khi tiếp tục, nó trở nên cụ thể hơn. Một mặt, bạn không thể hy vọng một lá thơ thân thiện từ bà của bạn khi mà bạn đã dấn mình vào trong một cuộc chiến với bà cách đây năm năm. Chắc chắn bà sẽ không viết cho bạn một lá thơ tốt đẹp chỉ sau ba ngày thực hành tonglen. Mặt khác, cho và nhận sẽ chắc chắn có một kết quả tốt, hoàn toàn tự nhiên. Tôi nghĩ đó là một vấn đề về sự chững chạc và thái độ tổng quát của bạn.</p>
<p style="text-align: justify;">Đôi khi chúng ta cảm thấy sợ hãi rằng chúng ta đang thở vào chất độc nó có thể giết chết chúng ta và đồng thời thở ra mọi thứ tốt đẹp nhỏ nhoi chúng ta có. Nó có vẻ hoàn toàn không thể thực hiện. Nhưng một khi chúng ta bắt đầu vượt sâu vào, chúng ta nhận ra rằng chúng ta còn có nhiều sự tốt hơn để thở ra và chúng ta cũng có nhiều điều hơn để thở vào. Như thế toàn thể tiến trình trở thành một cái gì cân bằng. Điều ấy luôn luôn như vậy, nhưng nó cần tu hành lâu dài. Cho và nhận là tương thuộc. Mặt này càng nhiều tiêu cực chúng ta nhận vào với một cảm thức rỗng rang và bi mẫn, thì càng có nhiều tốt đẹp để thở ra về mặt kia. Thế nên không có gì để phải mất. Tất cả đó là một tiến trình.</p>
<p style="text-align: justify;">Trong tonglen chúng ta ước mong nhận lấy sự khổ đau của những chúng sinh khác. Chúng ta hiểu điều ấy một cách cụ thể: chúng ta thực sự sẵn sàng nhận nó. Như vậy, nó có thể có những hiệu quả thực, cả về người thực hành lẫn những người khác. Có một câu chuyện về một đạo sư Kadam đang thực hành tonglen và ngài thực sự nhận lấy sự đau đớn của người khác trên chính mình: khi có người ném đá vào một con chó ở ngoài nhà của ngài, vị đạo sư bầm tím. Và sự việc như vậy có thể xảy ra cho chúng ta. Nhưng tonglen không nên được dùng như một loại đối trị. Bạn không làm nó rồi chờ đợi hiệu quả – bạn chỉ làm nó và buông thả nó. Vấn đề là không phải nó tác động hay không: nếu nó thành tựu, bạn thở nó ra; nếu nó không thành tựu, bạn thở nó vào. Thế đấy, bạn chẳng sở hữu cái gì cả. Đó là điểm chủ yếu.</p>
<p style="text-align: justify;">Thường thường bạn muốn bám lấy cái tốt của bạn. Bạn muốn làm một hàng rào quanh bạn và vất mọi thứ xấu xa ra ngoài hàng rào: những người lạ, những hàng xóm hay cái gì bạn có. Bạn không muốn họ đi vào. Bạn không muốn ngay cả những người hàng xóm dắt những con chó của họ đi trên đất bạn vì họ có thể làm hỏng bãi cỏ của bạn. Thế đấy, trong cuộc đời sinh tử bình thường, bạn không cho và không nhận chút nào. Bạn cố gắng hết mức để bảo vệ những hoàn cảnh thích thú nhỏ nhoi mà bạn đã tạo cho mình. Bạn ráng đặt nó trong chân không, như một trái cây trong hộp thiếc, sạch sẽ hoàn toàn. Bạn cố gắng bám giữ nó hết mức và mọi cái bên ngoài lãnh thổ bạn bị xem như đều đáng ngờ. Bạn không muốn mắc bệnh cúm hay bệnh tiêu chảy đang tấn công nơi địa phương bạn. Bạn thường trực tránh xa hết mức. Bạn có thể không đủ tiền để xây một lâu đài hay bức tường quanh bạn, nhưng cánh cửa trước của bạn rất chắc chắn. Bạn luôn luôn khóa hai lần cửa. Thậm chí khi lấy phòng trong một khách sạn, người quản lý luôn luôn nói với bạn khóa hai lần cửa và không để ai vào trong trừ phi chính bạn kiểm tra họ trước. Bạn có thể đọc điều đó trong bản điều khoản của chủ quán trọ yết trên mặt sau cửa khách sạn. Điều ấy chắc chắn nói với bạn toàn bộ sự việc. Chúng ta có điên không?</p>
<p style="text-align: justify;">Nói một cách căn bản, con đường đại thừa cố gắng chỉ cho chúng ta rằng chúng ta không việc gì phải tự bảo đảm cho mình. Chúng ta có thể trải rộng ra một chút – một chút thôi. Ý tưởng căn bản của thực hành cho và nhận là hầu như một cuộc diễn tập, một kỷ luật của sự không tham đắm trước đam mê, một cách để vượt khỏi lãnh địa. Vượt khỏi lãnh địa cốt đi ra với hơi thở ra, cho đi và cho ra, và đem vào với hơi thở vào càng nhiều càng tốt sự đau đớn và thống khổ của người ta. Bạn muốn trở thành đối tượng của cái đau đớn và thống khổ đó. Bạn muốn kinh nghiệm nó trọn vẹn và triệt để.</p>
<p style="text-align: justify;">Bạn thực hành đặt những người khác lên hàng đầu nhờ một kỷ luật rất cụ thể là tonglen. Bạn làm điều ấy như thế nào theo nghĩa bình thường? Hay bạn chạy đến người nào đó trên đường phố và nói: “Nào, hãy lấy kẹo của tôi và cho tôi khăn tay giấy trong túi của bạn?” Dĩ nhiên, bạn có thể làm điều đó nếu bạn muốn, và nếu bạn đủ tháo vát, bạn có thể làm thế mà không làm ai bực mình. Nhưng ấy là một kinh nghiệm với những người khác trên bình diện quá thô. Điều chúng ta làm thì khác. Chúng ta có một cách thực hành đặt người khác lên hàng đầu – bằng cách để cho đi và nhận lại qua phương diện hơi thở. Giai đoạn đầu của tonglen ắt ở sự thực hành cho và nhận trong tâm thức, một cách tâm lý, dần dần và từ từ. Rồi cuối cùng người ta có thể thực sự làm như một sự việc. Có nói trong kinh điển rằng người ta thậm chí có thể thực hành tonglen bằng cách cầm một miếng trái cây trong tay này và cho nó qua tay kia.</p>
<p style="text-align: justify;">Rõ ràng có một số chướng ngại cho việc thực hành tonglen, đặc biệt vì chúng ta đã đi vào một xã hội công nghiệp hiện đại. Nhưng bạn có thể làm nó từng bước, nó thực sự khiến bạn lớn lên và trở thành người trưởng thành rốt ráo. Điểm chính là khai triển một thái độ tâm thức trao đổi mình cho những người khác: thay vì là ông A, bạn có thể trở thành ông B. Bạn có thể có một số kiêu căng và e dè, tuy nhiên bạn có thể bắt đầu làm điều đó. Rõ ràng, để bắt đầu, tonglen là một trạng thái tâm lý hơn cái gì khác. Nếu mỗi người bắt đầu cho người khác những sự vật, đấy có thể là sự chiến đấu ghê gớm. Nhưng nếu bạn phát triển một thái độ sẵn sàng chia phần những đồ vật quý giá của bạn, cho đi những đồ vật quý giá của bạn cho những người khác, điều ấy có thể giúp khởi đầu tạo ra một điều chân thật tốt đẹp.</p>
<p style="text-align: justify;">Làm sao chúng ta thực hành thực sự tonglen? Trước tiên chúng ta nghĩ về cha mẹ chúng ta, hay bạn hữu chúng ta, hay bất kỳ ai hy sinh đời họ cho lợi ích của chúng ta. Trong nhiều trường hợp, chúng ta thậm chí chẳng bao giờ biết nói cám ơn họ. Rất quan trọng khi nghĩ đến điều đó, không phải để phát triển mặc cảm tội lỗi mà chỉ để thấu hiểu chúng ta là thế nào. Chúng ta luôn luôn nói: “Tôi muốn”, và họ đã làm quá nhiều cho chúng ta không một chút phàn nàn.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi chắc chắn bạn có một số câu chuyện về việc bạn đã đối xử tệ với cha mẹ và bạn bè của bạn như thế nào, những người đã giúp đỡ bạn rất nhiều. Họ cống hiến toàn bộ con người họ cho bạn, và bạn không bao giờ nghĩ đến chuyện cám ơn hay viết cho họ một lá thơ. Bạn cần nghĩ đến người đã chăm lo cho bạn rất nhiều nhưng họ không trông chờ được xác nhận. Có nhiều người như vậy. Đôi khi có người ở đâu không biết xuất hiện và cố gắng giúp đỡ cho bạn hết lòng. Những người như thế làm mọi sự cho bạn – họ phục vụ bạn, hy sinh chính họ, và rồi họ đi mất không để lại ngay cả một địa chỉ hay số điện thoại. Luôn luôn có người làm việc này, việc nọ cho bạn. Bạn cần nghĩ đến những hoàn cảnh ấy và đưa chúng vào sự thực hành tonglen của bạn. Khi bạn thở ra, bạn cho họ cái tốt nhất của bạn để trả ơn lòng tốt của họ. Để đẩy mạnh cái thiện trong thế giới, bạn cho ra cái tốt nhất mà bạn có, và bạn thở vào những rắc rối, khốn khổ, đau đớn của họ. Nhân danh họ, bạn nhận lấy đau khổ của họ.</p>
<p style="text-align: justify;">Đó là ý niệm căn bản về thực hành Bồ đề tâm tương đối. Đấy là một thực hành rất hướng về hành động. Chúng ta cho hết mức có thể cho, chúng ta trải rộng hết mức có thể trải rộng. Chúng ta trải rộng nhiều vì chúng ta có cái thiện căn bản, nó là một kho tàng vô tận. Bởi thế chúng ta chẳng mất chút gì và chúng ta có thể vẫn nhận nhiều hơn nữa. Chúng ta luôn luôn có thể là những thiết bị giảm sốc cho sự khổ đau của những người khác. Đó là một thực hành rất năng động – không phải tôi nói là tất cả chúng ta phải đồng nhất như nhau đâu. Chúng ta càng cho nhiều cái tốt nhất của chúng ta, chúng ta càng có thể nhận nhiều cái tệ hại của người khác. Đấy chẳng vĩ đại sao?</p>
<p style="text-align: justify;">Tonglen có vẻ là một trong những biện pháp tốt nhất cho chúng ta giải quyết những vấn đề về sinh thái và ô nhiễm môi trường của chúng ta. Bởi vì mọi sự đều bao gồm trong đó, tonglen là một cách thức nền tảng để giải quyết vấn đề ô nhiễm môi trường – đó là cách độc nhất. Hoàn toàn có thể có những kết quả vật chất về việc làm sạch sự ô nhiễm trong các thành phố lớn, thậm chí trong toàn thế giới. Khả năng ấy rất là mạnh mẽ.</p>
<p style="text-align: justify;">Cho và nhận không nên được xem như là bằng chứng cho sự can đảm cá nhân của chúng ta. Không phải chúng ta là người tốt nhất vì chúng ta làm tonglen. Cho và nhận cần được xem như một dòng chảy tự nhiên của trao đổi; nó chỉ diễn tiến, thế thôi. Chúng ta có thể có khó khăn nhận vào mình sự ô nhiễm, nhận vào bên trong cái xấu, nhưng chúng ta nhận nó vào mình hết lòng – trọn vẹn vào trong. Chúng ta nên cảm thấy rằng phổi chúng ta đều đầy với không khí xấu, rằng chúng ta thực sự tẩy sạch thế giới bên ngoài và đem nó vào trong chúng ta. Bấy giờ, có một công tắc nào được bật, và khi chúng ta thở ra, chúng ta thấy rằng chúng ta còn có một kho tàng bao la hơi thở tốt lành luôn luôn có thể cho ra.</p>
<p style="text-align: justify;">Chúng ta bắt đầu bằng việc nghĩ đến mẹ hay cha mẹ của bản thân chúng ta, đến người nào chúng ta thực sự rất thương yêu, chăm sóc nhiều, như mẹ chúng ta, người nuôi dưỡng chúng ta, chăm sóc chúng ta, chú tâm vào chúng ta và dưỡng dục chúng ta đến mức trưởng thành ngày nay. Chúng ta nghĩ trước tiên đến bà, người mà sự yêu mến và lòng tốt tỏa chiếm chúng ta. Kiểu mẫu ví dụ về mẹ chúng ta không nhất thiết là cách thức duy nhất. Ý tưởng là một người nào đó như một bà mẹ, người ấy tốt bụng và dịu dàng, kiên nhẫn với chúng ta. Chúng ta phải có ai đó dịu dàng, tốt bụng với chúng ta và họ chia xẻ sự tốt đẹp của họ với chúng ta. Nếu chúng ta không có, bấy giờ chúng ta là một cái gì trục trặc, chúng ta bắt đầu ghét bỏ thế giới – nhưng cũng có một biện pháp cho điều đó là thở vào trong mình sự ghét bỏ và thù hận thế giới của chúng ta. Nếu chúng ta không có cha mẹ tốt, một người mẹ tốt, hay một người tốt họ phản chiếu một thái độ tốt lòng với chúng ta để nghĩ đến, bấy giờ chúng ta có thể nghĩ đến chính chúng ta.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi bạn bắt đầu làm thực hành tonglen, bạn bắt đầu nghĩ đến cái tốt bạn có thể cho ra, cái bạn có thể cho những người khác. Bạn có nhiều điều tốt để cho, để thở ra cho những người khác. Bạn có nhiều cái tốt, nhiều minh mẫn, nhiều sức khỏe. Tất cả những thứ đó đến thẳng từ tâm thái thức tỉnh và giác ngộ nền tảng, cái ấy sống động, mạnh mẽ và đầy thần lực. Thế nên cái bạn cho ra không chỉ là tưởng tượng nữa, hay một cái gì bạn phải làm cho nổ máy; bạn hiện có điều gì tốt để cho đến bất kỳ ai. Ngược lại, bạn có thể thở vào một cái gì đau đớn và tiêu cực. Sự khổ đau mà những người khác đang trải nghiệm có thể được đem vào bên trong bởi vì, ngược lại với nó, bạn đang có sự mạnh khỏe và tỉnh thức nền tảng, chắc chắn có thể thu hóa bất kỳ cái gì xảy đến. Bạn có thể thu vào nhiều khổ đau hơn nữa bởi vì bạn có nhiều hơn nữa để cho ra.</p>
<p style="text-align: justify;">Ý niệm ấm áp là nguyên lý căn bản của thực hành tonglen. Điều bạn đang làm cũng được gọi là thực hành Từ, hay trong tiếng Sanskrit, maitri bhavana. Maitri nghĩa là “thân hữu”, “ấm áp” hay “thiện cảm” và bhavana nghĩa là “thiền định” hay “thực hành”. Trong tonglen hay maitri bhavana, chúng ta thở ra mọi thứ dịu dàng và tốt lòng, cảm thấy tốt về tất cả mọi sự – thậm chí cảm thấy tốt về việc đang ăn bánh sô-cô-la hay uống nước lạnh hay đang sưởi ấm mình. Bất kỳ cái gì tốt đẹp hiện hữu trong chúng ta, bất cứ cái gì chúng ta cảm thấy tốt, chúng ta thở ra cho những người khác. Chúng ta phải cảm thấy tốt đẹp đôi lúc nào đó – dù nó chỉ kéo dài một phút hay một giây. Và rồi chúng ta thở vào trong tình huống ngược lại, dù cho nó là xấu và khiếp, thô kệch và đáng ghét. Chúng ta cố gắng thở nó vào trong chúng ta.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi muốn nói thẳng thừng rằng rất quan trọng đối với bạn khi đảm nhận thực hành tonglen một cách hoàn toàn nghiêm túc. Tôi e rằng bạn sẽ khó chịu bứt rứt. Điểm chính là thực sự làm nó một cách thích đáng và triệt để. Hơn nữa, quan trọng là vui thích vì chúng ta đang ở trong một điều kiện làm được cái mà nhiều người khác không bao giờ làm. Vấn đề rắc rối là họ luôn luôn cố gắng cho ra cái cái xấu và nhận vào cái tốt. Đấy là vấn đề của xã hội nói chung và cũng là của thế giới. Nhưng giờ đây chúng ta đang ở trên con đường đại thừa và lý luận bình thường bị đảo ngược. Thật tuyệt, thật phi thường! Chúng ta thực sự đang có cái “xẻng đào” bên trong, có thể nói thế, trên tâm của Phật, trực tiếp và tốt nhất. Xin hãy nghĩ về điều đó. Sự thực hành này sẽ cực kỳ giúp đỡ bạn, thế nên xin hãy dùng nó một cách nghiêm túc.</p>
<p style="text-align: justify;">Thực hành tonglen không thuần túy là việc tu hành tâm thức. Điều bạn đang làm là thật! Khi bạn thực hành, bạn phải rất cụ thể: khi bạn thở ra, bạn thật thở ra điều tốt; khi bạn thở vào bạn thật thở vào cái xấu. Chúng ta không thể giả vờ.</p>
<p style="text-align: justify;">Hãy khởi hành với cái tức thời trực tiếp. Chỉ cái ấy. Cái ấy. Bạn nên cảm thấy rằng toàn thể sự việc đều nới lỏng, thả lỏng. Không có cái gì thực sự bám dính vào bạn hay neo vào trong bạn; mọi thứ đều có thể tách lìa. Khi bạn thả nó đi, nó ra đi trọn vẹn. Khi những sự vật trở lại với bạn, chúng cũng không thả neo, từ một quan điểm ngoài cuộc, vô can. Chúng đến với bạn và bạn đi ra với chúng. Đó là một kinh nghiệm rất kích thích thực sự. Bạn cảm thấy một cảm thức khoáng đạt khủng khiếp.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi bạn buông thả, đó giống như cắt đứt một con diều khỏi sợi dây của nó. Nhưng dù không có dây, con diều vẫn trở lại, như một người nhảy dù đáp xuống với bạn. Bạn cảm thấy một cảm giác trơn lỏng và những sự vật bắt đầu lưu thông rất kỳ diệu. Không có cái gì để đối xử với, liên hệ với trong bất kỳ hình thức bóng gió hay ngầm hiểu nào. Không có cảm giác có ai đó đang làm những hoạt động chính trị đằng sau những màn cảnh. Mọi sự hoàn toàn trôi chảy tự do. Thật lạ lùng tuyệt diệu! – và bạn có thể làm điều đó. Đấy đích xác là cái chúng ta hiểu khi nói về sự ngây thơ chất phác. Hiển nhiên, bạn có thể rất tốt đẹp trong sự cho đi, và rất tốt đẹp trong nhận lại. Điều ấy thật thích thú.</p>
<p style="text-align: justify;">Trong thực hành tonglen, chúng ta thay thế sự chánh niệm về hơi thở không có nội dung nào, bằng chánh niệm về hơi thở có nội dung. Những nội dung là những tư tưởng có tính tình cảm quy chiếu về nỗi khổ đau và vui sướng của con người. Thế nên bạn có nhiệm vụ làm việc mạnh mẽ cho sự lợi lạc của những người khác. Bạn có nhiệm vụ giúp đỡ người ta. Nếu có người nào chảy máu trước mặt bạn, bạn không thể đứng đấy cầm băng – bạn có nhiệm vụ chạy đến và băng bó cho người ấy, vì cái thiện! Đích thị là bạn làm thế. Và rồi bạn trở lại và ngồi xuống và chờ xem có ai khác cần đến băng. Giản dị như vậy. Đó là đường lối trợ giúp ban đầu.</p>
<p style="text-align: justify;">Con người cần giúp đỡ. Thế nên chúng ta cần tỉnh thức hơn tí nữa. Chúng ta cần chú ý rằng chúng ta không xem điều đó là một giấc mơ ban ngày hay một ý niệm. Chúng ta phải xem nó là rất cụ thể và rất bình thường. Chỉ thở ra và thở vào. Nó rất cụ thể, rất trực tiếp. Sự lan man phóng dật không ngự trị – trừ phi bạn bị một con quỷ hay hồn ma Julius Caesar hay đại loại thứ gì như vậy ám ảnh. Hãy làm điều ấy một cách rất trực tiếp, rất cụ thể và nghiêm ngặt. Hơi thở của bạn đi ra cho cái kia, hơi thở của bạn đi vào cho cái này – cái kia, cái này, cái kia, cái này. Bạn thở ra cái tốt và thở vào cái xấu. Nó rất đơn giản và cụ thể.</p>
<p style="text-align: justify;">Bạn không thực hành tonglen với sự chờ đợi kết quả. Bạn chỉ làm nó và buông thả nó. Bạn không trông chờ những kết quả. Kết quả có đến hay không, bạn cũng chỉ làm nó và buông thả nó. Nếu kết quả không có, bạn nhận vào, và nếu nó có, bạn cho ra. Như thế bạn không sở hữu cái gì cả. Đó là quan niệm tổng thể. Khi cái gì đến một cách tốt đẹp, bạn cho nó đi; nếu cái gì không thành tựu, bạn nhận nó vào.</p>
<p style="text-align: justify;">Thực hành tonglen không phải là một việc quá tinh tế. Nó không triết lý, thậm chí không cả tâm lý. Nó là một đường lối tâm thức rất cực kỳ đơn giản. Sự thực hành rất sơ khai, thật thế, sơ khai nhất trong tất cả những thực hành Phật giáo. Khi bạn nghĩ về Phật giáo và mọi thứ trí huệ tinh vi, triết học và kỹ thuật đã được khai triển, thật ngạc nhiên rằng chúng nảy ra từ sự thực hành này, rằng chúng ta đang làm một việc đơn giản và sơ khai như vậy. Nhưng chúng ta làm nó và nó hữu hiệu. Nó hình như đã tốt đẹp cho nhiều thế kỷ, và những thế kỷ ấy đã sản sinh ra một số bồ tát, gồm cả chính đức Phật.</p>
<p style="text-align: justify;">Chỉ lưu ý với kỹ thuật; sự lan man phóng dật không thành vấn đề. Khi bạn đi ra, bạn ở ngoài; khi bạn đi vào bạn ở trong. Khi bạn nóng, bạn thì nóng; khi bạn lạnh, bạn thì lạnh. Hãy đơn giản xuyên thẳng vào hoàn cảnh ấy và rất chính xác. Hãy làm cho nó rất cụ thể và rất đơn giản. Chúng ta không muốn biến điều ấy thành một loại cách mạng tưởng tượng, một đường lối xã hội hay tâm lý. Chúng ta hãy làm nó một cách thích đáng.</p>
<p style="text-align: justify;">Chúng ta cần thành thực để bắt đầu. Đó là điểm rất quan trọng. Và chúng ta cần rất cụ thể với kỹ thuật. Nó đã tác động trên những thế hệ quá khứ, và đã chứng tỏ là chân thật. Thế nên chúng ta có thể thực hành cụ thể. Chúng ta không phải nghiên cứu nó thêm nữa. Thay vào đó, chúng ta có thể hoàn toàn tin tưởng để thực hành và chỉ thực hành nó một thời gian. Bấy giờ chúng ta sẽ khám phá ảnh hưởng của nó và chúng ta có thể tiếp tục từ đó. Thình lình, chúng ta sẽ thấy rằng chúng ta có thể đạt được giác ngộ.</p>
<p style="text-align: justify;">Cho và nhận thật đúng như là huấn luyện nơi bãi tập. Nó giống như những người lính học cách làm sao đâm thủng một bao đầy cát: thấy đó là kẻ thù, họ hét lên: “Hô!”, khi họ đâm xuyên bao cát với lưỡi lê của họ. Một số người lính phải có một thời gian khó nhọc để hòa mình với thiên nhiên vì họ đến từ những thành phố, nơi người ta chưa từng có ý tưởng sống với tuyết hay sức nóng của mùa hè phải thế nào; họ không biết làm sao vượt sông hay làm nhiều thứ khác, thế nên những người lính phải tập luyện ở thao trường. Tương tự, những chiến sĩ đi theo con đường Bồ tát đi qua một loại thao trường, tập luyện như vậy.</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu chúng ta bắt đầu bị tổn thương vì sự chất phác ngây thơ, thế là tốt. Đó là mức độ nơi đó chúng ta có thể trao đổi chính bản thân chúng ta cho những người khác. Chúng ta bắt đầu cảm thấy rằng vì chúng ta làm một công việc ngây thơ, chân chất như thế chúng ta thích mời tiếp những người khác. Chúng ta không chỉ muốn cho ra sự sung sướng của chúng ta cho những người khác và đem vào sự đau đớn của họ. Có cái gì còn hơn thế. Chúng ta muốn cho ra sự ngây thơ chân chất cho những người khác và chúng ta muốn mời vào trong chúng ta sự giả dối của họ. Đó là cái gì còn hơn là chỉ trao đổi sung sướng lấy đau đớn. Đó là cách thức vĩ đại nhất để trao đổi chúng ta cho những người khác, và việc đó cần thiết cho cái thế giới rất, rất xấu này. Trao đổi hạnh phúc lấy khổ đau là rất đơn giản và dễ làm. Chẳng hạn, người nào qua đường muốn tắm nước nóng, nhưng khi y nhảy vào nước, nước lại lạnh. Thế nên bạn có thể nói: “Hãy đến đây và nhảy vào nước nóng với tôi. Bạn nhảy vào bồn tắm nóng của tôi và tôi sẽ nhảy vào bồn tắm lạnh của bạn”. Thế là tốt, không có vấn đề gì lắm – nhưng nhảy vào sự đạo đức giả của mỗi người thì hấp dẫn hơn. Đó là điều chúng ta đang cố gắng làm.</p>
<p style="text-align: justify;">Sự chân chất của chúng ta cần được chia xẻ với người nào đó. Nó cần phải cho đi. Sự chân chất không nên được xem như viên ngọc độc nhất của gia đình chúng ta mà chúng ta muốn bám giữ. Chúng ta phải cho sự chân chất của chúng ta đến bất kỳ ai. Chúng ta không chỉ thả nó đi theo cách ấy; thay vào đó, chúng ta đem sự lừa dối của người khác vào chúng ta, và chúng ta làm việc với sự chân chất của chúng ta cùng với cái cong quẹo của người khác đó. Thế nên trao đổi chính mình với người khác là cái gì còn hơn chúng ta tưởng. Nó hơn là chỉ nhảy từ nước nóng vào nước lạnh.</p>
<p style="text-align: justify;">Xa hơn, bạn bắt đầu khai triển một cảm thức hoan hỷ. Bạn thực sự làm điều gì rất ích lợi, thực tế và kỳ diệu một cách nền tảng. Bạn không chỉ tự dạy mình làm thế nào để không ích kỷ, vô ngã, trong ý nghĩa quy ước, mà bạn còn dạy cho thế giới làm thế nào vượt thắng sự đạo đức giả, cái này càng ngày càng trở nên dày nặng khi thế giới càng ngày càng tinh xảo, thạo đời, có thể nói như thế – càng ngày càng đi vào những thời đại đen tối, nói theo lối khác.</p>
<p style="text-align: justify;">Cho và nhận là một sự mở rộng kỹ thuật shamatha. Trong phương pháp shamatha, chúng ta không trụ vào cái gì cả, nhưng chúng ta diễn tiến bằng cách làm việc với chuyển động. Chúng ta không chỉ cố ý giữ tâm thức chúng ta hoàn toàn vững chắc, hoàn toàn an định, mà chúng ta cố gắng sử dụng những vọng động chập chờn của tiến trình tư tưởng của chúng ta bằng cách theo hơi thở của chúng ta và nhìn vào những tư tưởng tiềm thức của chúng ta. Chúng ta khai triển Bồ đề tâm đúng như cách chúng ta thực hành shamatha, chỉ có điều sự thực hành của chúng ta trong trường hợp này còn nổi bật hơn nhiều, bởi vì thay vì chỉ làm việc với tâm thức tiềm thức hay những tư tưởng phóng dật, thì chúng ta nhìn xa hơn nữa vào nội dung của những tư tưởng chúng ta, nội dung hoặc là tham, sân hay si. Thế nên chúng ta vượt khỏi kỹ thuật shamatha một chút, để bao gồm những nội dung của những tư tưởng ấy.</p>
<p style="text-align: justify;">Toàn bộ sự việc là đã từ quá lâu chúng ta đã muốn đẩy sự đau đớn về cho những người khác và chăm chút sự sung sướng cho mình. Đấy là vấn đề kéo dài suốt. Trong trường hợp này, chúng ta đảo ngược hoàn toàn cái luận lý bình thường để xem cái gì xảy ra. Thay vì đẩy khổ đau qua những người khác, chúng ta nhận khổ đau trên chính chúng ta; thay vì hút lấy hạnh phúc của người khác, chúng ta đem hạnh phúc của chúng ta cho họ. Luôn luôn chúng ta đã làm điều sinh tử thông thường, thế nên chúng ta chỉ cố gắng lật ngược cái luận lý sinh tử một chút để xem điều gì xảy ra. Và điều thường xảy ra là bạn trở nên một người hòa nhã. Bạn không trở nên quỷ quái, bạn trở nên “được việc”. Bạn thấy đó, bạn đã quá đỗi vô lý, không lý trí suốt đến bây giờ, và để làm cho mình trở thành một người có lý trí, bạn cần đẩy quá mức toàn bộ sự việc một tí. Làm như thế, bạn bắt đầu thấu hiểu một người đứng đắn, đàng hoàng là thế nào. Đó gọi là Bồ đề tâm tương đối. Ở đây, quan trọng là hiểu được sự bất hợp lý của bạn.</p>
<p style="text-align: justify;">Tonglen cũng rất quan trọng về mặt thực hành kim cương thừa. Bởi thế, những hành giả kim cương thừa cũng cần lưu ý đến thực hành này. Họ nên làm nó rất cẩn trọng. Không có tonglen các bạn không thể thực hành chút nào những phương pháp kim cương thừa của utpattikrama (giai đoạn phát triển) và sampannakrama (giai đoạn thành tựu). Bạn trở thành một hóa thần không có trái tim. Có một câu chuyện về hai kim cương sư trao đổi với nhau những nhận xét về học trò của mình. Một vị nói: “Đệ tử của tôi có thể thi hành những phép lạ, nhưng không biết sao sau đó họ như mất trái tim. Họ trở thành những người bình thường”. Vị kia nói: “Cũng lạ lùng, những đệ tử kim cương thừa của tôi không thể thực hiện các phép lạ, nhưng họ luôn luôn khỏe mạnh”. Hai vị thầy tiếp tục thảo luận vấn đề này. Rồi một vị nói: “Đúng rồi, tất cả họ đều thực hành tonglen như thế nào?” Cả hai vị thấy đều cười và nói: “Ha ! Chính là điều đó đấy”. Từ quan điểm này, rất quan trọng đối với chúng ta là có một cốt lõi căn bản của thực tại, để cho khi chúng ta thực hành kim cương thừa, chúng ta không chỉ mặc vào những khuôn mặt và y phục như các hóa thần.</p>
<p style="text-align: justify;">Ngay trong thực hành tiểu thừa, chúng ta cũng không chỉ mặc vào y áo và cạo đầu và mọi thứ còn lại. Không có thực hành tonglen, cả tiểu thừa lẫn kim cương thừa đều trở thành xác chết của con sư tử. (Sư tử là vua của loài thú, khi nó chết, thân thể nó không con vật nào dám tấn công, nhưng những con trùng trong chính thân sư tử ăn nó). Như Phật đã nói, giáo lý của ngài sẽ không bị ai ở ngoài hủy hoại mà là chính những người tự nhận ở trong giáo lý đó nhưng không thực hành chánh pháp. Ở điểm này Phật ám chỉ rõ ràng đến con đường bồ tát. Chính truyền thống và phương pháp đại thừa mang giữ cả tiểu thừa và kim cương thừa. Xin hãy nghĩ đến điều đó.</p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><b>8. </b><b>Ba đối tượng, ba độc, và ba hạt giống của công đức</b></p>
<p style="text-align: justify;" align="center">Châm ngôn này liên hệ với kinh nghiệm sau thiền định, đến sau thực hành chính. Liên quan đến tham sân si trong thực hành chính của tonglen thì rất mạnh mẽ, nhưng sự thực hành sau thiền định là cái gì nhẹ hơn.</p>
<p style="text-align: justify;">Ba đối tượng là bạn, thù và trung tính. Ba độc là tham, sân, si hay vô minh mê lầm. Và ba hạt giống của công đức là sự vắng mặt của tham, sân, si.</p>
<p style="text-align: justify;">Sự thực hành của châm ngôn này là nhận lấy tham, sân, si của những người khác trên chính chúng ta để cho họ được tự do và không ô nhiễm. Tham là muốn hấp thu hay sở hữu; sân là muốn chối bỏ, tấn công, trục xuất; và si hay lãnh đạm là bạn không thể bị quấy rầy, bạn không lưu tâm thích thú, một loại năng lực nghịch với trí huệ bát nhã. Chúng ta nhận lấy trên chính chúng ta sự sân hận, tấn công của những kẻ thù của chúng ta, cái tham của bạn bè chúng ta và sự lãnh đạm của những người trung tính.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi chúng ta nghĩ đến kẻ thù của chúng ta, điều này gợi ra sự khiêu khích tấn công. Bất cứ sự tấn công nào kẻ thù của chúng ta đã tạo ra cho chúng ta – hãy để cho sự tấn công ấy là của chúng ta và để cho kẻ thù nhờ đó mà được giải thoát khỏi mọi loại tấn công gây hấn. Bất cứ tham đắm nào bạn bè chúng ta đã gây ra, chúng ta hãy mang lấy sự loạn thần ấy vào mình và để cho bạn bè chúng ta được giải thoát khỏi tham đắm. Và sự lãnh đạm dửng dưng của những ai “trung dung” hay “vô tâm”, những ai ngu si, mê muội hay không quan tâm, chúng ta hãy đem chứng loạn thần ấy vào mình và để cho những người ấy giải thoát khỏi si ám vô minh.</p>
<p style="text-align: justify;">Bất kỳ khi nào thứ nào trong ba độc xảy ra trong đời bạn, bạn cần làm thực hành cho và nhận. Bạn chỉ nhìn thẳng vào tham, sân, si của bạn – bạn không xem chúng như một vấn đề rắc rối hay một hứa hẹn. Thay vì thế, khi bạn đang ở trong một trạng thái sân, bạn bảo: “Mong rằng cái sân này là một căn cứ cho tôi tu hành. Mong rằng tôi học giữ được cái sân của tôi cho chính tôi, và mong tất cả chúng sanh nhờ đó mà đạt giải thoát khỏi sân giận”. Hay: “Mong rằng cái tham này là của tôi. Bởi vì nó thuộc về tôi nhờ tôi nắm giữ nó, bởi thế mong cho những người khác giải thoát khỏi tham đắm như thế”. Với si, bạn cũng làm như vậy.</p>
<p style="text-align: justify;">Mục tiêu của việc làm ấy là khi bạn bắt đầu giữ ba độc như là của chính bạn, khi bạn sở hữu chúng trọn vẹn và đầy đủ, khi bạn đảm đương chúng một cách hoàn toàn, bạn sẽ thấy khá thích thú rằng luận lý bị đảo ngược. Nếu bạn không có đối tượng cho sự sân giận, bạn không thể tự giữ sự sân giận của riêng bạn một cách thuần túy bởi chính bạn. Nếu bạn không có đối tượng để tham, bạn không thể tự giữ vào cái tham của bạn. Và theo cùng cách, bạn không thể bám giữ vào cái si của bạn.</p>
<p style="text-align: justify;">Bằng cách giữ cái độc của bạn, bạn buông bỏ đối tượng hay ý định của cái độc của bạn. Bạn thấy đó, cái thường xảy ra là bạn có những đối tượng của ba độc. Khi bạn có một đối tượng của sân chẳng hạn, bạn cảm thấy nổi giận với nó – đúng không? Nhưng nếu sự giận dữ của bạn không được hướng đến cái gì cả, đối tượng của sân tan rã. Không thể có một đối tượng của giận dữ, bởi vì sự giận dữ thuộc về bạn hơn là về đối tượng của nó. Bạn cho đối tượng lòng bi của bạn đến độ nó không khêu gợi nổi sự giận dữ của bạn – bấy giờ bạn tức giận với cái gì? Bạn thấy chính bạn phơi trải ra ở đó, mà không có ai để phóng chiếu vào. Bởi thế bạn có thể cắt tiệt gốc rễ của ba độc bằng cách xem những người khác quan trọng hơn chính bạn. Như thế một sự “vặn nút” thích thú xảy ra.</p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><b>9. </b><b>Trong mọi hoạt động, hãy tu hành theo những châm ngôn</b></p>
<p style="text-align: justify;">Câu châm ngôn này liên hệ với thực hành sau thiền định là rất thú vị và quan trọng. Chúng ta dùng kỹ thuật này mọi lúc, khắp hết sự thực hành của chúng ta. Đặc biệt trong những môi trường học pháp, chỗ nào chúng ta có một bức tường chúng ta treo những câu châm ngôn này để tự nhắc nhở mình về chúng. Cốt yếu là nắm bắt cái tư tưởng đầu tiên và trực tiếp. Hoàn toàn không phải là óc giản đơn. Ý tưởng là trong khi nắm bắt tư tưởng đầu tiên, tư tưởng đầu tiên này nên chỉ có vài chữ.</p>
<p style="text-align: justify;">Trong trường hợp này, bất kỳ khi nào bạn cảm thấy tính chất này của cái ngã, bất kỳ khi nào bạn cảm thấy “tôi” – và cũng như “tôi là thế này thế nọ” – bấy giờ bạn cần nghĩ đến hai câu nói:</p>
<p style="text-align: justify;">(1) Nguyện tôi nhận mọi cái xấu; nguyện những công đức của tôi đến cho những người khác.</p>
<p style="text-align: justify;">(2) Lợi lộc và chiến thắng cho những người khác; mất mát và thất bại dành cho tôi.</p>
<p style="text-align: justify;">(3) Điều này không phải nói ngoài miệng, mà là một tiến trình tư tưởng: bất kỳ lúc nào bạn có một cảm thức ghê sợ, bạn biến nó thành của riêng; bất kỳ lúc nào bạn có một cảm thức phấn chấn, bạn cho nó đến những người khác. Thế nên có cái loại tương phản đen và trắng: đen và trắng, ghê tởm và thơ thới, cảm thấy xấu và cảm thấy đẹp (Vidyadhara đưa bàn tay lui tới). Việc này xảy ra rất đơn giản. Khi có “tôi”, bạn nhận nó – khi có “tôi là” bạn cho nó. Nó đòi hỏi nhiều cố gắng bởi vì nó là một công việc lớn lao. Đó là tại sao nó được gọi là đại thừa (thừa lớn lao), nó là một cuộc làm ăn lớn. Bạn không thể ngủ nơi tay lái khi bạn đang lái xe trên đại xa lộ này. Nó đòi hỏi nhiều cố gắng. Nó không phải là trò đùa. Với sự chắc tay bạn không thể có sai lầm. Phải luôn luôn chắc tay. Nó không phải là trò đùa!</p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><b>10. </b><b>Hãy bắt đầu chuỗi cho và nhận với chính bạn</b><b> </b></p>
<p style="text-align: justify;">Cách chúng ta thường diễn tả ý tưởng này là: “Tư tưởng đầu tiên là tư tưởng tốt nhất”. Thường thường chúng ta có cảm giác rằng cái này xảy ra trước tiên, trước cái kia. Thế nên khi nào bất kỳ cái gì cái gì xảy ra, việc đầu tiên phải làm là nhận sự khổ đau về chính bạn. Sau đó, bạn cho đi cái gì còn lại vượt hơn cái đó, cái gì thích thú. Chúng ta không nhất thiết nói thích thú theo nghĩa cảm thấy cực kỳ tốt – mà cái gì khác với khổ đau được cho đi. Thế nên bạn không bám giữ vào bất kỳ cách thức nào để tiêu khiển cho chính bạn hay để cho mình một đối xử thích thú.</p>
<p style="text-align: justify;">Châm ngôn này nói đến cho đi tham, vì chính cái tham khiến bạn đòi hỏi lạc thú. Bởi thế, câu này cũng liên hệ rất sống động và chặt chẽ với trì giới Ba la mật. Chúng ta không nói về sự thích thú làm khổ mình, hay về giết chết hay hủy hoại chính bạn. Nhưng bạn bắt đầu thấu hiểu rằng mọi sự liên hệ với những đòi hỏi muốn hay không muốn đều bao hàm tham muốn sở hữu và không cho ra. Thế nên toàn bộ đường lối ở đây là mở ra lãnh địa của bạn một cách hoàn toàn, buông thả tất cả mọi sự. Nếu bạn thình lình khám phá rằng có một trăm dân híp-pi muốn cắm trại trong phòng khách của bạn, hãy để cho họ làm thế! Nhưng bấy giờ những người híp-pi đó cũng phải thực hành.</p>
<p style="text-align: justify;">Ý tưởng căn bản của thực hành này là thực sự rất hoan hỷ. Thật kỳ diệu những con người có thể làm một trao đổi phi thường như thế và họ sẵn sàng mời những hoàn cảnh không đáng ưa như vậy vào trong thế giới của họ. Thật kỳ diệu khi họ sẵn sàng buông bỏ những góc nhỏ nhất của sự bí mật và riêng tư, đến độ sự bám giữ của họ vào sự gì đều ra đi trọn vẹn. Điều ấy rất can đảm. Chúng ta chắc chắn có thể nói rằng đấy là thế giới của người chiến sĩ, từ quan điểm bồ tát.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Đức Chošgyam Trungpa Rinpoche</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Việt dịch: Trùng Hưng</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Nguyên tác: Training the Mind and Cultivating Loving-Kindness, NXB Shambhala, 1993</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Trích: Con Đường Căn Bản Đến Giác Ngộ, NXB Thiện Tri Thức, 2001</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/con-duong-can-ban-den-giac-ngo/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Sáu loại cô đơn</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/sau-loai-co-don/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/sau-loai-co-don/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 22 Oct 2019 16:07:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Kinh sách Shambhala]]></category>
		<category><![CDATA[Shambhala]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=9600</guid>
		<description><![CDATA[Không một chỗ để trụ là sự đơn độc tột cùng. Đó còn gọi là sự giác ngộ. Không có một chỗ nào để trụ trong giáo pháp Trung đạo. Tâm không có chỗ trụ thì không tự giải quyết được gì vì không có nơi để tập trung, nắm níu. Làm sao mình có thể đạt được chỗ không trụ? Để đạt được chỗ không trụ mình phải thay đổi thói quen thâm căn,&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/sau-loai-co-don/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><i>Không một chỗ để trụ là sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đơn độc</span> tột cùng. Đó còn gọi là sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giác ngộ</span>.</i></p>
<p style="text-align: justify;">Không có một chỗ nào để trụ trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giáo pháp</span> T<span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rung đạo</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tâm không</span> có chỗ trụ thì không tự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giải quyết</span> được gì vì không có nơi để tập trung, nắm níu. Làm sao mình có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thể đạt</span> được chỗ không trụ? Để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đạt được</span> chỗ không trụ mình phải thay đổi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thói quen</span> thâm căn, cố đế mà mình hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phản ứng</span> khi có chuyện gì xảy ra: Muốn tìm cho ra cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giải quyết</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn đề</span> đó bằng bất cứ giá nào. Tôi sẽ chết mất nếu tôi không thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm ra</span> một lối thoát, một giải pháp! Khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm ra</span> được câu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trả lời</span>, mình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> như đang bị kẹt trong một tình huống khó xử. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span>, như gà nuốt nhằm dây thun với những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> bồn chồn, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nóng nảy</span>, khó chịu mà mình luôn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố tránh</span> né bằng cách tìm cho ra một lối <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giải quyết</span>. Cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> đó thật là nặng nề!</p>
<p style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tuy nhiên</span>, năm này tháng nọ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm ra</span> được lối thoát này, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giải pháp</span> nọ, có khi phải, có khi trái, có khi đúng, có khi sai, nhưng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chưa bao giờ</span> thực sự thay đổi được gì. Lục lọi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm kiếm</span> một sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bảo đảm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an ổn</span> chỉ mang lại niềm vui tạm bợ. Giống như thay đổi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vị trí</span> của hai chân trong lúc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi thiền</span>. Chân mình bị đau vì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi xếp bằng</span> lâu nên mình phải thay đổi vị thế của chúng. Và rồi mình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy:</span> ‘Phào! Thật là nhẹ nhõm!’ Nhưng 2 phút rưỡi sau, mình lại muốn thay đổi vị thế của chúng nữa. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> cứ xoay trở bên này, xoay trở bên kia để tìm một vị thế <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thoải mái</span>, yêu thích, và sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vừa lòng</span> mà mình có được thì rất ngắn ngủi.</p>
<p style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> nghe nhiều về nỗi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thống khổ</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">luân hồi</span>, và luôn cả <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sự giải thoát</span>. Nhưng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> chưa nghe nhiều về nỗi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau khổ</span> từ việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> bị kẹt cứng đến việc hết bị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mắc kẹt</span>, được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tự do</span>. Tiến trình của việc hết bị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mắc kẹt</span> đòi hỏi một sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">can đảm</span> ghê gớm, vì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đang thay đổi, tận gốc rễ, cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp nhận</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tại</span>, như đang thay đổi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">toàn diện</span> cấu tử cơ bản của tế bào <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">di truyền</span> (DNA). <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> đang <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mở trói</span> cho một kiểu mẫu mà không phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản chất</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con người</span>. Kiểu mẫu của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con người</span> là: <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> phát họa hàng ngàn, hàng tỷ cách khả thể để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đạt được</span> lối thoát, giải tỏa những khó khăn, bế tắc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong đời</span> sống. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> có thể có những hàm răng trắng bóng hơn, một mảnh vườn cỏ dại không mọc được, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">một đời</span> sống không bao giờ có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xung đột</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bất hòa</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">một thế</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giới không</span> có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hổ thẹn</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> có thể sống <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạnh phúc</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mãi mãi</span>.  Kiểu sống này khiến <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> thêm nhiều chuyện <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bất như ý</span> và gây nhiều <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau khổ</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Làm người, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> không chỉ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm kiếm</span> những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giải pháp</span>, lối thoát cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đời sống</span>, mà còn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> mình xứng đáng với những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giải pháp</span> đó. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tuy nhiên</span>, không chỉ mình không xứng đáng với những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giải pháp</span>, lối thoát như vậy, mà còn bị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau khổ</span> từ những thứ đó. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> không xứng như vậy; <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực ra</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> xứng đáng những thứ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt hơn</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> xứng được có quyền <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thừa kế</span>, mà đây chính là T<span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rung đạo</span>, một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trạng thái</span> tâm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phóng khoáng</span> mà mình có thể thư giãn với những mâu thuẫn và bất trắc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong đời</span> sống. Đến một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chừng mực</span> nào đó, mình luôn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm cách</span> tránh né sự nhập nhằng, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mơ hồ</span> (uncertainty). <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tự nhiên</span> đang kinh qua những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">triệu chứng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm lý</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trốn tránh</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trốn tránh</span> từ những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">suy nghĩ</span> cho rằng có một khó khăn, bế tắc, và một người nào, ở một nơi nào đó, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần phải</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giải quyết</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn nạn</span> này.</p>
<p style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Con đường Trung đạo</span> luôn rộng mở. Nhưng khó mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thành tựu</span> được vì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bản chất</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm tính</span> cố hữu mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">loài người</span> ai cũng có. Khi ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span>, khi ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tuyệt vọng</span>, điều mình thích làm là tìm cho ra cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trốn thoát</span>, hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm cách</span> tránh né. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> không muốn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi yên</span> và cảm nhận những gì mình đang <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> không chịu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">để yên</span> để được chữa trị. Nhưng đó chính là cách mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con đường Trung đạo</span> khuyến khích mình làm. Nó khuyến khích <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đánh thức</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lòng can đảm</span> mà ai cũng có, không có ngoại lệ, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bao gồm</span> luôn cả bạn và tôi.</p>
<p style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thiền quán</span> chỉ cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phương cách</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tu pháp</span> T<span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rung đạo</span> - ở ngay chỗ này. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> được dạy là đừng phê phán những gì đang xảy ra trong tâm mình. Đúng ra là không nên nắm níu những gì khởi lên trong tâm. Những thứ mình cho là xấu hay tốt, mình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đơn giản</span> chỉ nhìn nhận chúng như là những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý nghĩ</span>, mà không để cho những kịch tính xảy ra khi mình cho nó là đúng hay sai. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> được hướng dẫn là để cho những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý nghĩ</span> này đi qua, giống như mình đụng nhẹ những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bong bóng nước</span> bằng một cọng lông chim. Cách nghiêm ngặt thẳng thắn này chuẩn bị cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> thôi đừng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vọng tưởng</span>, đừng vùng vẫy nữa, và để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">khám phá</span> một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trạng thái</span> sống tươi mát, không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thành kiến</span>, và không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiên vị</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Trải nghiệm của những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> rõ rệt, như là sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span>, chán chường, lo sợ, có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mang đến</span> sự thai nghén đặc thù với sự khát khao tìm một lối thoát. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Trừ phi</span>, mình có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thoải mái</span> với những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> này. Khi mình đang trải nghiệm chúng thì thật là khó mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">để yên</span>, không làm gì hết. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> muốn có một lối thoát, một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giải pháp</span>, dù chiến thắng hay thất bại, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">khen tặng</span> hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đổ lỗi</span>. Ví dụ như, nếu có ai đó cho mình ra rìa, mình không thích phải ngồi chịu trận với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> khó chịu đó! Thay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vì vậy</span>, mình làm rùm beng lên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">theo như</span> thói thường, rằng mình là một nạn nhân <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bất hạnh</span>. Hoặc là, mình tránh né cách hành xử non nớt này bằng cách hành động theo <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lẽ phải</span>, nói cho họ biết rằng họ đã phạm một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sai lầm</span> lớn như thế nào. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> tự động muốn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">che dấu</span> sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau đớn</span> bằng cách này, hay cách khác, như là đồng tình với sự việc là mình đang làm đúng, hay cho mình là nạn nhân.</p>
<p style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thường thường</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> xem sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> như là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kẻ thù</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> không muốn mời gọi những gì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau lòng</span> đến với mình. Mình khao khát, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nóng nảy</span>, bồn chồn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm cách</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trốn tránh</span> và kiếm ai đó hay cái gì đó làm bạn. Khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> có thể chịu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">để yên</span>, không làm gì trong lúc dầu sôi, lửa bỏng, mình bắt đầu có một mối tương giao không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thù nghịch</span> với sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span>, một sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> tươi mát, nhẹ nhàng mà khiến <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đảo ngược</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thói quen</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sợ hãi</span> thông thường khi trước của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đối với nó.</p>
<p style="text-align: justify;">Có 6 cách để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mô tả</span> loại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> tươi mát này. Chúng là: ít <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ham muốn</span>, biết đủ, tránh những hành động không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span>, luôn luôn giữ kỷ luật, không léo hánh vào <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span> của khát vọng hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tham dục</span>, và không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm kiếm</span> sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bảo đảm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an toàn</span> từ những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ảo tưởng</span>.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Ít <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ham muốn</span> là sự tự nguyện được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> mà không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trốn tránh</span></strong>, trong khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">toàn thân</span> mình đang khao khát có một cái gì đó làm mình vui lên và thay đổi tâm trạng này. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tu tập</span> loại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> này là một cách gieo trồng những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạt giống</span> để làm giảm đi sự nôn nóng, bồn chồn. Ví dụ trong khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi thiền</span>, mỗi lần mình bị những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý nghĩ</span> của mình kéo chạy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lung tung</span>, mình liền đặt tên cho chúng là ‘ý tưởng’, là lúc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đang tập luyện sống trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện tại</span>, bây giờ và ở đây, mà không bị phân tâm. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chừng nào</span> mình đã không muốn làm như vậy hôm qua hay ngày hôm trước hay tuần trước hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">năm ngoái</span> thì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> cũng không thể làm được điều đó bây giờ. Một cái gì đó xảy ra, sau khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tập</span> ít <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ham muốn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hết lòng</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đều đặn</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> ít <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ham muốn</span> theo cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý nghĩa</span> là mình ít bị lôi kéo một cách mạnh mẽ từ những ‘Tâm Sự Rất Quan Trọng’ ở trong tâm mình. Như vậy, cho dù nếu sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> nóng hổi còn đó, và mình ngồi chịu trận với cái nôn nóng, bồn chồn dù chỉ có vài giây, trong khi mình chả <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi yên</span> được gì cả hôm qua, đó là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hành trình</span> của một hiệp sĩ. Đó là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con đường</span> của sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">can đảm</span>. Càng ít bị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quay cuồng</span> và phát hoảng, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> càng nếm thấy sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mãn nguyện</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hài lòng</span> với sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> tươi mát. Như <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền sư</span> Katagiri Roshi thường nói: ‘mình có thể bị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span>, nhưng không để bị nó ném đi mất’.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Loại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> thứ hai là biết đủ.</strong> Mình không mất gì hết khi mình không có gì để mất. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> không có cái gì để mất nhưng vì bị lên khuôn trong đầu là mình có nhiều thứ bị mất. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Cảm giác</span> mình có nhiều thứ bị mất có gốc rễ từ sự lo sợ - lo sợ sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span>, thay đổi, mất còn, và về những cái gì mà không có lối thoát. Mình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hy vọng</span> có thể tránh được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> này và sợ rằng mình không thể làm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điểm tựa</span> cho chính mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> vạch một lằn ngay điểm giữa của một tờ giấy, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> biết được mình đang là cái gì và ở bên phía phải, hay phía trái. Nhưng khi mình không biết đặt mình bên phía nào cả, mình không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">biết mình</span> đang là cái gì. Do vậy, mình không biết phải làm gì. Mình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> không biết! <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> không có một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điểm tựa</span>, không có gì để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nương nhờ</span>. Vào thời điểm này, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> hoặc là hoảng hốt, hay là nhịn chịu. Biết đủ là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đồng nghĩa với</span> nhịn chịu sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> tươi mát này. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">từ bỏ</span> việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tin tưởng</span> rằng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nếu có thể</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trốn thoát</span> được sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> này sẽ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mang đến</span> nào là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hạnh phúc</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sung sướng</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thoải mái</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">can đảm</span>, hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sức mạnh</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thường xuyên</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">từ bỏ</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý nghĩ</span> trên cả ngàn lần, và bằng sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chánh niệm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">liên tục</span> học làm quen với sự bồn chồn, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nóng nảy</span> trong tâm mình. Rồi thì, thay đổi sẽ xảy ra dù cho mình có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">để ý</span> đến hay không. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> có thể sống <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> mà không có sự chọn lựa nào khác, sống <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an lạc</span> ngay trong lúc đó với cái tâm trạng mà mình đang trải nghiệm.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Loại thứ ba của sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> là tránh những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sinh hoạt</span> không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span>.</strong> Khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cực độ</span>, mình thường <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm kiếm</span> một cách nào đó để cứu mình; mình đang tìm một lối thoát. Mình có một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> buồn nôn mà mình gọi là sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span>, và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm trí</span> mình muốn phát điên, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm cách</span> kiếm một cái gì đó để cứu mình khỏi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tuyệt vọng</span>. Cái đó gọi là hành động không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần thiết</span>, một cách để làm mình bận rộn để không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> nỗi khổ, niềm đau của mình. Cách này có thể là: mình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bị ám ảnh</span> luôn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tơ tưởng</span> đến những chuyện <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lãng mạn</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">không thật</span>, hoặc làm nhặng xị lên về một lời đồn đại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô bổ</span> nào đó, hoặc biến mình thành một người điên rồ. Điểm chính là trong tất cả những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sinh hoạt</span> này, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đang <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm kiếm</span> cách làm thân với ai đó theo <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thói quen</span> thông thường của mình, lập đi lập lại cái cách cũ rích mà mình thường sử dụng để tránh con <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ác quỷ</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span>. Mình có thể nào cứ để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">mặc nhiên</span> và tỏ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lòng từ</span> bi và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tôn trọng</span> đối với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con người</span> mình khi đó không? Bạn có thể nào thôi đừng trốn chạy cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> này? <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Vậy thì</span> thử lo tu niệm, chứ đừng có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhảy nhót</span>, tránh né khi mình bắt đầu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> lo sợ? Thư giãn với sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phương pháp</span> xứng đáng tốt nhất. Như nhà thơ người Nhật, Ryokan, thường nói: ‘Nếu bạn muốn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm ra</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý nghĩa</span>, đừng đuổi theo quá nhiều việc’.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Luôn giữ kỷ luật là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phương pháp</span> khác để học sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> tươi mát.</strong> Luôn giữ kỷ luật nghĩa là khi nào có cơ hội bạn đều tự nguyện <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm cách</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở về</span> sống với phút giây <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện tại</span>. Đây chính là luôn giữ kỷ luật để sống với sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> tự nguyện <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi yên</span>, ngay nơi đó, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">một mình</span>. Mình không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần phải</span> làm gì với loại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> này; bạn chỉ ngồi đủ lâu để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quán chiếu</span> mọi chuyện đang thực sự xảy ra như thế nào. Mình thật sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">một mình</span> và không có bất cứ cái gì khác để mình tựa nương. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thực ra</span>, cách này <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cho phép</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">khám phá</span> một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trạng thái</span> sống <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> như thực, không bị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ảo giác</span>, tưởng tượng của tâm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vẽ vời</span> ra. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thói quen</span> áp đặt tất cả những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan niệm</span> của mình về mọi sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">việc phải</span> như thế này, hay phải như thế kia, khiến mình không thấy chúng một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cách thông</span> thoáng và cởi mở. Mình nói mình biết, nhưng thực sự thì không biết. Mình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tuyệt đối</span> không biết gì hết! Không có một sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chắc chắn</span> nào cả. Cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sự thật</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">rõ ràng</span> này khiến mình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau lòng</span> và mình muốn trốn chạy khỏi nó. Nhưng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quay về</span> sống <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an lạc</span> với cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quen thuộc</span> là một kỷ luật tốt vì biết <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận thức</span> sâu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sắc cái</span> giây phút bế tắc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong đời</span> mình. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> tự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đánh lừa</span> mình khi lo <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chạy trốn</span> từ những cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tối tăm</span> của sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span>.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Không lang thang trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span> khát vọng hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tham dục</span> là một cách khác để sống với sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> tươi mát.</strong> Lang thang trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span> khát vọng hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tham dục</span> nghĩa là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm kiếm</span> những chọn lựa khác, lục lọi xem có cái gì để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an ủi</span> mình, như là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thức ăn</span>, bia rượu, hay một người nào đó. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thế giới</span> khát vọng hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tham dục</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bao gồm</span> luôn cả <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đặc tính</span> nghiện ngập, cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> nắm níu vào một cái gì đó vì nó làm cho mình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an tâm</span>, bớt lo sợ. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Đặc tính</span> đó phát nguồn từ việc mình không bao giờ muốn được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trưởng thành</span>. Mình vẫn còn muốn, khi về nhà sẽ vẫn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm thấy</span> trong tủ lạnh những thứ mà mình thích nhất; khi chuyện trở nên khó khăn hơn, mình vẫn muốn la lên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cầu cứu</span> ‘Mẹ ơi!’ Nhưng điều mình đang làm để tiến bước trên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con đường</span> ‘thành nhân’ là rời khỏi nhà và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở thành</span> người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô gia cư</span>, không nhà. Không léo hánh vào <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thế giới</span> khát vọng hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tham dục</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">liên quan</span> tới việc được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp xúc</span> với mọi chuyện <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">như thật</span>, không bị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ảo tưởng</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Cô đơn</span> không phải là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn đề</span>. Nó không có gì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần phải</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giải quyết</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Sự thật</span> này cũng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">áp dụng</span> cho những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kinh nghiệm</span> khác của mình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong đời</span>.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Một hướng khác để sống với sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> tươi mát là không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm kiếm</span> sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bảo đảm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an toàn</span> nào từ những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ảo tưởng</span>. </strong><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Sự thật</span> đã được phơi bày; đã đến lượt mình phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lộ diện</span>; không có cách nào <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thoát khỏi</span> được! Mình cũng không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tìm kiếm</span> sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an ủi</span> từ những suy tư, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nghĩ ngợi</span> của chính mình, như là cái này thì sao, như vậy có được không, hay mình nên làm vậy, hay không thể làm vậy, v.v… Sống với sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> tươi mát mình không mong mỏi sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bảo đảm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an toàn</span> nào từ những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ảo tưởng</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Vì vậy</span> mà mình được dạy khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp xúc</span> chúng trong lúc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi thiền</span> thì hãy đặt tên cho chúng là ‘ý tưởng.’ Nó không phải là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực thể</span>. Nó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong suốt</span> và không thể nắm bắt được. Mình được khuyên là chỉ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận biết</span> chúng và rồi để nó đi qua, đừng làm nhặng xị với cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">không thật</span> đó!</p>
<p style="text-align: justify;">Sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> tươi mát <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cho phép</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> nhìn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chân thật</span> mà không có sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">can thiệp</span>, và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xâm lược</span> của những thứ khác trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm trí</span> mình. Mình có thể từ từ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">buông bỏ</span> cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lý tưởng</span> mà mình nghĩ mình phải là ai, hay mình muốn mình là như vậy, hay mình nghĩ người khác muốn mình là như vậy, hay phải là như vậy. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">từ bỏ</span> nó và chỉ nhìn trực diện <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con người</span> mình với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lòng từ</span> bi và một chút khôi hài. Rồi thì, sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> không còn là một sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đe dọa</span>, một sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau lòng</span>, hay là một sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trừng phạt</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span> tươi mát không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cung cấp</span> cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> một lối thoát nào, hay cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> một chỗ nương tựa. Nó thách thức <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> bước vào <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">một thế</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giới không</span> có chỗ trụ, không có bên này hay bên kia, và thậm chí không có chỗ đứng. Đây gọi là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con đường trung đạo</span>, hay là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">con đường</span> đạo của những hiệp sĩ.</p>
<p style="text-align: justify;">Một buổi bình minh bạn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thức giấc</span>, và bất thần, cảm nhận cái <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đau xót</span> của sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xa lạ</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cô đơn</span>, bạn có thấy đó là cơ hội bằng vàng của mình không? Thay vì là làm khổ mình hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> có cái gì đó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sai lầm</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đáng sợ</span> đang xảy ra, ngay trong lúc đau buồn và khát vọng đó, bạn có thể nào <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giảm bớt</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">căng thẳng</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tiếp xúc</span> với cái khoảng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">không vô</span> tận của tâm mình? Lần sau, khi nào có cơ hội thì bạn hãy thử nghiệm cái này đi!</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Pema Chodron</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><em><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Viêt dịch: Thiện Ý</span></em></p>
<p><em>Nguyên tác: Six Kinds of Loneliness by Pema Chodron, Shambhala Sun Magazine, July 1<sup>st</sup>, 2000.</em></p>
<p><em>Nguồn: <a href="https://www.bing.com/ck/a?!&amp;&amp;p=74b4557064fb4e89JmltdHM9MTY4NzMwNTYwMCZpZ3VpZD0xNjcxY2NhZC0zOWRjLTZmM2EtMmQyMS1kYzBkMzhiYTZlNWImaW5zaWQ9NTE4OQ&amp;ptn=3&amp;hsh=3&amp;fclid=1671ccad-39dc-6f3a-2d21-dc0d38ba6e5b&amp;psq=s%c3%a1u+lo%e1%ba%a1i+c%c3%b4+%c4%91%c6%a1n+th%c6%b0+vi%e1%bb%87n+hoa+sen&amp;u=a1aHR0cDovL3BoYXRob2MubmV0L2dpYW8tZHVjLWRvaS1zb25nL3BnLWRvaS1zb25nLzVGNjA0Ql9zYXVfbG9haV9jb19kb24uYXNweA&amp;ntb=1">Sáu loại cô đơn</a></em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Về <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1"><em>tác</em> giả</span>:</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Bằng những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giảng pháp</span> hùng hồn, những quyển sách bán chạy nhất, và những ngày <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tu học</span> hàng ngàn người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tham dự</span>, PEMA CHODRON là một vị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giáo thọ</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Phật giáo</span> người Mỹ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nổi danh</span> nhất hiện nay. Trong quyển ‘<span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tuệ giác</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Vô Trụ</span>, Nơi Làm bạn Hoảng Sợ,’ và những quyển sách quan trọng khác, bà đã giúp <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">khám phá</span> ra rằng trong những lúc nguy nan và bất trắc là những cơ hội để mình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giác ngộ</span>. Pema Chodron là một vị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Tỳ Kheo Ni</span>, muốn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiết lập</span> một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">truyền thống</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Phật giáo</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chuyên tu</span> ở phương Tây.</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/shambhala/sau-loai-co-don/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Phương pháp thực hành thiền chỉ</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/phuong-phap-thuc-hanh-thien-chi/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/phuong-phap-thuc-hanh-thien-chi/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 19 Sep 2017 07:55:33 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Kinh sách Shambhala]]></category>
		<category><![CDATA[Shambhala]]></category>
		<category><![CDATA[Truyền Thống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=7924</guid>
		<description><![CDATA[Trong Thiền Chỉ, chúng ta đang cố gắng đạt đến trạng thái tâm tĩnh lặng. Điều chúng ta bắt đầu khám phá ra là sự tĩnh lặng, hay sự hài hòa này, là một trạng thái tự nhiên của tâm. Khi thực hành Thiền Chỉ, chúng ta đang phát triển và tăng cường trạng thái đó, và sau rốt chúng ta có thể giữ được tâm an bình mà không cần cố gắng gì cả. Tâm chúng ta tự nhiên cảm thấy bình an. Một điểm&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/phuong-phap-thuc-hanh-thien-chi/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;">Trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thiền Chỉ</span>, chúng ta đang <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đạt đến</span> trạng thái tâm tĩnh lặng. Điều chúng ta bắt đầu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">khám phá</span> ra là sự tĩnh lặng, hay sự hài hòa này, là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trạng thái</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tự nhiên</span> của tâm. Khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thiền Chỉ</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đang phát triển và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tăng cường</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trạng thái</span> đó, và sau rốt <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> có thể giữ được tâm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">an bình</span> mà không cần <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> gì cả. Tâm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tự nhiên</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bình an</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Một điểm quan trọng là khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> ở trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trạng thái </span><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chánh niệm</span>, trí óc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> vẫn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">minh mẫn</span>. Không phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> không hay biết gì cả. Đôi khi người ta nghĩ rằng một người vào sâu trong <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span> thì không biết những  gì đang  xảy ra nữa - giống như đang ngủ. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Sự thật</span> thì có những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trạng thái </span><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span> trong đó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giác quan</span> không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoạt động </span>nữa, nhưng đây không phải là điều <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> muốn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đạt đến</span> khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thiền Chỉ</span>.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Tạo một môi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trường thuận</span> lợi</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Có một số những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều kiện</span> giúp cho việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thiền Chỉ</span> được thuận lợi hơn. Khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> tạo ra được môi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trường thuận</span> lợi thì việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> sẽ dễ dàng hơn.</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu nơi bạn  <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi thiền</span>, cho dù chỉ là một khoảng không nhỏ hẹp trong một căn hộ, giúp ta có được một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> thăng hoa và thiêng liêng thì rất tốt. Nhiều người cũng nói rằng bạn nên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi thiền</span> ở một nơi không quá <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ồn ào</span> hay nhiều <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">phiền toái</span>, và bạn không nên ở vào một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tình thế</span> mà tâm bạn dễ nổi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cơn giận</span> hờn, ghen tức hay dính vào những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm xúc</span> khác. Nếu bạn bị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quấy rầy</span> hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy khó chịu</span>, việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> thiền của bạn sẽ bị <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ảnh hưởng</span>.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Bắt đầu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> thiền</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Tôi khuyến khích người ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi thiền</span> thường xuyên nhưng trong những khoảng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời gian</span> ngắn - mười, mười lăm hay hai mươi phút. Nếu bạn thúc ép quá, việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> thiền sẽ mang nhiều cá tính; nên biết, việc luyện tâm phải rất mực <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đơn giản</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Vì vậy</span> bạn có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi thiền</span> mười phút buổi sáng và mười phút buổi tối và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trong khoảng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời gian</span> đó bạn thực sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều chỉnh</span> tâm của mình. Rồi bạn dừng lại, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đứng dậy</span> và đi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đâu đó</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Rất nhiều khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> cứ vội vã <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi thiền</span> và để cho tâm đưa <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đi bất cứ đâu cũng được. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> phải tạo ra một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span> kỷ luật riêng. Khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> ngồi xuống, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> có thể tự nhắc nhở mình rằng, “Ta ngồi đây để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều chỉnh</span> cái tâm của mình. Ta ngồi đây để luyện tâm mình”. Bạn có thể nói với chính mình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">một cách cụ thể</span> như thế khi bạn ngồi xuống. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> cần có cảm nghĩ như vậy khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> bắt đầu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành thiền định</span>.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Tư thế ngồi</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Phương pháp</span>  của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Phật giáo</span> là tâm và thân kết nối. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Năng lượng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lưu thông</span>  <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tốt hơn</span> khi ta ngồi thẳng  lưng, còn khi lưng cong lại thì sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lưu thông</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">năng lượng</span> bị thay đổi và điều đó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ảnh hưởng</span> đến quá trình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tư duy</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Vì vậy</span> có một bài tập yoga về cách ngồi thẳng lưng. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> không ngồi thẳng  lưng vì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> muốn là những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">học sinh</span> ngoan; mà vì tư thế ngồi của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> thực sự có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ảnh hưởng</span> đến tâm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Những người <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần phải</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sử dụng</span> ghế để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi thiền</span> thì phải ngồi thẳng lưng và hai bàn chân chạm đất. Những người dùng tấm đệm hay bồ đoàn để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi thiền</span> thì phải tìm cho mình một tư thế ngồi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thoải mái</span> với hai chân tréo nhau và hai bàn tay để trên hai bắp vế với lòng bàn tay úp xuống. Hai bắp vế không xoay về phía trước quá khiến gây ra sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">căng thẳng</span>  và hai bắp vế cũng không nghiêng  về phía sau quá làm bạn bắt  đầu ngã chúi xuống. Bạn phải có một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm giác</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vững vàng</span> và mạnh mẽ.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> ngồi xuống, điều đầu tiên <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> cần làm là thực sự sống trong thân mình - phải thực sự có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span> về thân mình. Rất nhiều khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> ngồi xuống thẳng lưng và cứ cho là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đang <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành thiền định</span>, nhưng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> không cảm nhận gì về thân <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>; thậm chí <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta </span>không cảm nhận được thân đang ở đâu. Đúng ra, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cần phải</span> ở ngay tại đây. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Vì vậy</span> khi bạn bắt đầu một buổi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi thiền</span>, bạn có thể bỏ một chút <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thời gian</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lúc đầu</span> để ổn định tư thế ngồi. Bạn có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cảm thấy</span> xương sống của bạn đang được kéo lên từ phía đỉnh đầu nên tư thế của bạn kéo dài ra và rồi ổn định.</p>
<p style="text-align: justify;">Nguyên tắc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">căn bản</span> là phải giữ một tư thế ngồi thẳng. Bạn ở trong một tư thế <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vững vàng</span>: hai vai ngang nhau, hai bắp vế ngang nhau, xương sống thẳng. Bạn có thể tưởng tượng bạn sắp xếp xương cốt của bạn đâu vào đấy và để cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">da thịt</span> phủ lên bộ xương ấy từ trên xuống. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sử dụng</span> tư thế này để giữ được sự <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thư thái</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tỉnh thức</span>. Việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành thiền định</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> rất nghiêm ngặt. Tuy rằng bạn đang ngồi bình thản, nhưng bạn phải rất <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tỉnh thức</span>. Nếu bạn thấy mình <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">uể oải</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">lơ mơ</span> hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">buồn ngủ</span> bạn hãy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">kiểm tra</span> lại tư thế ngồi của mình.</p>
<div style="text-align: justify;"><span style="font-size: 12pt;"><strong>Mắt nhìn</strong></span></div>
<p style="text-align: justify;">Khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thiền Chỉ</span> nghiêm túc, mắt phải nhìn xuống tập trung vào một điểm trước mũi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta </span>khoảng 5cm. Đôi mắt mở nhưng không nhìn chăm chú; bạn nhìn nhẹ nhàng thôi. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> đang <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> giảm tối đa <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ảnh hưởng</span> từ bên ngoài vào <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giác quan</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>. Nhiều người nói, “Chúng ta không nên có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span> gì về chung quanh ta hay sao?” nhưng đó không phải là mối <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quan tâm</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> trong việc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thiền Chỉ</span> này. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> đang <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> luyện tâm của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> và mắt <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> ngước nhìn lên càng cao thì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> bị phân tâm càng nhiều. Giống như bạn có một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngọn đèn</span> trên đầu bạn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">soi sáng</span> khắp căn phòng rồi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đột nhiên</span> bạn tập trung <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ánh đèn</span> xuống ngay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trước mặt</span> bạn. Bạn đang <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố ý </span>lờ đi những gì đang xảy ra chung quanh bạn. Bạn đang <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> đưa con ngựa của tâm bạn vào trong một vòng rào nhỏ hơn.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Hơi thở</span></strong></p>
<p style="text-align: justify;">Khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thiền Chỉ</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> càng ngày càng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">quen thuộc</span> với cái tâm của mình hơn, và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đặc biệt</span> là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> biết được cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận ra</span> sự chuyển động của tâm mà <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> biết đến như là những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý nghĩ</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> làm việc này bằng cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sử dụng</span> một đối tượng của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span> để cho <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta </span>một cái tương phản hay một đối âm với những gì đang xảy ra trong tâm của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>. Ngay khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta </span>đổi dòng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">suy nghĩ</span> và bắt đầu nghĩ về một điều gì đó, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span> về đối tượng thiền sẽ đem ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở lại</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> có thể đặt một tảng đá <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trước mặt</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> và dùng nó để tập <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trung tâm</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>, nhưng dùng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hơi thở</span> làm đối tượng thiền là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đặc biệt</span> hữu ích vì nó giúp ta thư giãn.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi bạn bắt đầu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi thiền</span>, bạn có <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span> về thân của mình và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý thức</span> mình đang ở đâu, và rồi bạn bắt đầu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">để ý</span> đến <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hơi thở</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Toàn bộ</span> cảm nhận về <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hơi thở</span> rất là quan trọng. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Dĩ nhiên</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hơi thở </span>không nên gượng ép; bạn nên thở một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tự nhiên</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thở vào</span> rồi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thở ra</span>, vào rồi ra. Ta trở nên thư giãn với từng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hơi thở</span>.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Những <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý tưởng</span></strong></p>
<p style="text-align: justify;">Bất kỳ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý tưởng</span> gì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">xuất hiện</span>, bạn nên tự nhủ, “Đây có thể là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vấn đề</span> quan trọng trong cuộc sống của ta, nhưng bây giờ không phải là lúc ta nghĩ đến chuyện đó. Bây giờ ta đang <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hành</span> thiền định”. Như vậy là ta rất <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thành thật</span>, rất <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trung thực</span> với chính mình, trong từng buổi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi thiền</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Bất kỳ ai cũng có đôi lúc rơi vào <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trạng thái</span> đắm chìm trong suy tư. Bạn có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">suy nghĩ</span> như thế này, “Mình không tin là mình lại <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">dính dáng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sâu xa</span> đến một chuyện như vậy”, nhưng  hãy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> đừng làm cho chuyện đó <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở thành</span> riêng tư quá. Hãy <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vô tư</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chừng nào</span> tốt chừng đó. Tâm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta </span>thường <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">buông lung</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> phải <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhận ra</span> điều đó. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> không thể tự thúc ép mình được. Nếu chúng  ta <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">cố gắng</span>  giữ cho tâm hoàn  toàn  không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">vọng tưởng</span> và không <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">suy nghĩ</span> lan man gì hết thì tâm sẽ hết <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">buông lung</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Cho nên, nếu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đặt tên sự việc, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> sẽ thấy sự lan man của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">để ý</span> rằng tâm <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đã đắm chìm trong suy tư, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đặt tên cho nó là “suy nghĩ” - một cách <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thoải mái</span> và không phán xét - và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở lại</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hơi thở</span>. Khi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> có một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý nghĩ</span> - cho dù là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ý nghĩ</span> điên rồ hay kỳ quặc đến đâu - <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> hãy để nó qua đi và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở lại</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hơi thở</span>, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">trở lại</span> với <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hiện trạng</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Mỗi một buổi <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ngồi thiền</span> là một <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hành trình</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">khám phá</span> để hiểu <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">sự thật</span> cơ bản <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> là ai. Ngay từ lúc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">ban đầu</span> bài học <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span> quan trọng nhất là thấy được tốc độ của tâm chúng  ta. Nhưng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">truyền thống</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thiền định</span> nói rằng <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">tâm không</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhất thiết</span> phải như thế này; chỉ là bởi vì nó chưa được <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">điều chỉnh</span>.</p>
<p style="text-align: justify;">Những gì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đang nói đến rất là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực tế</span>. <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thiền Chỉ</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đơn giản</span> và <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hoàn toàn</span> có thể <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thực hiện</span> được. Và bởi vì <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đang làm việc với cái tâm vốn trải nghiệm cuộc sống một cách trực tiếp, tuy chỉ ngồi thôi và không làm gì cả, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">chúng ta</span> đang làm rất nhiều việc.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Sakyong Mipham Rinpoche</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Việt dich: Nguyễn <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Văn Nghệ</span> </em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>1. Hai pháp thiền <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">căn bản</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Phật giáo</span> là: Chỉ (Samatha) và Quán (Vipassana). <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thiền Chỉ</span> cũng được gọi là Thiền <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Chánh niệm</span> hoặc Thiền nói chung. Chỉ là phần <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">căn bản</span> để <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đi vào</span> Quán. (Ghi chú của người dịch).</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Sakyong Mipham Rinpoche là người lưu giữ <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">truyền thừa</span> <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Phật giáo</span> và Shambala  của Chogyam Trungpa Rinpoche. Ông đã <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">thụ giáo</span> với nhiều bậc <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">đại sư</span> của thế kỷ XX, <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">bao gồm</span> cả Dilgo Khyentse Rinpoche, Penor Rinpoche và thân phụ của ông là Trungpa Rinpoche. Năm 1995 ông được thừa nhận là <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">hóa thân</span> của <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Đại sư</span> Mipham Rinpoche của thế kỷ XIX.</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Bài báo này, “How to do Mindfulness Meditation”, lần đầu tiên được in trong số tháng 1/2000 của tờ Shambala Sun, và được trích lại trong tuyển tập những bài <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">giáo lý</span> về <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">Thiền học</span> hay <span class="nw_linkedtag" data-id="1" data-type="1">nhất nhân</span> kỷ niệm sinh nhật lần thứ 30 của tờ tạp chí trong số tháng 1/2010.</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/phuong-phap-thuc-hanh-thien-chi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Đảo Chiều Tư Duy</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/dao-chieu-tu-duy/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/dao-chieu-tu-duy/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 11 Feb 2017 07:07:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Kinh sách Shambhala]]></category>
		<category><![CDATA[Shambhala]]></category>
		<category><![CDATA[Truyền Thống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=7233</guid>
		<description><![CDATA[Cơ bản mà nói, tất cả mọi người, mọi loài đều cho rằng mình đương nhiên phải được hưởng phúc hưởng vui. Khi đời sống va vấp phải đau khổ hay vướng chuyện không may, người ta hay quy rằng có cái gì đó bất ổn. Chuyện không có gì to tát nếu quý vị không nhào ra làm hết&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/dao-chieu-tu-duy/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Cơ bản mà nói, tất cả mọi người, mọi loài đều cho rằng mình đương nhiên phải được hưởng phúc hưởng vui. Khi đời sống va vấp phải đau khổ hay vướng chuyện không may, người ta hay quy rằng có cái gì đó bất ổn. Chuyện không có gì to tát nếu quý vị không nhào ra làm hết chuyện này chuyện kia, bất chấp phải tranh dành đấu đá, cốt để cảm thấy dễ chịu trở lại mỗi khi không vừa ý, không thoải mái.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Giáo lý nhà Phật dạy rằng, khổ là điều chẳng thể tránh được trong đời người. Thứ nhất, không ai trốn thoát được hiện thực của chết. Kế đến là những sự thật khác như già yếu, bệnh tật, điều mong cầu thì chẳng đến, điều không muốn cứ phải gặp hoài. Những chướng ngại như vậy là hiện thực của đời sống này. Ngay cả quý vị là Phật, là người đã chứng đắc giác ngộ viên mãn thì cũng vẫn phải kinh nghiệm già, bệnh, chết và nỗi đau xót khi mất đi người thân. Tất cả những thứ này chắc chắn sẽ đến. Nếu quý vị cứ dằn vặt day dứt thì sẽ đau khổ lắm.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Nhưng giáo pháp Phật dạy cũng nói rằng thật sự không phải là vì những điều gây ra đau khổ phiền não cho quý vị trong đời sống này đâu. Cái gây ra đau khổ chính là vì chúng ta luôn luôn tìm cách trốn tránh những sự thật hiển nhiên của đời sống, luôn cố tránh khổ tìm vui – chúng ta cứ cho rằng có sự hiện diện của một thứ an bình phúc lạc đời đời vĩnh cửu miễn là ta luôn làm mọi việc cho đúng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Ngay trong đời này, quý vị có thể tự giúp mình và giúp thế gian này nhiều lắm đồng thời đảo chiều lối tư duy cũ kỹ. Trong tác phẩm Nhập Bồ Tát Hạnh, Thánh giả Tịch Thiên đã chỉ ra rằng đau khổ rèn giũa chúng ta nhiều vô kể. Nếu biết nắm lấy cơ hội khi đối diện khổ đau thì khổ đau sẽ thúc đẩy chúng ta tìm kiếm lời giải đáp. Rất nhiều người, kể cả tôi, đã gia nhập con đường tâm linh vì những đau khổ sâu thẳm. Đau khổ dạy cho con người ta biết đồng cảm với những kẻ cùng cảnh ngộ với mình. Không những thế, đau khổ dạy chúng ta biết sống khiêm nhường. Ngay cả người kiêu căng nhất cũng phải mềm lòng lúc phải xa rời mất mát người thân.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Tuy vậy, về cơ bản ai cũng muốn mọi việc luôn phải thuận buồm xuôi gió và hễ bắt đầu thấy trầm uất, đơn độc hay thiếu thốn là nghĩ rằng mình đã phạm lỗi gì đó hay lầm lạc gì đó. Thật ra, khi quý vị cảm thấy trầm uất, cô đơn, bị phản bội hay bất kỳ một cảm giác không mong muốn nào, thì đây chính là thời khắc trọng yếu của con đường tâm linh. Đây chính là điểm mà sự chuyển hóa thật sự có thể xảy ra.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Chừng nào quý vị còn bị vướng kẹt trong sự kiếm tìm cái chắc thật và cái vui sướng hơn là biết trân quý hương vị và giá trị của những điều đang thực sự diễn ra, chừng nào quý vị còn muốn trốn chạy khỏi những bức bối khó chịu, thì quý vị sẽ còn vướng kẹt trong trận đồ của vô số khổ sở, phiền não và bất toại nguyện, và rồi quý vị sẽ cảm thấy yếu đuối dần đi. Nhận biết được điều này sẽ hỗ trợ cho chúng ta phát triển nội lực.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Và điều thật sự đáng mừng là tư duy về nội lực luôn thường trực trong mỗi chúng ta ngay đúng tại thời điểm ta nghĩ rằng mình đang trong tình trạng thê thảm, bi đát nhất. Thay vì tự nhủ “Làm sao tìm lại được cái vui sướng, cái an toàn?” chúng ta có thể tự hỏi: “Liệu mình có thể chạm đến tầng sâu nhất của nỗi đau này không? Mình có thể ngồi lặng yên với nỗi đau này mà không cần cố sức xua đuổi nó không? Mình có thể hiện hữu cùng với nỗi đau mất mát hay nỗi đau của nhục nhã – mọi ê chề đủ kiểu – và để chúng được cởi mở với mình chăng?” Cái mẹo nằm ở chỗ này.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Có rất nhiều cách nhìn nhận những sự việc xảy ra khi cảm thấy bị đe dọa.  Những lúc trầm cảm – vì uất ức, cáu giận hay vì thất bại, quý vị có thể nhận thấy mình bị mắc bẫy và </span><i><span style="font-weight: 400;">shenpa</span></i><span style="font-weight: 400;"> nổi lên như thế nào. Cách dịch nghĩa thông thường của từ shenpa là “dính mắc” nhưng cách dịch này chưa diễn tả đầy đủ nghĩa trọn vẹn. Tôi cho rằng ý nghĩa của shenpa là “bị mắc câu.” Một định nghĩa khác mà Dzigar Kongtrul Rinpoche hay sử dụng, đó là “cái sạc điện” – cái sạc điện phía sau ý nghĩ, lời nói và hành động của chúng ta, cái nạp điện đằng sau cái “ưa” và cái “không ưa.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Dịch chuyển sự tập trung và quan sát xem mình đã dựng lên rào chắn như thế nào cũng có ích. Những lúc như thế, chúng ta có thể quan sát xem mình đã thoái lui và vị kỷ ra sao. Chúng ta trở nên khô cứng, chua chát, e dè; chúng ta co cụm hoặc đông cứng vì sợ hãi nên càng bị đau khổ hành hạ. Theo lối mòn cũ, chúng ta tự động dựng lên bức tường che chắn và tính ích kỷ càng được gia cố.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Nhưng đây cũng chính là thời điểm quý vị có thể hành động khác đi. Ngay tại đó, bằng thực hành, chúng ta có thể làm quen với những rào chắn tự dựng lên trong lòng mình và xung quanh toàn bộ hiện hữu của mình. Chúng ta có thể trở nên thân thiết từ ái với sự trốn chạy, chán chường và đông cứng của chính mình. Và sự gần gũi cởi mở dẫn đến sự thấu hiểu những rào cản sẽ chính là cái bắt đầu tháo dỡ chúng ra. Điều tuyệt diệu là khi chúng ta có mặt trọn vẹn với chúng, các rào cản sẽ tự bung gãy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Xét cho cùng, tất cả các thực hành mà tôi đề cập ở đây đơn giản là những phương pháp chúng ta có thể tháo dỡ bức tường che chắn. Dù là học cách giữ chánh niệm bằng cách ngồi thiền, nhận thức sự bám luyến hay thực hành kham nhẫn, thì đấy chính là các phương pháp để tháo dỡ bức tường mà chúng ta đã tự dựng lên.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Khi quý vị tự dựng lên bức tường che chắn thì khái niệm về “ta” tách biệt với “người” ngày một mạnh mẽ hơn. Lúc rơi vào cảnh ngộ khó khăn chướng ngại, nếu không tự dựng lên lớp tường chắn thì toàn bộ tình thế có thể xoay chuyển; chỉ đơn giản mở lòng đón nhận những khó khăn thử thách, đón nhận những cảm giác mình đang phải trải qua, đơn giản đừng độc thoại với bản thân về những gì đang xảy ra. Đó đã là một bước tiến triển rồi đó. Trở nên gần gũi với những phiền muộn đau khổ là giải đáp cho sự thay đổi trong hiện hữu cơ bản của chúng ta – cởi mở với mọi việc chúng ta trải nghiệm, để cho gai nhọn của những lúc khốn cùng đâm xé tim mình, hãy để những thời khắc ấy khai mở cho chúng ta, khiến chúng ta khiêm nhường hơn, minh mẫn hơn và quả cảm hơn. Hãy để những chướng ngại khó khăn chuyển hóa chúng ta. Chúng sẽ thay đổi ta. Từ trải nghiệm của mình, chúng ta chỉ cần học cách đừng trốn chạy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Nếu ta sẵn sàng cố gắng có mặt với nỗi đau của mình thì một trong những trợ giúp tuyệt diệu nhất có thể tìm thấy chính là trưởng dưỡng được sự ấm áp và giản dị của tâm Bồ đề. Cụm từ tâm Bồ đề có rất nhiều cách diễn dịch, nhưng có lẽ cách diễn dịch thông dụng nhất là “tâm tỉnh thức.” Cụm từ này đề cập đến ngưỡng nguyện muốn tự giải thoát khỏi trói buộc của vô minh và vọng tưởng nhằm giúp được người khác cũng làm được như vậy. Đặt giác ngộ cá nhân trên một bình diện rộng hơn, thậm chí trên bình diện toàn cõi thế gian, sẽ tạo ra sự khác biệt to lớn. Tâm Bồ đề ban tặng cho chúng ta một tri kiến bao la hơn về nguyên nhân vì sao ta lại muốn thực hiện công việc thách thức này.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Có hai loại tâm Bồ đề: tâm Bồ đề tương đối và tâm Bồ đề tuyệt đối. Tâm Bồ đề tương đối bao hàm lòng từ ái và </span><i><span style="font-weight: 400;">maitri</span></i><span style="font-weight: 400;">. Thầy Chogyam Trungpa dịch từ maitri theo nghĩa là “sự thân thiết vô điều kiện với bản thân.” Sự thân thiết vô điều kiện có nghĩa là chúng ta có một mối tương giao công bằng với mọi phần hiện hữu của chính mình. Vì vậy, trong hoàn cảnh phải đối diện với đau khổ, chúng ta có thể thiết lập được mối quan hệ thân thiết, từ ái với những phần trong con người mình, những phần mà ta vốn thường không muốn chạm tới.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Một số người thấy chia sẻ của tôi có chút lợi ích vì tôi khuyến khích họ đối xử từ ái với bản thân, nhưng điều này không hàm nghĩa là chúng ta vuốt ve bản tính điên khùng của mình. Lòng từ ái mà tôi học được từ những vị thầy và tôi hết lòng mong muốn chuyển tải đến mọi người chính là sự độ lượng từ ái đối với mọi phần trong hiện hữu của chúng ta. Những phần khó tha thứ nhất lại chính là những phần đau đớn nhất, những phần khiến chúng ta cảm thấy hổ thẹn, như thể ta không thuộc về chúng, như thể ta vừa đập chúng đi khi mọi thứ tan nát hết. Maitri có nghĩa là từ ái với chính mình khi mình chẳng còn có gì cả, khi mình sa cơ thất thế. Và điều này trở thành nền tảng để trải rộng tình thân thiết vô điều kiện với những người khác. Nếu luôn khước từ mọi phần của chính mình, lại còn cảm thấy có lý do để chối bỏ chúng, thì quý vị sẽ luôn luôn bỏ chạy khỏi bất kỳ điều gì khiến quý vị cảm thấy bất an.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Có bao giờ quý vị để ý xem những phần bên trong này được chạm đến? Ta càng hiểu rõ một người hay một hoàn cảnh nào đó thì cảm xúc càng trào dâng. Thường thì mối quan hệ ban đầu bao giờ cũng tốt đẹp cả nhưng khi quan hệ đó trở nên thân mật gần gũi hơn và bắt đầu làm quý vị nổi đóa, rồi quý vị chỉ muốn trốn thoát ra khỏi đó.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Do vậy tôi muốn nói với quý vị rằng con đường dẫn đến sự bình yên ở chính nơi đây, ngay khi quý vị muốn bỏ chạy. Quý vị có thể lèo lái đời mình không để bất cứ cái gì liên lụy vào, song nếu quý vị thật sự muốn sống một cuộc đời trọn vẹn, nếu muốn sống dấn thân, muốn thiết lập quan hệ với người khác, với loài vật, với đời sống thế gian thì chắc chắn quý vị sẽ phải trải nghiệm những cảm xúc khó chịu, bực tức và dính mắc chứ không chỉ kinh nghiệm những cảm giác vui tươi hạnh phúc. Thông điệp ở đây là: khi những cảm xúc như thế trỗi dậy thì đó không phải là thất bại gì cả mà đó chính là cơ hội để rèn luyện tinh thần maitri, tức là sự thân thiết từ ái vô điều kiện với con người vừa hoàn thiện vừa bất hoàn thiện của quý vị.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Tâm Bồ đề tương đối cũng bao hàm lòng từ bi tỉnh giác. Một trong những hàm nghĩa của từ bi là “cùng đau khổ,” sẵn sàng cùng chịu đau khổ cùng với người khác. Điều này có nghĩa là quý vị càng chấp nhận tổng thể sự tồn tại của mình đến mức độ nào – sự phán xét của quý vị, cảm giác thất bại của quý vị cho đến cảm giác tự xót xa bản thân, sự trầm uất, tâm giận dữ, đam mê nghiện ngập – thì quý vị sẽ càng kết nối được với người khác từ cái tổng thể đó. Và đó sẽ là mối quan hệ bình đẳng. Quý vị sẽ có thể cảm được cái đau cái khổ của người khác như của chính mình. Quý vị sẽ cảm được nỗi đau của chính mình và hiểu rằng nỗi đau ấy cũng là nỗi đau chung.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Tâm Bồ đề tuyệt đối, còn được gọi là </span><i><span style="font-weight: 400;">Shunyata</span></i><span style="font-weight: 400;">, là một chiều không gian mở cho sự tồn tại của chúng ta, đó là tâm thức hoàn toàn rộng mở. Không còn lớp vỏ giữa “người” và “ta”, giữa “bạn” và “thù”, tâm Bồ đề tuyệt đối luôn luôn hiện hữu ở nơi đây. Trưởng dưỡng tâm Bồ đề tuyệt đối nghĩa là có mối quan hệ với một thế giới không còn ràng buộc bởi khái niệm, không bị phán xét, một mối quan hệ với hiện thực một cách trực tiếp, không bị bóp méo chỉnh sửa.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Đó chính là giá trị của thực hành thiền định. Quý vị được huấn luyện luôn luôn quay trở về với thực tại chân thực.  Bất kỳ ý niệm nào khởi lên trong tâm, quý vị đều quán chúng với tâm xả bình đẳng và học cách làm chúng tan biến. Không cần phải chối bỏ những niệm tưởng và cảm xúc dấy khởi, thay vào đó chúng ta bắt đầu nhận thức rằng ý nghĩ và cảm xúc không hiện hữu chắc có như chúng ta vẫn thường nghĩ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Để luyện tập lòng từ bi vô điều kiện cần phải có sự dũng cảm để tập “chịu đau khổ cùng người khác”, cần có lòng quả cảm để sống cùng với phiền não khi chúng xuất hiện mà không bỏ chạy hoặc dựng lên những bức tường ngăn cách. Cần có lòng quả cảm để không bị mắc câu và bị lôi tuột đi. Khi làm được điều này, chứng được tâm bồ đề tuyệt đối, kinh nghiệm được tâm thức con người thực sự có thể rộng mở và không vướng bận như thế nào sẽ bắt đầu khai mở cho chúng ta.  Từ việc bắt đầu trở nên thoải mái, thanh thản hơn với những thăng trầm của đời người, sự chứng ngộ sẽ ngày một mạnh mẽ hơn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Chúng ta bắt đầu nhìn kỹ vào khuynh hướng tự nhiên là hay sa đà vào sự bám luyến, tách rời mình với người, thu rút vào bên trong và tự dựng lên những bức tường ngăn cách. Khi làm quen dần với những khuynh hướng này, chúng sẽ từ từ trở nên dễ nhận biết hơn và quý vị sẽ nhận thấy thật ra tồn tại những khoảng không gian, những khoảng không gian bao la và dễ chịu. Song điều này không có nghĩa là quý vị sẽ luôn được sống trong phúc lạc và sự dễ chịu vĩnh cửu. Trong không gian đó còn có cả khổ đau.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Chúng ta vẫn có thể bị phản bội, bị hận thù. Chúng ta vẫn có thể cảm thấy buồn rầu, bối rối. Nhưng cái ta sẽ không phạm phải là bị mắc câu. Những điều dễ chịu ở đó, những điều khó chịu cũng ở đó, những thứ bình thường cũng ở đó. Điều mà chúng ta từng bước phải học là đừng bao giờ trốn chạy khỏi sự có mặt trọn vẹn. Chúng ta cần phải luyện tập từng bước sơ khởi như vậy là vì đau khổ trải rộng khắp thế gian này. Nếu không tự rèn luyện từng chút một, từng khoảnh khắc một để vượt qua nỗi sợ hãi khổ đau thì khả năng trợ giúp sẽ rất hạn hẹp. Khả năng giúp chính mình cũng hạn hẹp mà giúp người càng hạn hẹp. Vì thế, hãy bắt đầu với chính mình, như chính mình, ngay bây giờ và ở đây.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><i><span style="font-weight: 400;">Bài giảng trích từ Tạp Chí Lion Roar, Tháng 11/2016</span></i></p>
<p style="text-align: justify;"><i><span style="font-weight: 400;">Ni sư Pema Chodron sinh quán tại Mỹ năm 1936, bà tốt nghiệp Đại học California, Berkeley chuyên ngành Văn chương Anh. Ni sư thọ giới Sa di ni năm 1974 khi tu học với Lama Chime Rinpoche tại London. Sau đó bà được thụ phong Tỳ Kheo Ni trước sự chứng kiến của Thánh Đức Karmapa đời thứ XVI khi Ngài đến hoằng pháp tại Anh. Năm 1972, Ni sư Pema Chodron lần đầu gặp Đạo sư gốc của mình là Chogyam Trungpa Rinpoche, vị Thầy mà bà cảm nhận có một kết nối sâu sắc. Bà tu học dưới sự dẫn dắt của Chogyam Trungpa Rinpoche từ năm 1974 cho đến khi Ngài viên tịch năm 1987. Ni sư từng là giáo thọ tại Thiền viện Tushita, Dharamsala, Ấn Độ. Hiện nay, bà đang giảng dạy tại Mỹ và Canada và là nguồn cảm hứng đối với hàng trăm ngàn Phật tử Kim Cang thừa. Bà cũng là tác giả của những cuốn sách nổi tiếng đã được dịch sang tiếng Việt như: Sống Đẹp Giữa Thế Gian Đầy Biến Động, Tự Tại Giữa Vô Thường, Hành Thiền Như Thế Nào, Sống Đời Từ Ái….</span></i></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Ni sư</b><b> Pema Chodron </b></p>
<p style="text-align: justify;"><i><span style="font-weight: 400;">Chân Như chuyển Việt ngữ</span></i></p>
<p style="text-align: justify;"><i><span style="font-weight: 400;">Bài giảng trích từ Tạp Chí Lion Roar, Tháng 11/2016</span></i></p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/dao-chieu-tu-duy/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Sự Chuyển Hóa Những Hoàn Cảnh Xấu Thành Con Đường Của Giác Ngộ</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/su-chuyen-hoa-nhung-hoan-canh-xau-thanh-con-duong-cua-giac-ngo/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/su-chuyen-hoa-nhung-hoan-canh-xau-thanh-con-duong-cua-giac-ngo/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 24 May 2016 21:22:28 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Kinh sách Shambhala]]></category>
		<category><![CDATA[Shambhala]]></category>
		<category><![CDATA[Truyền Thống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=6807</guid>
		<description><![CDATA[NHẪN NHỤC BA LA MẬT Bây giờ sau khi chúng ta đã nghiên cứu Bồ đề tâm tối hậu và tương đối và những kinh nghiệm sau thiền định liên hệ với chúng, nhóm châm ngôn thứ ba nói về làm thế nào tiến hành, mang theo tất cả những thực hành ấy như con đường Đạo. Trong tiếng Tây&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/su-chuyen-hoa-nhung-hoan-canh-xau-thanh-con-duong-cua-giac-ngo/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">NHẪN NHỤC BA LA MẬT</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Bây giờ sau khi chúng ta đã nghiên cứu Bồ đề tâm tối hậu và tương đối và những kinh nghiệm sau thiền định liên hệ với chúng, nhóm châm ngôn thứ ba nói về làm thế nào tiến hành, mang theo tất cả những thực hành ấy như con đường Đạo. Trong tiếng Tây Tạng, nhóm châm ngôn này gọi là lamkhyer : lam nghĩa là “con đường” và khyer nghĩa là “mang theo”. Nói cách khác, bất cứ cái gì xảy ra trong đời sống của bạn cần được bao gồm như một phần của cuộc hành trình của bạn. Đó là ý tưởng căn bản.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Nhóm châm ngôn này liên hệ với Nhẫn nhục ba la mật. Định nghĩa của nhẫn nhục là chịu đựng. Bất cứ gì xảy ra, bạn không phản ứng lại với nó. Chướng ngại của nhẫn nhục là sân giận. Nhẫn nhục không có nghĩa là chờ đợi cơ hội và cố gắng đi chậm lại. Không nhẫn nhục khởi lên khi bạn trở nên quá nhạy cảm và không có cách gì để đối xử với môi trường, hoàn cảnh chung quanh. Bạn cảm thấy rất xúc động, rất nhạy cảm. Thế nên nhẫn nhục ba la mật thường được diễn tả như một bộ áo giáp. Nhẫn nhục có ý nghĩa một phẩm cách bình tĩnh, nghiêm nghị và chịu đựng. Bạn không dễ dàng bị quấy rối bởi sự công kích, sân giận của thế gian.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Khi thế gian tràn đầy sự xấu,</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Hãy chuyển hóa mọi việc bất hạnh thành </b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>con đường giác ngộ.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Tiếp tục ý tưởng mang mọi sự vào con đường, câu châm ngôn căn bản của đoạn này là :</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">“Khi thế gian tràn đầy sự xấu,</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Hãy chuyển hóa mọi việc bất hạnh thành con đường giác ngộ.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Điều này nói rằng, dầu cái gì xảy ra trong đời bạn – những rắc rối của môi trường xung quanh, những vấn đề rắc rối về tâm lý hay chính trị – cần được chuyển hóa thành một phần của sự tỉnh thức của bạn, hay Bồ đề, giác ngộ. Sự thức tỉnh như vậy là một kết quả của thực hành shamatha – vipashyana cũng như sự hiểu biết của bạn về “điểm mềm yếu”, hay Bồ đề tâm.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Nói cách khác, bạn không trách móc hoàn cảnh chung quanh hay tình hình chính trị thế giới. Vài người được cảm hứng để viết thơ ca và hành động theo một cách đến độ họ hy sinh đời họ cho một lý do xã hội. Chúng ta có thể nói chắc thật rằng chiến tranh Việt Nam đã sản xuất ra một số nhà thơ và triết gia, nhưng công việc của họ không phù hợp với nguyên lý này của đại thừa. Họ chỉ thuần phản ứng chống lại thế giới đang đầy sự xấu; họ không thể chuyển hóa những bất hạnh thành con đường của Bồ đề. Thậm chí những nhà thơ ấy đã xem cái xấu như chất liệu cho sự viết lách của họ. Nếu chiến tranh Việt Nam không xảy ra, chúng ta đã có ít hơn các nhà thơ và triết gia. Theo câu châm ngôn này, khi thế giới ngập đầy sự xấu, hay ngay cả khi thế giới không đầy rẫy sự xấu, thì mọi bất hạnh xảy ra cần được chuyển hóa tất cả thành con đường giác ngộ hay con đường thức tỉnh. Sự thấu hiểu này đến từ thực hành ngồi thiền và tỉnh giác tổng quát của bạn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Câu châm ngôn này nói một cách thực tiễn và đầy đủ như thế nào chúng ta có thể thực hành bố thí, rộng lượng. Trong đời sống bình thường của chúng ta, hoàn cảnh chung quanh trực tiếp hay gián tiếp không nhất thiết là thân thiện, chiêu đãi. Luôn luôn có những vấn đề và khó khăn. Ngay cả với những người tuyên bố rằng đời họ rất thành công, những người đã trở thành tổng thống của nước họ hay thành những tỷ phú giàu nhất, hay thành thi sĩ nổi tiếng nhất hay ngôi sao điện ảnh, thể thao cũng có những khó khăn riêng của họ. Dầu cho cuộc đời bạn suôn sẻ theo ước muốn của bạn, cũng vẫn có những khó khăn. Những chướng ngại, ngăn trở luôn luôn khởi ra. Đó là điều mọi người đều kinh nghiệm. Và khi chướng ngại xảy ra, mọi bất hạnh liên quan với những chướng ngại ấy – tâm tính nghèo nàn, trụ bám vào “được và mất”, hay bất kỳ loại cạnh tranh hơn thua nào – đều cần được chuyển hóa thành con đường của cái giác.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Đây là một thông điệp rất mạnh mẽ và trực tiếp. Nó liên quan với sự không cảm thấy nghèo nàn trong mọi thời gian. Bạn có thể cảm thấy thiếu thốn, không đầy đủ vì bạn có một người cha đau yếu và một người mẹ điên, và bạn phải chăm sóc họ, hay vì bạn có một cuộc đời méo mó và những vấn đề tiền bạc. Về vấn đề này, dù bạn có một cuộc đời thành công và mọi sự đều suôn sẻ, bạn vẫn cảm thấy không đầy đủ vì bạn phải làm việc liên tục để duy trì sự làm ăn của bạn. Một số tình huống có thể xem như những biểu lộ của sự nhút nhát và sợ hãi của riêng bạn. Tất cả những cái đó có thể xem là sự biểu lộ của tâm tính nghèo nàn của bạn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Đã kinh nghiệm được những khả năng của Bồ đề tâm tuyệt đối và tương đối và thực hành cho và nhận, bạn cũng cần bắt đầu thiết lập sự tự tin và hoan hỷ nơi sự giàu có của chính bạn. Sự giàu có này là tinh túy của rộng lượng, bố thí. Nó là cảm thức về tài nguyên phong phú, rằng bạn có thể đối xử với bất kỳ điều gì đang hiện hành quanh bạn mà không cảm thấy sự nghèo nàn dằn vặt. Dầu nếu bạn có bị bỏ rơi giữa sa mạc và bạn muốn một cái gối, bạn có thể tìm một cục đá phủ rêu hoàn toàn tiện nghi để kê đầu. Bấy giờ bạn có thể duỗi dài chân mà ngủ ngon. Có một cảm thức về tài nguyên phong phú và giàu có như vậy hình như là điểm chính yếu. Thực hành sự phong phú và giàu có hay chính sự rộng lượng là cách để trở thành người đại thừa, hay ngay cả người kim cương thừa.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Chúng ta đã thấy rằng đa số người ta than phiền rằng họ phải ở trong hoàn cảnh sống rất lệ thuộc : họ liên hệ với mọi sự trong đời sống thuần túy trên bình diện tiền bạc, đường kim mũi chỉ, giọt nước, hạt gạo. Nhưng chúng ta không phải làm điều đó – chúng ta có thể trải rộng cái nhìn của chúng ta nhờ bố thí, rộng lượng. Chúng ta có thể cho những người khác một cái gì đó. Chúng ta không luôn luôn phải nhận một cái gì trước để rồi cho đi một cái gì. Phối hợp với ý niệm rộng lượng, chúng ta bắt đầu chứng nghiệm một cảm thức về sự giàu có thịnh vượng một cách tự động. Bản chất của rộng lượng là thoát khỏi tham muốn, thoát khỏi dính mắc, có thể buông xả tất cả.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Châm ngôn này là câu nói căn bản của điểm thứ ba của thực hành lojong. Trong phạm trù này, chúng ta có ba thực hành nữa. Hai châm ngôn tiếp theo liên hệ với thực hành Bồ đề tâm tương đối, làm thế nào đem điều gì xảy ra trong đời bạn vào con đường của Bồ đề tâm tương đối. Câu châm ngôn tiếp theo (“Thấy vọng tưởng tức là bốn thân / Là sự bảo vệ vô thượng của tánh Không”) thì liên hệ với thực hành Bồ đề tâm tuyệt đối, làm thế nào bạn đem theo nó như con đường của bạn. Và châm ngôn cuối trong phần này (châm ngôn 15) liên hệ với những hành động đặc biệt chúng cho phép bạn đem bất cứ cái gì xảy ra trong thực hành của bạn vào con đường.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Hãy hướng mọi trách móc, </b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>đổ lỗi vào chính mình.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Châm ngôn này về việc đối xử với thực tại (sự thật) quy ước, hay kušndzop. Bất kể cái gì xảy ra trong kinh nghiệm bình thường của chúng ta, bất cứ công việc nào chúng ta tham dự vào, bất cứ hoàn cảnh thú vị và mạnh mẽ nào – chúng ta không nên có mong mỏi gì trong sự hoàn trả lại lòng tốt của chúng ta. Khi chúng ta tốt với ai, hãy không có ước muốn gì về một giải thưởng nào cho chuyện đó. Hướng mọi trách móc về mình nghĩa là mọi vấn đề và rắc rối chung quanh sự thực hành, sự chứng ngộ và thấu hiểu không phải là lỗi của một ai khác. Tất cả mọi trách móc luôn luôn bắt đầu với chính chúng ta.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Nhiều người đi qua thế giới này và thực sự tạo ra một cuộc sống thoải mái do bi mẫn và rỗng rang – dầu chỉ có vẻ bi mẫn và rỗng rang. Họ có vẻ đơn độc trong thế giới này. Tuy dù chúng ta chia sẻ chung một loại thế giới, chúng ta bị va chạm thường trực. Chúng ta bị vướng vào trách móc và chúng ta bị rối loạn – những vấn đề tình cảm, những vấn đề tài chính, tương quan lệ thuộc và những vấn đề xã hội xảy ra mọi lúc. Cái gì đó đang chơi khăm chúng ta. Một câu dân gian nói, “Chớ đặt cái bẫy của bạn cho tôi.” Lạ lùng thay, những bẫy mắc đang được đặt cho chúng ta, nhưng chẳng bởi ai cả. Chính chúng ta quyết định nhận lấy những vướng mắc ấy, và rồi chúng ta phẫn hận và giận dữ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Chúng ta có thể hoàn toàn có một cách sống giống như bất cứ ai khác. Chẳng hạn chúng ta có thể chia một phòng với một bạn học, ăn cùng một thức ăn có vấn đề, chia cùng một ngôi nhà bẩn thỉu, có cùng thời khóa biểu và cùng những vị thầy. Người bạn cùng phòng sắp xếp mọi thứ đều tốt và tìm thấy sự tự do của hắn. Trái lại chúng ta bị mắc lầy trong cái trí nhớ này và đầy ắp phẫn hận luôn luôn. Chúng ta muốn cách mạng, muốn phá tung thế giới. Nhưng có ai gây phiền não cho ta ? Chúng ta có thể nói rằng thầy giáo đã làm điều đó, rằng ai cũng ghét chúng ta và họ đã làm điều đó. Nhưng tại sao họ ghét chúng ta ? Đấy là một điểm rất đáng lưu ý.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Sự trách móc đối với nỗi bất hạnh xảy ra cho chúng ta thì luôn luôn tự nhiên được hướng về phía chúng ta ; đó là việc làm của riêng chúng ta. Đấy không phải chỉ thuần túy là tư tưởng đã pha lỏng của đại thừa. Bạn có thể nói rằng, điều chúng ta đang thảo luận đêm nay là thuần túy đại thừa – một khi chúng ta đi vào tantra, chúng ta có thể trả thù những người ấy. Nhưng vấn đề không phải thế. Tôi cầu xin bạn chớ thử điều đó. Mọi sự đặt nền trên sự bồn chồn riêng của chúng ta. Chúng ta có thể trách móc tổ chức, chúng ta có thể trách móc chính phủ, chúng ta có thể trách móc lực lượng cảnh sát ; chúng ta có thể trách móc thời tiết ; chúng ta có thể trách móc thức ăn, những xa lộ, xe hơi chúng ta, áo quần chúng ta ; chúng ta có thể trách móc vô số sự vật. Nhưng chính chúng ta không để cho sự vật diễn tiến, không buông xả, không phát triển đủ sự ấm cúng và thiện cảm – đấy là điều làm cho chúng ta không thể giải quyết. Thế nên chúng ta không thể trách móc, đổ lỗi cho ai.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Dĩ nhiên, chúng ta có thể xây dựng mọi loại triết học và nghĩ chúng ta đang đại diện cho tiếng nói của phần còn lại của thế giới, nói rằng đấy là ý kiến của thế giới, đó là điều xảy ra trong thế giới. “Bạn không thấy rằng, bạn không nên bắt tôi chịu đựng điều ấy ? Thế giới là như thế này, còn thế giới chân thực là thế kia.” Nhưng chúng ta không phát biểu nhân danh thế giới, chúng ta chỉ phát biểu nhân danh chính chúng ta.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Châm ngôn này áp dụng bất kỳ khi nào chúng ta trách móc về bất cứ cái gì, thậm chí cà phê của chúng ta lạnh hay phòng tắm chúng ta dơ. Nó mở rộng rất xa. Mọi sự là vì sự bôn chôn lộn xộn của riêng chúng ta, có thể nói thế, nó được biết như là sự chấp ngã, sự trụ ngã. Bởi vì chúng ta quá bôn chôn về chính chúng ta, điều ấy đồng thời làm chúng ta rất dễ bị tổn thương. Bởi thế chúng ta tự cung cấp bia ngắm lý tưởng. Chúng ta bị đánh trúng, nhưng không có ai nhắm trúng chúng ta cả – chúng ta thực sự mời những viên đạn. Thế nên chúng ta ở đây, trong thế giới quá đỗi già nua. Lái mọi trách móc vào mình là một ý tưởng rất tốt.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Ý định hướng mọi trách móc, đổ lỗi vào chính mình là nếu khác đi, bạn sẽ không đi vào con đường bồ tát. Do đó, bạn không muốn đặt bất kỳ sự trách cứ hiếu chiến và xúc động nào lên bất cứ một ai cả. Thế nên hướng mọi trách móc vào chính mình bắt đầu bằng thái độ ấy. Trên nền tảng này, bạn hướng mọi trách móc vào chính mình lần nữa ở mức độ vipashyana. Cái này thực sự bao hàm kinh nghiệm những hậu quả thực, thấy được, hợp lý luận của việc làm khác đi. Chẳng hạn, bạn có thể hướng mọi trách móc vào ông A nào đó, nhưng thay vì thế, bạn hướng mọi trách móc vào chính bạn. Trong trường hợp này, bạn thực sự bắt đầu thấy khả năng rằng sự sân giận và loạn thần sẽ được trải rộng nếu bạn hướng cơn loạn thần của bạn vào một ai khác. Thế nên thay vì vậy, bạn hướng những trách móc của bạn lên chính bạn. Đó là điểm căn bản.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Tất cả điều này hình như nằm trong những phạm trù tổng quát là lòng bi với những người khác và một thái độ thương yêu với chính mình, trong tiếng Sanskrit là karuna (bi) và maitri (từ). Nói cách khác, kinh nghiệm của bi và từ là hướng mọi trách móc vào mình. Thế nên châm ngôn này liên hệ với kỷ luật căn bản của con đường bồ tát, là không làm mọi loại ác hạnh. Bản liệt kê truyền thống bốn mươi sáu điều thất bại của một bồ tát (xem Phụ lục) có thể được sử dụng trong mối liên hệ với việc hướng mọi trách móc vào chính mình. Chúng liên hệ với nhau rất căn bản.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Châm ngôn này là tinh túy của con đường bồ tát. Cho dù có ai đó có kêu lên những tiếng la ó kinh khủng và đổ lỗi cho bạn, bạn cũng nên tự nhận sự trách móc. Về mặt quyền lực, đó là cách nhiều đơn giản hơn và trực tiếp hơn để đơn giản hóa những chứng loạn thần phức tạp vào một điểm. Cũng thế, nếu bạn tìm những người tự nguyện chung quanh bạn để nhận lãnh sự trách móc, sẽ không có người tự nguyện nào ngoài chính bạn. Bằng cách nhận lấy sự trách móc riêng biệt ấy cho chính bạn, bạn giảm thiểu bệnh loạn thần đang xảy ra quanh bạn. Bạn cũng giảm thiểu mọi chứng hoang tưởng hiện hữu trong những người khác, đến độ những người ấy có thể có cái nhìn sáng tỏ hơn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Bạn có thể thực sự nói, “Tôi nhận sự trách cứ. Chính là lỗi của tôi mà sự việc ấy đã xảy ra và những sự việc ấy có ra như là những kết quả.” Nó rất giản dị và bình thường. Bạn có thể thực sự tương thông với ai đó, họ không ở trong một tâm thái phòng thủ phản công, bởi vì bạn đã nhận mọi trách móc. Tốt hơn nhiều và dễ hơn nhiều để nói chuyện với ai đó một khi bạn đã chấp nhận sự trách cứ đổ lỗi. Bấy giờ bạn có thể soi sáng tình huống và hoàn toàn có thể người mà bạn đang nói chuyện, người ấy có thể là nguyên nhân đặc biệt của vấn đề, sẽ hiểu ra rằng anh ta đã tự mình làm ra cái sự việc tai hại. Người ấy có thể nhận biết việc làm sai trái của mình. Nhưng điều đó dễ xảy ra chỉ khi sự trách cứ, nó chỉ là một con cọp giấy cho tới lúc đó, đã được bạn nhận về phần mình. Điều đó phải xảy ra.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Loại tiếp cận này trở nên rất quan trọng cực kỳ. Tôi đã thực sự làm nó cả ngàn lần. Tôi đã nhận cho mình nhiều sự trách móc. Một người có thể làm một điều kinh khủng căn cứ trên cái hiểu của họ về sự khuyên bảo của tôi. Nhưng ô-kê, tôi có thể hết lòng nhận lấy nó như vấn đề rắc rối của tôi. Theo cách đó, có một số cơ may để làm việc với một người như vậy, và người ta bắt đầu tiếp tục và hoàn thành những hoạt động của nó một cách thích đáng, và mọi sự tốt đẹp.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Đó là một bí quyết hành chính. Nếu những cá nhân có thể tự nhận sự trách cứ cho chính mình và để cho những người bạn của họ tách khỏi sự trách cứ đó mà tiếp tục công việc và bổn phận của họ, điều ấy làm cho toàn bộ tổ chức vận hành tốt hơn và cho phép nó có hiệu quả nhiều hơn. Khi bạn nói, “Anh thật cà chớn ! Tôi không làm một việc như vậy. Không phải tôi, chính anh đã làm điều đó. Không ai trách tôi được cả”, thì toàn bộ sự việc trở nên rất rắc rối. Bạn bắt đầu tìm kiếm xem tiếng bốp nhỏ này của một sự việc bẩn thỉu văng dội đâu đó trong văn phòng, một cái gì như trái bóng bàn dội tới dội lui. Và nếu bạn ra công chiến đấu với nó quá nhiều, bạn sẽ khó khăn khủng khiếp để giải quyết hay thanh toán cái việc nhỏ gây trở ngại mà vô hình đó. Thế nên bạn càng sớm nhận trách nhiệm về sự hư hỏng, thì mọi việc càng tốt hơn. Và dù đó vốn không thực sự là lỗi của bạn tí nào, bạn hãy nhận nó như là lỗi của chính bạn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Điều này có vẻ là một điểm đáng quan tâm, trong đó hai phương diện của lời nguyện bồ tát, mošnpa và jukpa (muốn vào và thực sự vào kỷ luật bồ tát) đi cùng nhau. Đấy là cách làm thế nào bạn làm việc với bạn bè chúng sanh hữu tình. Nếu bạn không chấp nhận một chút trách cứ và bất công đến với bạn, không có gì vận hành được. Và nếu bạn không thực sự thu hút vào tất cả sự trách cứ, mà nói nó không phải là của bạn bởi vì bạn cũng tốt và làm việc giỏi, thì bấy giờ chẳng có gì hoạt động được. Thế bởi vì mọi người đang tìm một ai đó để trách móc, đổ lỗi, và họ muốn trách móc bạn – không phải vì bạn đã làm điều gì, mà vì họ hầu như nghĩ rằng bạn có một điểm mềm yếu trong lòng bạn. Họ nghĩ rằng nếu họ trét mứt hay mật ong hay keo dán lên bạn, bấy giờ bạn thực sự có thể nhận nó và nói, “Ô-kê, trách nhiệm hư hỏng đó là của tôi.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Một khi bạn bắt đầu làm điều đó, thì chính đó là luận lý cao nhất và quyền lực nhất, việc tụng thần chú mạnh mẽ nhất mà bạn có thể làm. Bạn có thể thực sự làm cho toàn bộ sự việc được hữu hiệu. Bạn có thể uống thuốc độc – bấy giờ phần còn lại của tình huống trở thành y dược. Nếu không có ai sẵn sàng hấp thụ sự trách cứ, nó trở thành một trận đấu bóng chằng chịt tương thuộc khổng lồ. Thậm chí nó không được chặt chẽ như một trận đấu bóng hay, mà đầy nhựa dính và chất nhờn khắp quang cảnh bên ngoài. Mọi người cố gắng đẩy nó cho người khác và không có gì giải quyết được. Cuối cùng trận đấu bóng này càng ngày càng lớn hơn. Bấy giờ nó gây ra những thứ lật đổ và mọi thứ khác.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Xa hơn là những vấn đề chính trị thế giới, người ta luôn luôn cố gắng đổ lỗi và trách móc lên người nào khác, chuyển trái banh khổng lồ dơ bẩn, trơn nhờn hôi thối với đủ loại dòi bọ qua người khác. Người ta nói, “Không phải của tôi, của anh đó.” Cực này nói nó thuộc về cực kia, và cực kia nói nó thuộc về cực này. Ném nó lui tới chẳng giúp gì cho ai. Thế nên ngay từ quan điểm lý thuyết chính trị – nếu có một thứ như là chính trị trong đại thừa hay trong Phật giáo – điều quan trọng cho mỗi cá nhân là thu hút lấy sự trách móc không công bằng và làm việc với nó. Điều này rất quan trọng và cần thiết.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Luôn luôn bạn định quy lỗi cho một ai khác về mọi vấn đề xảy ra trong đời bạn – chính trị, môi trường, tâm lý, gia đình hay tâm linh. Có thể bạn không có một cá nhân riêng biệt nào để trách cứ, nhưng bạn vẫn tiến hành cái luận lý cơ bản rằng có cái gì đó sai lầm. Bạn có thể đến nhà chức trách hay những lãnh tụ chính trị của bạn hay bạn bè của bạn và đòi hỏi môi trường phải thay đổi. Đó là cách thường xuyên của bạn để trách móc người khác. Bạn có thể tổ chức một nhóm người họ cũng như bạn, trách móc môi trường, và bạn có thể gom góp những chữ ký cho một kiến nghị và đưa nó cho một lãnh tụ nào có thể chuyển đổi môi trường. Hay trong việc ấy sự trách móc của bạn có thể thuần túy về cá nhân : nếu chồng hay vợ bạn yêu một người khác, bạn có thể yêu cầu anh ta hoặc chị ta bỏ người tình của mình đi. Nhưng chuyện gì càng liên hệ đến bạn bao nhiêu, bạn càng cảm thấy bạn trong sạch và tốt đẹp, bạn chẳng bao giờ đụng đến bạn cả. Bạn muốn duy trì chính mình một trăm phần trăm. Bạn luôn luôn đòi hỏi ai đó làm cái gì cho bạn, trên mức độ rộng hơn hay nhỏ hơn. Nhưng nếu bạn nhìn kỹ càng vào điều bạn đang làm, nó trở thành không hợp lý.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Bản văn nói : “Hướng mọi trách móc vào mình.” Lý do bạn cần làm thế là vì bạn đã quá chừng quý trọng mình, thậm chí tới mức hy sinh cuộc đời của người khác. Bạn đã quý chuộng mình, đã bám giữ chính mình quá đỗi thân thiết. Dù đôi khi bạn có thể nói bạn không thích chính bạn, dù cả lúc ấy trong thâm sâu của lòng bạn, bạn biết rằng bạn tự yêu thích mình đến độ bạn sẵn sàng ném người khác xuống mương, xuống cống. Thực sự bạn sẵn sàng làm thế. Bạn sẵn sàng để cho người nào hy sinh đời họ, tự cho đi bản thân họ vì bạn. Dù gì đi nữa, thì bạn là ai ? Thế nên vấn đề mọi trách móc cần được hướng vào chính mình. Châm ngôn này là châm ngôn thứ nhất về sự nhìn thấy toàn bộ cuộc đời của bạn là phần của con đường Bồ đề tâm tương đối.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Châm ngôn này không có nghĩa là bạn không nên nói to lên. Nếu bạn thấy cái gì rõ ràng hủy hoại người nào, bạn cần nói ra. Nhưng bạn có thể nói ra trong hình thức hướng mọi trách móc vào chính bạn. Vấn đề là làm sao trình bày nó cho những người có thẩm quyền. Thường thường bạn đến họ theo một cách thức gây hấn, truyền thống kiểu Mỹ. Bạn đã được huấn luyện để nói cho chính bạn và cho những người khác trong một kiểu “chúa tể của ngôn ngữ”. Bạn bước ra với những tấm áp phích và than phiền : “Chúng tôi không thích cái này.” Nhưng điều ấy chỉ làm cho những người có thẩm quyền cứng cỏi hơn nữa. Có thể có một cách tốt hơn nhiều để tiếp cận toàn bộ sự việc, một cách thức thông minh hơn. Bạn có thể nói, “Có thể đó là sự khó khăn của tôi, nhưng về cá nhân, tôi thấy rằng nước này có mùi vị không tốt.” Bạn và các bạn bè của bạn có thể nói, “Chúng tôi không cảm thấy tốt khi uống nước này.” Nó có thể rất đơn giản và thẳng thắn. Bạn không phải đi suốt toàn bộ công việc pháp luật. Bạn không phải dùng đường lối “chúa tể của ngôn ngữ” với những tuyên bố công khai mọi loại, “Tự do cho toàn thể nhân loại !” hay đại loại như thế. Có khi bạn còn mang theo cả chó và mèo. Tôi nghĩ toàn bộ sự việc có thể được tiến hành rất nhẹ nhàng, hòa nhã.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Quả thật có những vấn đề xã hội, nhưng cách để tiếp cận nó không phải là “Tôi – một thực thể chính trị hợp pháp”, hay “tôi – một người quan trọng trong xã hội”. Dân chủ được xây dựng trên thái độ nói ra cho chính tôi, cái tôi vô địch. Tôi nói cho nền dân chủ. Tôi muốn có những quyền của riêng tôi, và tôi cũng nói cho những quyền của những người khác. Bởi thế, chúng tôi không muốn có loại nước này. Nhưng cách tiếp cận như thế không có tác dụng. Điểm chính là kinh nghiệm của người ta về chính họ có thể được tập họp lại, hơn là chỉ có một nhóm hình thức. Đó là điều bạn làm khi thực hành ngồi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Trong một trường hợp cùng cực, nếu tôi thấy mình ở trong trung tâm chỉ huy nơi có người bấm nút cho nổ tung trái đất, tôi sẽ giết chết người sắp bấm nút phóng bom đi mà không ngần ngại gì. Có lẽ tôi còn vui vì điều đó ! Nhưng điều đó có hơi khác với điều chúng ta đang nói đây. Trong trường hợp kia, bạn đang đối xử với giới hạn chịu đựng của quyền lực xã hội tổng quát. Trong trường hợp này, chúng ta chỉ nói về cách làm thế nào chúng ta có thể giải quyết một cách tập thể thế giới này, để cho nó có thể trở thành một xã hội giác ngộ. Tạo ra một xã hội giác ngộ đòi hỏi sự trau dồi chung bản chất ấy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Hãy biết ơn mọi người.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Châm ngôn này cũng liên hệ với kušndzop, hay thực tại tương đối. Nó muốn nói rằng, không có thế giới này chúng ta không thể đạt đến giác ngộ, cũng không có hành trình nào. Nếu từ chối thế giới, chúng ta cũng từ chối nền tảng và từ chối con đường. Tất cả lịch sử quá khứ của chúng ta và tất cả bệnh loạn thần của chúng ta đều liên quan với những người khác trong một số ý nghĩa. Tất cả những kinh nghiệm của chúng ta đặt nền trên những người khác một cách căn bản. Chừng nào chúng ta có một cảm thức về sự thực hành, có một số thấu hiểu rằng chúng ta đang dẫm bước trên con đường, mỗi một chi tiết nhỏ ấy có vẻ là những chướng ngại cho chúng ta đều trở thành một phần thiết yếu của con đường. Không có chúng, ta không thể đạt đến cái gì cả – chúng ta không có sự chuyển đổi trở lại, chúng ta không có gì để làm việc với, tuyệt đối không có gì để làm việc với.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Thế nên trong một nghĩa, mọi sự xảy ra chung quanh thế giới của chúng ta, mọi khó chịu và khó khăn, đều quan trọng quyết định. Không có những người khác chúng ta không thể đạt đến giác ngộ – thật vậy, thậm chí chúng ta không thể dẫm bước trên con đường. Nói cách khác, chúng ta có thể nói rằng nếu không có tiếng ồn bên ngoài trong khi ngồi thiền thì chúng ta không thể phát triển chánh niệm. Nếu không có những đau đớn trong thân thể chúng ta, chúng ta không thể đạt đến chánh niệm, chúng ta không thể thiền định thực sự. Nếu mọi sự đều êm đẹp và trong vắt, thì chẳng có gì để phải dụng công. Mọi sự đều trong trắng tinh khôi. Nhờ mọi kết cấu ấy quanh chúng ta, chúng ta được phong phú. Bởi thế, chúng ta có thể ngồi và thực hành và thiền định. Chúng ta có một điểm quy chiếu – tinh tấn, chán nản hay cái gì khác. Mọi sự đều liên hệ với con đường.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Ý tưởng của lời dạy đặc biệt này là thực sự đem máu và thịt của chúng ta cho những người khác. “Nếu người muốn tôi, hãy lấy tôi, sở hữu tôi, bắt giữ tôi, điều khiển tôi – hãy tiến lên, làm điều đó. Hãy nắm lấy tôi. Tôi nằm dưới sự sử dụng của bạn. Bạn có thể chưởi mắng tôi, đại tiện vào tôi, cắt tôi thành từng mảnh hoặc làm thứ gì bạn muốn. Không có sự giúp đỡ của bạn tôi sẽ không có cách gì để tiến hành cuộc hành trình của tôi cả.” Đấy là một việc rất, rất mạnh mẽ. Thật vậy, một trong những câu nói hay của Lang-ri Thangpa, một vị thầy Kadam, là : “Tôi thấu hiểu rằng mọi lỗi lầm đều thuộc về tôi và mọi đức hạnh đều thuộc về những người khác, thế nên tôi không thể trách móc ai ngoài tôi.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Có một câu ngắn nhớ được thì rất tốt. Ở Tây Tạng chúng tôi thường treo nó và những câu như thế trên cửa. Câu nói ấy là : “Lợi lộc và chiến thắng cho những người khác ; thiệt hại và thất bại thuộc về phần tôi.” Câu ấy nghe có vẻ tự hành xác nếu bạn nhìn nó theo cách sai. Đặc biệt, ý tưởng phổ thông của Công giáo là đổ lỗi mọi thứ lên chính mình như một quan niệm tội lỗi tối hậu. Nhưng trong trường hợp này, chúng ta không nói về tội lỗi hay chúng ta đã làm điều gì sai lầm kinh khủng. Nó chỉ thấy những sự vật như chúng thực là. “Lợi lộc và chiến thắng” nghĩa là cái gì khuyến khích chúng ta bước đi trên con đường của Pháp – nó được tạo ra bởi thế giới. Tuy nhiên đồng thời chúng ta luôn luôn tràn đầy thiệt hại và thất bại – nó là của chúng ta. Chúng ta không phải hờn dỗi vì điểm này, mà chúng ta phải tự hào vì nó. Nó là một quan niệm phi thường rằng chúng ta thực sự là những người không sợ hãi – rằng lợi lộc là của những người khác và thiệt hại là phần của chúng ta. Điều ấy vĩ đại, kỳ diệu biết bao ! Không phải chúng ta cảm thấy yếu ớt lúc thức dậy sáng sớm, rồi cuối ngày khi chúng ta uống vài ly cho bụng đầy và tương đối thấy thoải mái, chúng ta mới cảm thấy điều đem lại sự không sợ hãi đó. Nó là chân thật một cách nền tảng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Những câu này không đặt nền tảng trên tội lỗi hay trừng phạt, giống như quan niệm một số tôn giáo. Nhưng quả thực là chúng ta có khuynh hướng đổ tội cho những người khác về phần lớn những chuyện do chính chúng ta làm – nếu khác đi thì chúng ta đã không rơi vào xáo trộn điên đảo. Tại sao không người nào khác bị rối rắm mà chúng ta lại bị ? Cái gì gây ra điều ấy ? Phải có cái gì ở nơi chúng ta, rõ ràng là thế. Chúng ta có thể viết lý lịch của chúng ta và nhờ luật sư để chứng minh chúng ta đúng, còn người nào đó sai – nhưng đó cũng chính là sự rắc rối rồi ta phải trải nghiệm. Nó là rắc rối, khó khăn hoàn toàn. Và cố gắng chứng minh vụ việc của chúng ta cách nào cũng vô hiệu. Bất cứ trường hợp nào, mướn một luật sư để giác ngộ thì không thể có. Không thể được. Đức Phật tự ngài không có luật sư.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Châm ngôn “Hãy biết ơn mọi người” tự động đi theo một khi chúng ta hướng mọi trách móc vào mình. Chúng ta có một cảm giác rằng nếu những người khác không hiện hữu để quấy rối chúng ta, chúng ta sẽ không hướng mọi trách móc vào chính chúng ta chút nào. Tất cả chúng sanh, tất cả người trong thế giới, hay đa số đó, có một vấn đề trong liên hệ với “chính tôi”. Không có những người khác, chúng ta sẽ không có dịp may nào để phát triển vượt khỏi cái ta. Thế nên ý tưởng ở đây là cảm thấy biết ơn rằng những người khác đang trình diện cho chúng ta những chướng ngại to lớn – thậm chí những đe dọa hay thách thức. Điểm cốt yếu là cảm kích điều đó. Không có họ chúng ta không thể theo đuổi con đường tí nào.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Đi trên con đường Pháp là biết cư xử với cơn loạn thần của chúng ta. Nhưng nếu không có những người loạn thần, chúng ta không thể nào làm việc với bệnh loạn thần của chính chúng ta. Bởi thế, chúng ta cần cảm thấy rất biết ơn những người ấy. Họ thực sự là những người đẩy chúng ta trên con đường Pháp. Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện nhỏ về Atisha, ngài là mạch nguồn của những lời dạy này. Atisha được mời đến Tây Tạng để dạy và ngài đã nghe rằng người Tây Tạng thì rất tốt, hòa nhã, hiếu khách. Thế nên ngài quyết định ngài sẽ đem theo với ngài một đối tượng cho sự thực hành – một thị giả, một người hầu xứ Bengal tính tình rất rất dễ nóng giận. Bởi vì những người Tây Tạng quá tốt lòng và thiện lành, Atisha đem người hầu xứ khác để ngài có thể thực hành lojong về anh ta. Kỳ thú là về sau ngài nói ngài không cần người ấy nữa, vì những người Tây Tạng không tốt như ngài đã nghe nói.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Nếu ai đó làm tổn thương bạn, bạn cần cám ơn họ đã cho bạn cơ hội để thực hành. Nhưng bạn không cần phải tự trưng bày ra để bị tổn thương, đó là một kiểu tử đạo. Bạn không phải yêu cầu được tổn thương, nhưng khi bạn gặp một tình huống như vậy, bấy giờ mọi điều chúng ta đã bàn nên được áp dụng. Không phải bạn thu xếp toàn bộ sự việc. Thay vì thế, khi có ai trách mắng bạn, bấy giờ bạn sẽ nghĩ, “Việc ấy là của tôi.” Bạn không phải trách những hoàn cảnh như vậy và bạn cũng không phải chăm bón cho chúng. Bạn chỉ sống cuộc đời bạn, rất lành mạnh, và bạn không làm người nào tổn thương. Nhưng nếu có ai làm tổn thương bạn, bạn biết làm cái gì. Rất đơn giản. Chúng ta không nói phải cố ý nhảy vào một lưỡi gươm, như thế chỉ là hiểu sai. Thay vì thế bạn tạo một tương quan chặt chẽ với người làm tổn thương bạn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Ở một mức độ phát triển hơn nữa, có thể làm dừng lại một kẻ tấn công bằng sức mạnh để ngăn cho người ấy khỏi mang nghiệp đã làm tổn hại bạn. Nhưng đó là một mức độ rất cao của lòng thiện cảm. Chẳng hạn có một câu chuyện về một vị thầy Tây Tạng bị những kẻ thù phục kích, họ định giết ngài trong khi ngài trên đường đi dạy một khóa học. Ngài rút lưỡi dao găm của ngài và nói, “Đây là răng một con cọp”, và ngài đâm gã thủ lĩnh, giết nó ngay tại chỗ. Mọi người đều quá xúc động, họ để cho ngài đi. Đó là một lối tiếp cận hoàn toàn khác. Tôi nghĩ nó quá nguy hiểm cho chúng ta khi đi xa như thế. Chừng nào bạn biết bạn đang làm gì, ô-kê, nhưng loại tiếp cận ấy làm chiến tranh leo thang.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">“Thiệt hại và thất bại” không thực sự là đau đớn trong ý nghĩa nền tảng, nó chỉ là một trò chơi. Đó là bạn không được cái bạn muốn, thế nên bạn cảm thấy bực tức, những chuyện nhỏ ngang qua đời chúng ta luôn luôn. Nó không liên can gì đến khổ đau thực sự. Chúng ta luôn luôn không được điều chúng ta muốn và chúng ta luôn luôn thất vọng vì chuyện đó. Chúng ta bực tức đối với vật gì hay người nào hay ngay cả với chính chúng ta. Nếu chúng ta tiêu hao tiền bạc của chúng ta hay nếu chúng ta đụng vào xe của người nào hay thứ gì thuộc loại ấy. Đó không phải là khổ đau thực sự, đó chỉ là sự quấy nhiễu.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Toàn bộ sự tiếp cận này xử lý với mọi loại quấy nhiễu và biến đổi chúng và làm việc với chúng như là một hành trình khả thi đến giác ngộ. Chúng ta không đang nói về khổ đau nền tảng. Tôi nghĩ một trong những vấn đề của chúng ta, đặc biệt trong tính khí Tây phương, là chúng ta hay quá làm to chuyện toàn bộ sự việc. Chúng ta làm rắc rối toàn bộ sự việc một cách không cần thiết, và chúng ta không có ý tưởng làm thế nào chơi những trò chơi một cách thích đáng. Nó không phải là chuyện lớn, nó là một trao đổi. Cuối cùng bạn ghi tên bạn vào hàng để trống. Đó là một tình huống, hoàn cảnh vô tư – kể cả cái chết. Hãy nhớ điều đó. Hãy rút ra một câu châm ngôn từ đó. Bất cứ cái gì xảy ra, bạn chớ lấy đó làm nghiêm trọng. Bất cứ gì hiện đến, bạn chớ xem như là một vấn đề tối hậu, cuối cùng, mà chỉ như một ánh đèn flash nhất thời đến và đi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Điều này rõ ràng cần một số hiểu biết và tu hành. Một người không thể thực hành điều ấy mà không thảo hoạch trước cuộc hành trình và đã làm việc với trạng thái tâm thức của họ. Cũng có một cần thiết là một mức hiểu biết về kinh nghiệm tánh Không, nói một cách căn bản là như vậy. Không có nền tảng nào cả để bắt đầu với, thế nên mọi sự xảy ra trong cái không nền tảng thì có thể “làm việc được”. Những sự việc ấy thì thực sự rất mạnh mẽ – chúng thường xảy ra một cách nào đó. Khi tôi còn là một thiếu niên, nó thực sự chuyển hóa tôi rất nhiều. Nó rất trực tiếp, rất đơn giản và giúp ích – đặc biệt khi bạn đối mặt với những quấy nhiễu buồn bực.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Thấy vọng tưởng tức là bốn thân</b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Là sự bảo vệ vô thượng của tánh Không.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Trong châm ngôn “Thấy vọng tưởng tức là bốn thân / Là sự bảo vệ vô thượng của tánh Không,” câu hỏi căn bản là bảo vệ cho ai, bảo vệ cái gì ? Mọi loại câu hỏi khác đều bao hàm trong đó, nhưng căn bản chúng ta đang nói về việc có một thấu hiểu hay chứng ngộ cách thế chúng ta tri giác những sự vật như chúng là.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Trong tri giác, trước hết có một cảm thức chờ đợi hay rỗng rang. Nơi đó có sự không chắc chắn như làm sao để tri giác những sự vật, không phải là biết làm sao để khiến cho một tình huống riêng biệt nào đó thành nắm bắt được. Rồi chúng ta có một ý niệm rõ ràng làm sao để tổ chức những sự vật. Thứ ba, chúng ta bắt đầu tạo một tương quan giữa hai cái đó. Và cuối cùng chúng ta có một kinh nghiệm toàn bộ về cái toàn thể. Điều ấy tạo thành bốn trạng thái của tâm thức mà chúng ta đi qua, bốn giai đoạn của tâm thức hay tiến trình tâm thức. Bốn tiến trình này liên hệ với bốn thân : dharmakaya (pháp thân), sambhogakaya (báo thân), nirmanakaya (hóa thân) và svabavikakaya (tự tánh thân).</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Bản chất pháp thân của phản ứng của chúng ta với thế giới thì thường thường không chắc chắn, mơ hồ. Những chiến lược chưa được thành hình, kế hoạch hoàn toàn chưa tổ chức – nó chỉ là một cảm thức rỗng rang căn bản. Phương diện hóa thân là giai đoạn thứ hai của tiến trình này. Ở điểm này có một loại sáng tỏ nào đó trong ấy chúng ta có một nắm bắt căn bản về tình huống một cách tổng quát. Và để tạo một nối kết giữa sự bất định hay rỗng rang với sự sáng tỏ, chúng ta cần báo thân, nó là cầu nối qua khoảng trống giữa hai lãnh vực và nối kết chúng với nhau. Thế nên pháp thân và hóa thân được nối kết với nhau nhờ báo thân. Theo truyền thống đặc biệt này, đó là cách hiện thực để nhìn vào những sự vật.(1)</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Tự tánh thân là sự thấu hiểu toàn bộ sự vật, kinh nghiệm toàn thể bao quát. Khi chúng ta bắt đầu lóe sáng tâm thức chúng ta để chớp ảnh một đối tượng, khi chúng ta có một nắm bắt về nó, khi chúng ta bắt đầu thấu hiểu một liên hệ nào giữa những thân – cái toàn thể đó gọi là tự tánh thân.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Tự tánh thân là một trạng thái tổng quát của hiện hữu, và trạng thái ấy của tâm thức cũng chứa đựng cái được biết như là siêu vượt khỏi sanh, diệt và trụ. Siêu vượt khỏi sanh nghĩa là tiến trình tư tưởng không xảy ra được. Không có cái gì như là sự sanh của một tâm thức hay sự sanh của một tư tưởng xảy ra trong trạng thái hiện thể ấy của chúng ta cả, chỉ đơn giản là hiện hữu và rỗng rang. Siêu vượt khỏi diệt nghĩa là không có tư tưởng nào thực sự lắng xuống, trừ phi chúng được thay thế hay gối lên bởi một cái khác. Và siêu vượt khỏi trụ nghĩa là những tư tưởng không trụ ở đâu cả, dù cho có một loại cái gì đó tạm thời theo duyên có mặt. Thế nên ý tưởng về tự tánh thân là thấy vượt khỏi sanh diệt và trụ của tiến trình tư tưởng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Lý do bốn thân – pháp thân, báo thân, hóa thân và tự tánh thân – trở thành một sự bảo vệ vĩ đại là : chúng ta bắt đầu thấu hiểu cách thức tâm thức của chúng ta hoạt động như thế nào, trạng thái của hiện thể chúng ta là gì. Chúng ta thấu hiểu rằng bất cứ cái gì xảy đến trong tâm thức chúng ta luôn luôn thuộc về dòng chảy ấy, hồ sơ lai lịch ấy, bản chất ấy. Đau đớn thình lình, giận dữ thình lình, hiếu chiến thình lình, đam mê thình lình – bất cứ cái khởi lên luôn luôn theo thể thức tương tự, tiến trình tương tự. Mọi sự luôn luôn tương hợp với bốn thân. Dù cho chúng ta có không xem tự tâm của chúng ta là hoàn toàn siêu việt và giác ngộ hay tỉnh thức, thì khuôn mẫu của nó vẫn là khuôn mẫu của bốn thân. Những tư tưởng khởi lên như vậy : bạn không thể trông chừng sự sanh ra của nó, chúng có đó như vậy. Chúng chết đi, chúng như vậy (Vidyadhara búng ngón tay). Chúng không trụ, chúng như vậy (Vidyadhara lại búng ngón tay). Toàn bộ sự việc là một tiến trình tự nhiên.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Châm ngôn này có vẻ hơi tối nghĩa, nhưng nó liên quan với ý niệm Bồ đề tâm tuyệt đối về việc hiểu tâm thức của bạn bằng cách nghiên cứu và canh chừng chính bạn và thực hành shamatha và vipashyana. Bằng cách thực hành những kỷ luật này, bạn bắt đầu chứng nghiệm rằng yếu tính của tâm bạn là trống không, rằng bản tánh của tâm bạn là sáng và trong, và rằng sự diễn đạt hay biểu lộ của tâm bạn là hoạt động. Sự thấu hiểu này chỉ có thể đến khi bạn đang ngồi trên đệm thiền. Chỉ ở trên đệm thiền bạn có thể thấy rằng tâm thức bạn không có nguồn gốc. Những tư tưởng khởi lên không từ nơi đâu, bạn có thể phán đoán điều ấy bằng cách nhìn vào chúng dầu xa bao lâu. Bạn cũng không biết những tư tưởng đi về đâu. Tư tưởng đến và tan biến, chỉ như thế. Hơn nữa bạn cũng không biết những tư tưởng của bạn trụ chỗ nào – đặc biệt khi bạn đã phát triển một cảm thức căn bản của chánh niệm và tỉnh giác.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Khi bạn tiếp tục thực hành chánh niệm và tỉnh giác, sự hình như lộn xộn và hỗn loạn trong tâm thức bạn bắt đầu có vẻ vô lý. Bạn bắt đầu nhận ra rằng những tư tưởng của bạn không có chỗ sanh thực sự, không nguồn gốc, chúng đúng là xuất hiện như Pháp thân. Chúng không sanh. Và những tư tưởng của bạn không đi đâu cả, chúng không diệt. Bởi thế, tâm thức của bạn được thấy là Báo thân. Và hơn nữa, không có hoạt động nào thực sự xảy ra trong tâm thức bạn, thế nên ý niệm cho là tâm thức bạn có thể trụ vào cái gì cũng bắt đầu tỏ ra vô lý, bởi vì không có gì để trụ vào. Bởi thế tâm thức bạn được thấy là Hóa thân. Hợp toàn bộ sự việc với nhau – hoàn toàn không có sanh, không có diệt và không hành động hay trụ ở – bởi thế tâm thức bạn được thấy là Tự tánh thân. Vấn đề không phải là làm cho tâm thức bạn thành một cái trống không. Chính như là một kết quả của siêu chánh niệm và siêu tỉnh giác mà bạn bắt đầu thấy rằng không có gì thực sự xảy ra – dù đồng thời bạn cũng biết rằng một số sự vật đang xảy ra.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Chứng ngộ rằng sự lộn xộn và hỗn loạn trong tâm thức bạn không có nguồn gốc, không dứt diệt và không trụ ở đâu cả là sự bảo vệ tốt nhất. Tánh không là sự bảo vệ tốt nhất bởi vì nó cắt đứt sự vững chắc, cứng đặc của những tư tưởng của bạn. “Tôi có tư tưởng vững chắc của tôi” hay “Đây là tư tưởng quan trọng của tôi” hay “Tư tưởng của tôi rất hấp dẫn” hay “Trong những tư tưởng của tôi, tôi hình dung một điều vĩ đại nào đó” hay “Con người ‘ngôi sao’ đó bước xuống và nói chuyện với tôi” hay “Thành Cát Tư Hãn hiện diện trong trí tôi” hay “Chính Jesus Christ hiển lộ trong tâm thức tôi” hay “Tôi có một dự án khổng lồ để làm sao xây dựng một đô thị, hay làm sao viết một vở nhạc kịch lớn hay làm sao chinh phục thế giới” – chúng có thể là mọi thứ, từ mức độ ấy xuống đến : “Làm sao tôi kiếm sống sau sự việc này ?” hay “Đâu là cách tốt nhất cho tôi để làm sắc bén nhân cách của tôi hầu tôi được nổi bật trong thế giới ?” hay “Tôi ghét những vấn đề rắc rối của tôi làm sao !” Mọi dự phóng và tư tưởng và ý niệm đều rỗng không ! Nếu bạn nhìn phần đằng sau của chúng, thì cũng giống như một chiếc mặt nạ. Nếu bạn nhìn phần đằng sau của một chiếc mặt nạ, bạn thấy nó là một phần trống. Có thể có vài lỗ trống, nơi mũi và miệng – nhưng nếu bạn nhìn đằng sau nó, nó chẳng giống cái gì là bộ mặt, nó chỉ là một thứ tạp nhạp với những lỗ trống trong đó. Chứng ngộ điều đó là sự bảo vệ tốt nhất của bạn. Bạn thấu hiểu rằng bạn không là một nghệ sĩ sáng tạo vĩ đại nhất nữa, rằng bạn không là cái gì trong những ý niệm lớn lao của bạn. Bạn nhận ra rằng bạn chỉ đang dàn dựng những sự việc không có thật, vô lý. Đó là sự bảo vệ tốt nhất để cắt đứt mê lầm, vọng tưởng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Châm ngôn này liên hệ với việc đem mọi sự vào con đường đạo ở mức độ Bồ đề tâm tuyệt đối. Nó rất tinh tế. Có khả năng rằng khi bạn nghe câu đó, nếu bạn chỉ đơn giản thiền định về bốn thân, mọi sự rồi sẽ được bảo vệ, bạn có thể nghĩ rằng thằng bé choai choai của bạn sẽ được bảo vệ, những anh chị của bạn, tài sản và xe cộ của bạn được bảo vệ. Nhưng sự bảo vệ này hoàn toàn không phải ở cấp độ đó ; nó là sự bảo vệ của tánh Không, đó là bạn không có chỗ nào để trụ nữa, bạn lơ lửng trong tánh Không. Nó là một cách tiếp cận rất thông tuệ toàn bộ sự vật. Bạn không nói về tính cách vô ngã ở đây, bạn đang cố gắng tìm ra sự che chở cho bạn. Nhưng bạn thấy ra tự thân bạn là vô ngã và chứng ngộ rằng không có cái gì để bảo vệ cả. Thế nên sự bảo vệ của bạn là không nền tảng. Nó là một tiếp cận rất có tính y học lâm sàng trong ý nghĩa nào đó. Không thể có mầm mống ở đâu cả khi bạn không có nền tảng, miếng đất để gieo giống vào trên đó.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Ý niệm bốn thân không đặc biệt cho mật thừa, nó là tư tưởng cao cấp của đại thừa. Ba thân xuất hiện trong lần chuyển bánh xe Pháp thứ ba trong Uttaratantra của Maitreya(2) và trong Kinh Kim Cương.(3) Thế nên nó không đặc biệt là một ý niệm mật thừa. Nhưng đồng thời, nó là mật thừa trong một số ý nghĩa. Nếu tôi có thể nói thế, ý niệm đối xử với những došn và với những hộ pháp chịu ảnh hưởng nhiều bởi mật thừa. (Xem châm ngôn tiếp theo “Bốn thực hành là cái tốt nhất của những phương pháp.”) Toàn bộ sự việc đặt nền trên những nguyên lý đại thừa, nhưng có một dòng ngầm những kỹ thuật được mượn từ kim cương thừa. Thế nên cái hiểu được trình bày từ quan điểm đại thừa, nhưng những kỹ thuật là mật thừa.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Bốn thực hành là cái tốt nhất của những phương pháp.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Châm ngôn này là một câu khó hơn, thật vậy, nhưng nó có nhiều ý nghĩa. Nó ám chỉ đến những hoạt động đặc biệt, để làm thế nào tiếp tục cuộc đời hàng ngày của bạn, được dịch là “cái tốt nhất của những phương pháp”. Những phương pháp tốt nhất này gồm bốn phạm trù : tích tập công đức, buông bỏ hạnh xấu, cúng dường cho những došn và cúng dường cho những hộ pháp (dharmapala).</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Tích tập công đức</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Sự áp dụng thứ nhất là tích tập công đức, không phải theo nghĩa chúng ta tích tập cái gì cho công việc của bản ngã chúng ta, mà từ quan điểm cố gắng liên hệ với cái gì là thiêng liêng hay thánh trí. Chúng ta đang làm một nối kết với những lãnh vực thiêng liêng của thực tại : cái ý niệm đích thực của những giáo lý hay pháp, và sự hiện hữu của cái minh mẫn căn bản, nó được biểu trưng trong các tác phẩm nghệ thuật, hình tượng, bức họa, sách, mọi loại biểu tượng và mọi loại màu sắc. Chúng ta phối hợp chúng ta với cái ấy. Tạo công đức là làm việc với những hoàn cảnh như thế và vận dụng cố gắng và năng lực của chúng ta càng nhiều càng tốt. Một cảm thức kính ngưỡng trở thành rất quan trọng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Sự tích tập công đức cũng đặt nền trên sự tin tưởng trọn vẹn vào ba loại khích lệ. Ba cái này không phải là những châm ngôn ; chúng là những dòng khích lệ cho châm ngôn, có thể nói như thế. Ba dòng khích lệ này là :</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Xin sự ban phước của ngài nếu tốt hơn cho con là bị bệnh.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Xin sự ban phước của ngài nếu tốt hơn cho con là được sống còn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Xin sự ban phước của ngài nếu tốt hơn cho con là chết.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Đó là ý niệm rốt ráo về sự tạo ra công đức. Điều này nói rằng, chúng ta không thể có một chuỗi công đức hoàn toàn chứa đầy toàn bộ lãnh vực một cách tuyệt đối. Trước khi chúng ta xin, bình bát khất thực của chúng ta phải trống trơn ; khác đi thì không có ai cho chúng ta cái gì cả. Để nhận cái gì, trước tiên cần có một cảm thức rỗng rang, từ bỏ, cho đi. Nó không liên quan với chính bạn, nó chỉ là để cho sự vật tự chúng hiện hữu. Bất cứ cái gì xảy đến, hãy biết ơn nó. Không phải bạn đang nói đến người nào ; thay vì thế, nó cũng giống như nói, “Hãy để cho trời mưa” hay “Hãy để cho đất rung chuyển.” Đó là một lời pháp thuật, đơn giản như thế. Có điều gì thực sự xảy ra khi bạn làm thế, nhưng bạn không nhắm riêng đến người nào. Tôi không biết tôi có thể nói điều ấy một cách ngôn ngữ học như thế nào : “Xin sự ban phước của ngài”, hay “Hãy để nó xảy ra.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Theo truyền thống, người ta tạo ra công đức bằng cách tạo những tượng, tháp và cúng dường cho tăng già – cho đi tiền bạc của chúng ta và khuyến khích loại tạo dựng này. Nhưng chúng ta không chỉ cho đi năng lực nhợt nhạt của chúng ta. Chúng ta cũng cố gắng buông bỏ sự ích kỷ của chúng ta. Chẳng hạn, nếu bệnh tật là tốt hơn cho chúng ta, chúng ta hãy để nó như vậy. “Xin hãy để nó là sự ban phước của chúng ta.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Chúng ta có thể xem lối tiếp cận này là phương cách của một người rất chất phác chấp nhận một cách tuyệt đối mọi sự vào mọi lúc. Nhưng trong trường hợp này, sự tiếp cận là một cách cực kỳ thông minh, nó khiến chúng ta tiến lên và cởi mở hoàn toàn chúng ta với tình huống. Điều này có vẻ là một điểm rất quan trọng – chúng ta không thể chỉ có một niềm tin mù quáng. Chúng ta phải có một niềm tin thông minh buông bỏ sự nắm giữ lại của chúng ta. Nắm giữ lại tạo ra một loại tinh thần buôn bán : “Nếu tôi không có được điều này, bấy giờ tôi cần thỉnh cầu Phật, Pháp, Tăng – một cách ẩn dụ, một cách hiện thực, hay thứ gì khác. Nếu tôi không được lại tiền bạc, có lẽ tôi đã bị lừa.” Nhưng ở đây không phải là ăn miếng trả miếng như vậy, mà là để cho sự vật theo cách của chính chúng : “Bất cứ cái gì xảy ra, tôi sẽ buông bỏ sự bám giữ lại này.” Nó rất đơn giản. Nó cực kỳ đơn giản và thực tiễn. Đó đích xác là sự tạo ra hay tích tập công đức.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Chúng ta không thể tích tập công đức nếu chúng ta có một cảm thức kiêu hãnh và ngạo mạn đàn ông rằng chúng ta đã có đủ chân lý và đức hạnh tích tập được công đức và bây giờ chúng ta sắp gom góp thêm nữa. Người tích tập công đức phải khiêm hạ và sẵn sàng cho đi hơn là sẵn sàng gom góp. Một người càng sẵn sàng cho đi thì sự tích tập công đức càng hiệu quả. Đó là tại sao có ba châm ngôn phụ hay ba câu nhắc nhở này. Chúng ta có thể thực sự gọi nó là những thần chú, như thế thì tốt hơn. Bản thân những châm ngôn là những nhắc nhở, thế thì những thần chú này là những nhắc nhở cho những nhắc nhở.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Khi chúng ta nói về công đức, chúng ta không nói về sự gom góp cái gì cho bản ngã các bạn mà về sự vặn ngược căn bản làm thế nào trừng trị bản ngã của bạn. Cái lý là bạn luôn luôn muốn sung sướng, nhưng cái bạn có được luôn luôn là đau khổ. Tại sao điều ấy xảy ra ? Nó xảy ra vì chính hành động tìm kiếm sung sướng đã đem lại đau khổ. Bạn luôn luôn có một cư xử sai lầm và tệ hại – luôn luôn. Bạn có một cư xử tệ hại bởi vì bạn bắt đầu từ một chỗ sai lầm.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Điểm cốt yếu của sự thực hành hay áp dụng này là bạn cần hy sinh cái gì đó hơn là chỉ tìm cầu sung sướng. Bạn phải bắt đầu ở chỗ đúng ngay từ bước đầu. Để làm thế, bạn phải tránh khỏi những hành động xấu xa và trau dồi những hành động đức hạnh. Để làm thế, bạn phải triệt hạ tất cả hy vọng và sợ hãi khiến cho bạn không hy vọng có được cái gì từ sự thực hành của bạn và bạn không sợ hãi gì những kết quả xấu.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Bất cứ cái gì xảy ra, hãy để nó xảy ra – bạn không trông mong gì về sung sướng hay đau khổ. Như những khấn nguyện đi cùng với sự thực hành đặc biệt này nói : “Nếu tốt hơn cho tôi là chết, hãy để cho tôi chết ; nếu tốt hơn cho tôi là còn sống, hãy để cho tôi sống. Nếu tốt hơn cho tôi là sung sướng, hãy để cho tôi có sung sướng ; nếu tốt hơn cho tôi là đau khổ, hãy để cho tôi có đau khổ.” Đây là cách tiếp cận rất trực tiếp, như lao xuống một hồ bơi lạnh cóng giữa mùa đông. Nếu đó là điều tốt nhất cho thể chất của bạn, hãy tiến lên và làm đi. Nó là việc có một nối kết trực tiếp với thực tại, rất đơn giản, không có một kế hoạch nào. Đặc biệt, nếu có một tham muốn hay sợ hãi nào, bạn hành động theo chiều ngược lại : bạn nhảy vào sợ hãi của bạn và bạn tránh khỏi tham muốn của bạn. Nó cũng y như sự tiếp cận nhận lấy đau khổ của người khác và cho họ hạnh phúc của bạn. Bạn không ngạc nhiên nữa khi chúng ta có một cách thức lạ lùng để đối xử với toàn bộ sự việc – nhưng nó luôn luôn hiệu quả. Chúng ta có thể nói nó hiệu quả một trăm phần trăm, còn khoảng hai trăm phần trăm, tôi không dám chắc.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Buông bỏ hạnh xấu</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Cái thứ hai của bốn thực hành là buông bỏ những hạnh xấu hay những ngu ngốc loạn thần của bạn. Như một kết quả của tích tập công đức, bởi vì bạn đã học làm tiêu tan hy vọng và sợ hãi, bạn đã phát triển một cảm thức an hòa và minh mẫn. Đã làm như thế, ý niệm căn bản của việc buông bỏ những hạnh xấu là có tính cách tâm lý : bạn nhìn lại và bạn nói, “Trời ơi ! Tôi đã quá ngu ngốc, thậm chí tôi cũng không hiểu được nó !” Một thái độ như vậy phát triển bởi vì bạn ít ra đã đạt đến một mức độ tinh vi nào đó. Khi nhìn trở lại, bạn bắt đầu thấy bạn đã rối rắm lộn xộn như thế nào. Lý do bạn không ghi nhận nó trước kia là do loại ngu dốt nào đó. Thế nên điểm cốt yếu là nhìn lại và hiểu rằng bạn đã làm và sẽ không làm trở lại cùng lỗi lầm ấy nữa. Tôi nghĩ điều ấy rất thẳng tắt.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Chúng ta đã dịch danh từ dikpa của Tây Tạng thành “những hành động xấu” hay “những ngu ngốc loạn thần” thay vì “tội lỗi”.(4) Từ “tội lỗi” có đủ loại hàm ý. Dikpa nghĩa đen là tội lỗi nhưng không phải theo truyền thống Thiên Chúa giáo hay Do Thái giáo. “Những ngu ngốc loạn thần” có những nội dung tâm lý hơn là thuần túy đạo đức. Khi sự loạn thần bắt đầu khởi lên, bạn bắt đầu đi theo tiến trình này và bắt đầu làm điều quái dị. Nó có vẻ kỳ dị và khác thường, nhưng nó thoát thai từ sự lông bông theo quan điểm này. Thế nên loạn thần là xương sống và sự trôi dạt lông bông là những hoạt động.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Bản thân sự ngu ngốc có thể kết thúc thành mọi loại tội ác và hủy diệt. Điều chúng ta đang bàn là cái nguyên lý căn bản của sự loạn thần này nó gây ra mọi loại hoạt động trôi dạt lông bông. Chúng ta đang sám hối điều đó. Chúng ta không nói đến sự sám hối như đi đến một vị thầy tu trong một phòng nhỏ và nói, “Thưa Cha, con đã làm một việc kinh khủng vào hôm qua, con nên làm gì bây giờ ?” Và vị tu sĩ nói, “Hãy nói điều ấy hai mươi lần và chúng tôi có thể để bạn ra đi.” Rồi bạn có thể trở lại đây lần tới, nói điều tương tự và vị ấy có thể nói, “Bạn đã dở tệ trong quá khứ, thế nên lần này bạn nói nó năm mươi lần...” Nhưng trong trường hợp này, nó là một tình cảnh cá nhân hơn. Trong cách sám hối Phật giáo, không có chỗ nào đặc biệt để bạn vào thú tội cho những hành động xấu hay những ngu ngốc loạn thần của bạn. Có một cách với bốn bước để làm toàn bộ sự việc, nó không phải là thú tội mà đúng hơn là cất bỏ tội lỗi hay những ngu ngốc loạn thần.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Bước thứ nhất</b><b> là mệt mỏi chán ngán với chứng loạn thần của chính mình. </b><span style="font-weight: 400;">Đây là việc quan trọng đầu tiên. Nếu bạn không nhàm chán việc lập đi lập lại cùng sự việc, luôn luôn như thế, nếu bạn thích thú phát triển nó, chắc chắn bạn không bao giờ có cơ may để làm gì với nó. Nhưng một khi bạn bắt đầu mệt mỏi, chán ngán nó, bạn nói, “Tôi không nên làm điều đó” hay “Giờ đây tôi sắp tiến hành trở lại”, hay “Tôi nên biết rõ hơn”, hay “Tôi không cảm thấy tốt lắm”. Đấy là những loại ghi nhận, lưu ý của bạn, đặc biệt khi bạn thức dậy vào buổi sáng với một thành quả nặng nề. Tốt, đó là dấu hiệu bạn có thể thực sự sám hối những ngu ngốc loạn thần của bạn. Bạn hồi tưởng lại và nói điều bạn đã làm hồi hôm hay hôm qua hay điều bạn đã làm trước đó. Mọi thứ ấy đều rất xấu hổ, thật kinh khủng. Bạn cảm thấy không muốn ra khỏi giường bạn. Bạn không muốn ra khỏi nhà hay đối mặt với thế giới.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Cái cảm giác đích thực của sự xấu hổ toàn diện này, bực dọc toàn diện này, nói cách thô thiển, cái cảm giác toàn bộ ruột gan bạn bị thối mục, là bước đầu tiên. Cái cảm giác ân hận này không thuần túy là một ân hận xã hội – nó là một ân hận cá nhân. Và cảm giác hổ thẹn ấy bắt đầu thấm qua từ tủy đến xương và ra tận óc. Ánh sáng mặt trời qua cửa sổ cũng bắt đầu chế giễu chúng ta. Cách kiểu của sự việc này là như vậy. Đó là bước thứ nhất. Và sự biểu hiện của những cái đó được xem là một dẫn hướng rất tốt lành đến cái thứ hai.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Bước thứ hai</b><b> là tránh khỏi sự sai lầm ấy hay là hối hận</b><span style="font-weight: 400;"> “Từ bây giờ trở đi tôi không làm điều đó nữa. Tôi sẽ từ bỏ điều tôi đã làm.” Hối hận thường xảy ra trong chúng ta khi chúng ta bắt đầu cảm thấy rằng chúng ta đã làm một việc rắc rối trước kia : “Tôi có còn muốn làm điều đó nữa không ? Có thể nó là chuyện đùa, nhưng vẫn tốt hơn là không làm điều đó.” Khi chúng ta nghĩ càng nhiều về nó, có vẻ việc lập lại nó là một ý tưởng điên rồ. Thế nên có một cảm thức tránh khỏi nó, ngăn ngừa không làm nữa. Đây là bước thứ hai để sám hối hay cắt bỏ những hành động xấu hay những ngu ngốc loạn thần của chúng ta.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Bước thứ ba l</b><b>à quy y.</b><span style="font-weight: 400;"> Chúng ta nhận thức rằng đã làm những điều như vậy, chúng không đặc biệt tùy thuộc vào sự tha thứ của một cá nhân nào. Đây có vẻ là một khác biệt với truyền thống tôn giáo độc thần. Không ai có thể lau sạch sự loạn thần của bạn bằng cách nói, “Ta tha thứ cho con.” Hoàn toàn có thể người mà bạn tha thứ sẽ không tấn công bạn nữa, nhưng người ấy có thể sẽ giết một người khác. Từ quan điểm này, trừ phi toàn bộ sự ngu ngốc gây ra tội ác hoàn toàn chìm lặng, còn sự tha thứ chẳng giúp gì. Nó không chỉ không giúp ích, thậm chí nó còn có thể khuyến khích bạn phạm tội hơn nữa. Từ cách tiếp cận Phật giáo, sự kiện một người đã xí xóa cho bạn những ngu ngốc loạn thần của bạn, đã có một tương giao tốt với bạn, hiểu và tha thứ cho bạn sẽ gây cảm hứng để bạn mắc thêm vào tội lỗi. Thế nên trong trường hợp này, tha thứ có nghĩa là người ta phải tự chấm dứt hoàn toàn. Người phạm tội phải dừng lại hoàn toàn hơn là tội lỗi được tha thứ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Riêng chỉ những hành động không hoàn toàn là chuyện lớn lao ; những tác nhân căn bản khiến một người phạm vào một tội mới là quan trọng hơn. Người ta đã bắt đầu hiểu ra điều này, ngay cả trong thế giới hiện đại. Chúng ta bắt đầu nhận thức rằng chúng ta phải cải hóa những người trong tù ngục và cho họ những huấn luyện thêm nữa để họ không trở lại những ngu ngốc gây ra tội ác của họ. Thường thường họ chỉ được cho ăn ở, và khi bản án kết thúc họ có thể có vui thú bởi vì đã thi hành xong án, họ được tha thứ, và mọi sự đều tốt đẹp. Nếu họ lại đói, không tiền, không thức ăn, chỗ ở, họ có thể làm bậy trở lại. Thế nên ý tưởng cải tạo thì rất dối gạt. Theo lịch sử, những người Phật giáo không bao giờ có nhà tù, ngay cả với hoàng đế A Dục. Ngài là người đầu tiên bãi bỏ tù ngục.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Ý tưởng quy y là hoàn toàn quy phục. Hoàn toàn quy phục đặt nền trên ý niệm rằng bạn phải từ bỏ người phạm tội hơn là tội lỗi được tha thứ. Đó là ý tưởng quy y Phật như là gương mẫu, Pháp như là con đường và Tăng như là người đồng hành – từ bỏ chính mình, từ bỏ sự chấp chặt của mình.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Bước thứ tư</b><b> là hoàn thiện hơn tiến trình quy phục này</b><span style="font-weight: 400;">. Tới điểm này, một người là hoàn toàn quy phục, dâng hiến, và mở rỗng rang toàn diện. Một người cần thực sự dấn thân vào một sự cầu xin thoát khỏi hy vọng và sợ hãi. Điều này rất quan trọng. “Nếu hy vọng là rất đáng mong cầu, mong cầu rằng tôi không quá hy vọng. Nếu sợ hãi là rất đáng sợ hãi, mong rằng tôi không quá sợ hãi.” Siêu vượt khỏi cả hy vọng và sợ hãi, bạn bắt đầu phát triển một cảm thức tự tin rằng bạn có thể đi xuyên qua toàn bộ sự việc. Đó là năng lực của hoạt động để cắt bỏ những hành động xấu của mình.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Thế nên bước thứ nhất là một cảm thức ghê tởm với việc bạn đã làm. Bước thứ hai là kiềm chế, tránh khỏi nó. Bước thứ ba, khi hiểu thế rồi, bạn bắt đầu quy y Phật, Pháp, Tăng – dâng cúng cơn loạn thần của bạn. Đã dâng cúng sự loạn thần hay là quy y thật sự, bạn bắt đầu tự cam kết làm một người đi trên đường đạo hơn là một công việc nào hay người kiếm tiền trên con đường. Tất cả những tiến trình này liên kết với nhau. Và cuối cùng, không có hy vọng và sợ hãi nào : “Nếu là hy vọng, hãy để cho hy vọng của chúng ta tồn tại ; nếu là sợ hãi, nguyện sự sợ hãi của chúng ta cũng tồn tại.” Đó là bước thứ tư.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Cúng dường cho những Došn</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Mục ba này theo truyền thống gọi là “cho các hồn ma ăn uống”. Nó ám chỉ những hồn ma gây ra bệnh tật, bất hạnh hay thứ gì đại loại, gọi là došn trong tiếng Tây Tạng. Ý tưởng là nói với họ : “Tôi cảm thấy rất biết ơn các người đã gây hại cho tôi trong quá khứ, và tôi muốn mời các người trở lại hoài để làm mãi chuyện đấy cho tôi. Tôi rất biết ơn các bạn đã đánh thức tôi dậy từ giấc ngủ của tôi, từ sự lười biếng của tôi. Ít ra khi tôi bị cảm cúm, tôi cảm thấy khác nhiều với sự uể oải và ngu si bình thường của tôi, sự trầm mình bình thường trong lạc thú của tôi.” Bạn yêu cầu họ đánh thức bạn dậy càng nhiều càng tốt. Bất kỳ khi nào những tình huống khó khăn xảy đến, bạn bắt đầu cảm thấy biết ơn. Tới điểm này bạn nhìn mọi thứ gì đánh thức bạn dậy đều là tốt. Bạn nhìn cái gì đem lại cho bạn cơ hội cho sự chánh niệm hay tỉnh giác, cái gì đụng chạm đến bạn, là tốt, hơn là luôn luôn cố gắng tránh mọi vấn đề.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Theo truyền thống, người ta cúng cho những ma quỷ thức ăn, hay torma. Torma tiếng Tây Tạng nghĩa là “cúng bánh”. Nếu bạn đã xem một lễ Tây Tạng, bạn có thể thấy những cái bánh nhỏ ngộ nghĩnh làm bằng bơ và bột. Chúng gọi là torma. Chúng tượng trưng ý tưởng quà tặng hay đồng xu. Một quan niệm tương tự ở Tây phương là bánh sinh nhật, nó được trình bày theo một kiểu nhất định, được trang trí nghệ thuật. Thế nên chúng ta cho những tặng phẩm tới những người gây hại chúng ta, nghĩa đen là những người tạo ra một ảnh hưởng xấu lên chúng ta.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Sự thực hành thứ nhất, sự sám hối những tội lỗi, chỉ là sự chán ngán tự nhiên cơn loạn thần liên tục của mình. Sự loạn thần của mình không đặc biệt là một sự kiện bước ngoặt, nó chỉ là một điều tự nhiên xuất hiện, không phải là một cuộc tấn công lớn. Nhưng một došn là một cuộc tấn công lớn hay một tình huống động đất thình lình làm cho bạn suy nghĩ gấp đôi. Một bất ngờ đụng đến bạn và những sự việc thình lình bắt đầu xảy ra cho bạn. Thế nên cái gì đáng kể xảy ra. Cái thứ nhất theo cách nào đó là một cái bướu của lạc đà hơn là một vách đứng. Nó chỉ đơn giản là những gập ghềnh, những đau khổ. Áp dụng thứ hai nói về chán ngán mệt mỏi với những vấn đề riêng của bạn. Bạn có một cảm giác về sự loạn thần của bạn diễn tiến trong mọi lúc. Nó giống như người đang đau đầu : cơn đau xảy ra trở đi trở lại. Bạn mệt mỏi với nó. Bạn mệt mỏi phải làm cùng những việc như nhau trở đi trở lại. Sự thực hành hay áp dụng thứ ba nói rằng chúng ta cần đem torma cho những người hại chúng ta, những došn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Došn là rất bất ngờ, rất trực tiếp. Mọi sự đang bình thản và thình lình một cuộc tấn công xảy ra : bà nội bạn tước quyền thừa kế của bạn, hay có một thay đổi vận may. Došn thường thường tấn công thình lình ; họ chi phối bạn một cách tức thời. “Khống chế” thật sự là từ mật thiết nhất của chữ došn. Họ có nghĩa tương đương với sự khống chế, chiếm hữu vì họ tấn công bạn thình lình và bất ngờ. Thình lình bạn rơi vào một tâm trạng phiền muộn tồi tệ dù mọi sự vẫn đang ngon lành.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Đề tài này thật là một chủ đề rất rắc rối. Chúng ta không chỉ nói về việc cố gắng nuôi dưỡng kẻ làm chúng ta hoảng sợ, những nhân vật thần tiên chống lại chúng ta : “Chúng ta hãy cho họ vài cái bánh nhỏ này và họ sẽ ra đi. Nó liên quan với toàn thể ý niệm Tây Tạng về došn, cái này có từ truyền thống Bošn(5) nhưng cũng có vẻ áp dụng được cho truyền thống Phật giáo. Danh từ došn nghĩa là một cảm thức hay kinh nghiệm về một cái gì hiện hữu chung quanh chúng ta thình lình làm cho chúng ta sợ hãi một cách vô lý, tức giận nóng nảy một cách vô lý, nổi dục và đam mê một cách vô lý hay đồi bại một cách vô lý. Những tình huống loại đó xảy ra cho chúng ta suốt đời. Có một loại cúm hay sốt xảy đến với chúng ta suốt đời, nó khống chế, chiếm hữu chúng ta. Chúng ta kinh hãi mà không có lý do gì. Chúng ta tức giận và bồn chồn không có lý do. Chúng ta dâm đãng không có lý do. Chúng ta thình lình kiêu ngạo không có lý do. Nó là một loại tấn công tâm thần, được gọi là došn. Nếu chúng ta tiếp cận điều đó từ một quan điểm bên ngoài, thì quả có một số hiện tượng khiến chúng ta làm thế. Mở rộng lý luận này, chúng ta có thể nói rằng có những ma quỷ hiện hữu bên ngoài chúng ta : “Con ma Washington đánh vào chúng ta, khiến chúng ta chạy đua vào ghế tổng thống”, hay bất cứ thứ gì đại loại.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Cảm giác về một thứ loạn thần ẩn nấp luôn luôn chờ cơ hội vọt ra gọi là došn. Nó xảy ra cho chúng ta mọi lúc. Thình lình chúng ta bật khóc, tuyệt đối chẳng vì lý do gì. Chúng ta la khóc và la khóc và suy sụp hoàn toàn. Và tới một lúc nào chúng ta muốn tiêu diệt toàn bộ thế giới và đá tung mọi người ra ngoài. Chúng ta muốn hủy hoại căn nhà của chúng ta. Nếu chúng ta có vợ hay con, chúng ta có thể làm đo ván họ. Chúng ta đến những cực đoan, dĩ nhiên. Và đôi khi, došn không đi cùng với chuyện đó.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Những došn giống như một loại cúm xảy ra cho chúng ta và thường không báo trước. Nó đến với chúng ta mọi lúc, đôi khi yếu đôi khi mạnh. Ý tưởng là hiểu và nhận thức rằng những sự việc như vậy xảy ra trong chúng ta, tiến trình loạn thần bắt đầu bộc phát trong chúng ta. Chúng ta có thể cám ơn vì điều đó. Chúng ta có thể nói điều ấy xảy ra là rất tuyệt : “Thật tuyệt khi bạn giật lại món nợ mà tôi đã mắc với bạn, bạn tịch thu món nợ mà tôi đã mắc với bạn. Xin hãy trở lại và làm lại điều đó lần nữa và lần nữa. Xin hãy trở lại và làm lại như thế.” Chúng ta không nhìn toàn bộ sự việc như là một trò gian dối hay cách cư xử, rằng nếu chúng ta cho họ đủ, họ sẽ ra đi – họ phải trở lại nữa.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Và chúng ta nên mời họ trở lại, những thăng trầm của những cuộc tấn công thình lình của sự loạn thần. Nó hoàn toàn nguy hiểm : những bà vợ có thể sợ vì bị tối sầm trở đi trở lại, những ông chồng có thể sợ vì không thể vào nhà họ hay có được một bữa ăn tối ngon lành. Nhưng vẫn quan trọng là mời họ trở đi trở lại, để thực hiện những khả năng của họ. Chúng ta không tìm cách thoát khỏi họ. Chúng ta cần ghi nhớ và cám ơn điều đó đã xảy ra. Thường thường một sự bộc phát như vậy trùng hợp với một cơn yếu đuối về thể chất, như thể chúng ta sắp bị cảm cúm hay cảm lạnh.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Đôi khi bạn không cẩn thận. Bạn không ăn thức ăn tốt và bạn ra ngoài không áo choàng và bạn cảm lạnh. Hay bạn không để ý bước chân và bạn trượt làm bể cái dĩa hay bạn gãy xương sườn. Khi nào có một chỗ hở nhỏ, các došn có thể chui vào, theo cách chúng ta bị cảm lạnh. Sự việc luôn luôn xảy ra theo cách đó. Bạn có thể có một sự kiểm soát trọn vẹn toàn bộ sự việc, nhưng mặt khác, những vấn nạn cũng có sự kiểm soát trọn vẹn, điều đó gây ra sự mất chánh niệm. Thế nên một số došn tấn công bạn. Ý tưởng là nếu bạn hoàn toàn làm việc với chánh niệm tỉnh giác hai mươi bốn giờ một ngày thì bạn sẽ không có những došn, bạn không có cảm cúm, bạn không mắc cảm lạnh. Nhưng một khi bạn không ở mức độ này, bạn có mọi điều xảy ra. Bạn phải đối mặt với sự kiện này. Có thể nói rằng ở mức độ chánh niệm tỉnh giác, những vấn đề như vậy tuyệt đối không có. Đó là một quảng cáo cho chánh niệm tỉnh giác.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Bạn chào mời những tấn công như vậy khi nào bạn mất chánh niệm. Chúng là những nhắc nhở và bạn biết ơn bởi vì chúng nói cho bạn biết bạn đang không chánh niệm. Chúng luôn luôn được chào đón : “Chớ đi, xin hãy trở lại.” Nhưng đồng thời bạn tiếp tục với chánh niệm của bạn. Cũng như khi bạn sống với vị thầy của bạn. Bạn không tìm cách tránh vị thầy. Nếu bạn đang tốt đẹp, bạn luôn luôn có một loại điểm quy chiếu với vị thầy. Nhưng tới lúc nào vị thầy có thể hét lên với bạn, “A !” và bạn vẫn phải làm việc với tiếng hét đó. Bạn đón chào những tấn công đó bởi vì sự có mặt của chúng có nghĩa là có cái gì đến với bạn trong ý hướng của bạn, cái gì đang diễn tiến thuận lợi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Thường thường điều xảy ra với chúng ta là chúng ta có một thời khóa biểu và mọi sự diễn biến bình thản và lý tưởng, mọi sự đều tốt và không có vấn đề gì – và một ngày chúng ta thình lình bồn chồn, một ngày chúng ta quá xuống tinh thần. Mọi sự đều êm ả và bình thường và rồi có những gập ghềnh lên xuống này, những hoàn cảnh nhỏ làm “xẹp lốp” này trong đời chúng ta. Những lỗ rò nhỏ, những bộc phát nhỏ xảy ra mọi lúc. Ý tưởng là cho những lực lượng này thức ăn torma.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Nếu chúng ta làm điều đó một cách cụ thể, chắc chắn chúng ta luôn luôn có hứng khởi. Ý tưởng cúng torma là một cái gì tượng trưng trong trường hợp này. Tôi không nghĩ chúng ta có thể thoát khỏi những thăng trầm bằng cách cho họ một ít đồ cúng theo lối Tây Tạng. Điều ấy là gượng gạo. Tha thứ cho tôi, nhưng việc ấy là thực, quả vậy. Nó cần một thái độ hơn là chỉ làm vậy. Nếu chúng ta có một cảm giác thực sự về sự cúng cái gì nó đại diện cho đời sống chúng ta và bày nó ra như một biểu lộ hay chứng tỏ sự rỗng rang và cho đi của chúng ta, điều đó ô-kê. Nhưng điều đó chỉ có ở một mức độ cao hơn. Riêng người ta trong môi trường này không được huấn luyện quen với loại thế giới nghi lễ ấy, thế nên người ta có rất ít cảm giác về những việc như vậy. Những nghi lễ trở thành một mê tín hơn là một buổi lễ thiêng liêng. Điều này đã trở thành vấn đề. Số ít người đã kinh nghiệm điều gì thuộc bản chất này và nó trở thành có ý nghĩa. Nó nghĩa là chúng ta phải thực sự cam kết hơn là chỉ có ai rắc nước lên chúng ta, cố gắng làm chúng ta cảm thấy tốt đẹp và hạnh phúc. Chúng ta không kinh nghiệm sự sâu xa của nghi lễ đến mức độ mà chúng ta có thể thực sự bày ra những bánh cho các došn đến độ họ không còn tấn công chúng ta nữa. Để làm thế chúng ta cần sự thích hợp hơn nữa trong trạng thái của con người chúng ta cũng như một cảm thức về sự minh mẫn bao la.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Cúng dường cho những Hộ pháp</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Mục thứ tư là cầu xin các Hộ pháp, những vị bảo vệ giáo pháp, giúp đỡ bạn trong sự thực hành của bạn. Điều này không hoàn toàn giống như cầu nguyện vị thánh bổn mạng của bạn, xin ngài bảo đảm cho bạn vượt sông an toàn. Hãy để tôi cho bạn một ý niệm rất bình thường, căn bản về điều này. Bạn có guru gốc của bạn, bổn sư của bạn, ngài hướng dẫn bạn và ban phước cho bạn, để bạn có thể trở thành một đệ tử xứng đáng. Ở một mức độ thấp hơn, bạn có những vị bảo vệ giáo pháp, họ sẽ đẩy bạn trở lại vào trong kỷ luật của bạn nếu bạn đi lạc vào những vấn đề rắc rối nào. Một cách nào đó, họ giống như những người chăn cừu : nếu một con cừu định chạy đi, người chăn cừu hướng nó trở lại đàn. Bạn biết rằng nếu bạn đi chệch, những hộ pháp sẽ dạy bạn làm sao trở lại. Họ sẽ cho bạn mọi thứ thông điệp. Chẳng hạn, khi bạn đang ở giữa một cơn giận dữ và hiếu chiến ghê gớm và bạn trở nên một người hoàn toàn không tương hợp với Pháp, bạn có thể đóng sầm cửa lại và kẹt trong đó. Điều ấy dạy bạn cái gì đó. Nó là cái nguyên lý dồn ép bạn trở lại thế giới mà bạn thuộc về. Nếu bạn có ý định dù nhỏ nhất bước ra khỏi thế giới của Pháp, những hộ pháp sẽ ngăn bạn trở lại, hú bạn trở lại với thế giới đó. Đây là ý nghĩa cầu xin chư hộ pháp để giúp đỡ bạn trong thực hành của bạn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Các hộ pháp đại diện cho tánh giác căn bản của chúng ta. Tánh giác ấy không chỉ được chúng ta trầm vào trong thiền định mà còn hiện hành hay chăm sóc cho chúng ta sau thiền định. Đó là lý do tại sao theo truyền thống, chúng ta có sự tụng ca vào cuối ngày, khi đến giờ đi ngủ hay ăn tối và khi đến giờ thức dậy buổi sáng. Ý tưởng là từ sáng đến tối, cuộc đời chúng ta được điều phục hay bảo đảm thuần túy bằng thực hành và học hỏi suốt mọi lúc. Thế nên cuộc đời chúng ta thì thiêng liêng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Cuối ngày, hoàn toàn có khả năng chúng ta có thể bị gián đoạn với hoạt động thiêng liêng và hoạt động thiền định. Vào lúc đó, hoàn toàn có thể mọi loại loạn thần quá mức tấn công chúng ta. Thế nên đó là thời gian nguy hiểm nhất. Bóng tối liên hệ với quỷ ma trong một nghĩa nào đó, không phải như quan niệm Satan của Thiên Chúa giáo, mà quỷ ma như là một loại loạn thần ẩn nấp nó có thể được thả lỏng và bởi thế có thể gây ra những chướng ngại cho chứng ngộ. Hơn nữa, sự thực hành thiền định của chúng ta có thể buông lơi – thế nên để không tạo ra một sự gián đoạn hoàn toàn với thực hành ngồi thiền hay kỷ luật, để tiếp tục, chúng ta cầu xin những hộ pháp này làm việc với chúng ta. Họ không khác gì hơn chúng ta. Họ là sự biểu lộ của trí thông minh hay của tâm thức chúng ta, nó thường trực hiện diện. Và công việc đặc biệt của họ là phá hủy mọi thứ bạo động hay mê lầm xảy ra trong chúng ta.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Thường thường mê lầm liên hệ nhiều với hiếu chiến, sân giận. Nó là phi pháp. Pháp không có một ý nghĩa hiếu chiến ; nó chỉ đơn thuần là chân lý. Nhưng chân lý có thể bị lệch hướng hay bị thách thức hay xác định lại bởi đủ loại ý niệm vọng tưởng. Chân lý có thể bị cắt thành từng mảnh bởi sự hiếu chiến cá nhân của mình. Cũng có khả năng rằng sự hiếu chiến cá nhân của chúng ta không được xem là một hiếu chiến dơ bẩn mà là một hiếu chiến rất lễ phép, thoa một lớp mật và sữa. Hiếu chiến như vậy được biết như là một trò ma mãnh của bản ngã, và nó cần được cắt tiệt.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Theo sự áp dụng đặc biệt này, rất cần thiết làm việc với loại năng lực ấy. Để làm thế chúng ta đã phát triển đủ loại tụng tán ở Tây phương cũng như ở Tây Tạng. Chúng ta có một số lượng lớn sadhana về nhiều mahakala mà công việc của các ngài là cắt đoạn sự nói tầm phào lầm bầm của tiềm thức khát máu, nó không cho phép bất kỳ cảm thức nào về sự rỗng rang và đơn giản, bình an hay dịu dàng. Ý tưởng là liên hệ với tính dịu dàng ở điểm này. Và để đưa sự dịu dàng vào hiệu lực, có thể nói như vậy, chúng ta phải cắt tiệt sự hiếu chiến cùng lúc. Khác đi, sẽ không có sự dịu dàng. Những bài tán tụng truyền thống tượng trưng cho ý tưởng rằng kẻ nào đã xâm phạm sự dịu dàng phải được cắt đứt bằng chính sự dịu dàng. Khi sự dịu dàng trở nên quá gay gắt, nó có thể trở thành rất mãnh liệt và nó cắt đứt ngay. Bằng cách cắt đứt, nó tạo ra thêm sự dịu dàng. Ấy cũng giống như khi một bác sĩ nói rằng đây không phải là cái sắp làm bạn bị thương, nó chỉ là một mũi chích nhỏ. Một phát chích nhỏ và bạn được chữa lành. Đó là loại ý tưởng như vậy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Một hiểu thêm về những mahakala hay những hộ pháp chúng ta mời đón liên hệ với sự trình bày những giáo lý và làm sao nó có thể được xử lý trong tâm thức của một cá nhân. Đó là một trong những quan tâm lớn nhất của chúng ta – hay ít nhất là sự quan tâm lớn nhất của tôi. Nếu giáo lý không được trình bày thích hợp hay trình bày sai hay theo một kiểu nhát gan nào đó – nếu giáo lý chân thật không được trình bày, chúng ta có thể bị đánh gục vì nó. Thế nên chúng ta cầu xin những hộ pháp ban cho chúng ta sự giúp đỡ và hồi chuyển qua những giáo lý, qua sự phá sản, qua những bất hạnh có tổ chức, qua được thành tỷ phú hay nói chung qua công việc. Nó gồm mọi sự. Chúng ta đang có ở đây một số cơ may. Chúng ta không có cơ may vật chất nhiều bằng có cơ may tâm linh. Đấy có vẻ là điểm căn bản của chuyện chúng ta đang làm. Và cúng dường đồ cúng đến những hộ pháp là điều chúng ta đã nói để phù hợp với sự bình giảng này của Jamgošn Kongtrušl.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Bất cứ điều gì bạn gặp không ngờ, </b></p>
<p style="text-align: justify;"><b>hãy nối kết nó với thiền định.</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Có ba bộ châm ngôn về cách làm sao để đem mọi chuyện xảy ra hàng ngày vào sự thực hành của bạn trên con đường. Bộ thứ nhất liên hệ với Bồ đề tâm tương đối và gồm những châm ngôn “Hướng mọi trách móc về mình” và “Hãy biết ơn mọi người”. Bộ thứ hai liên hệ với Bồ đề tâm tuyệt đối và bao gồm châm ngôn “Thấy vọng tưởng tức là bốn thân / Là sự bảo vệ vô thượng của Tánh Không.” Bộ thứ ba là những hoạt động chuyên biệt về sự đi theo con đường. Châm ngôn đứng đầu của bộ thứ ba này là “Bốn thực hành là cái tốt nhất của những phương pháp.” Và đã bàn luận ba phạm trù này, có một kết thúc, đó là châm ngôn này “Bất cứ điều gì bạn gặp không ngờ, hãy nối kết nó với thiền định.” Nó không nhất thiết là cái kém nhất, nhưng là cái chót nhất. Đó là châm ngôn chót của điểm thứ ba về tu tâm, nó liên hệ với sự đem kinh nghiệm của bạn vào con đường một cách thích đáng, và nó thực sự là một điều rất hứng thú.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Trong châm ngôn này, chữ nối kết cho cảm giác ghép bánh mì với bơ. Bạn ghép hay nối kết những hoàn cảnh, tình huống với thiền định, hay với shamatha – vipashyana. Ý tưởng là bất cứ cái gì xảy đến không phải là một đe dọa thình lình hay một khuyến khích hay một thứ nhảm nhí nào. Thay vì thế, nó chỉ đơn giản đồng hành cùng với kỷ luật của mình, sự tỉnh giác của lòng bi của mình. Nếu ai đó đánh bạn vào mặt, tốt lắm. Hay ai đó định đánh cắp chai Coca của bạn, cũng tốt lắm. Điều này là cái gì có vẻ chất phác ngây thơ, nhưng đồng thời nó rất mạnh mẽ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Nói chung thính giả Tây phương có một vấn đề rắc rối với loại sự việc này. Nó nghe như thương yêu – và – vô tư, theo kiểu đạo đức của các híp-pi “Mọi sự đều ô-kê. Mỗi người là tài sản của mỗi người, mỗi vật là tài sản của mỗi người. Bạn có thể chia sẻ bất cứ điều gì với bất cứ ai. Chớ để cho bản ngã nắm lấy gì cả.” Nhưng đây là cái gì hơn thế. Nó không phải là thương yêu – và – vô tư. Nó đơn giản là rỗng rang và chính xác, đồng thời biết rõ lãnh địa của bạn. Bạn đang liên hệ với sự loạn thần của riêng bạn hơn là mở rộng gieo rắc sự loạn thần ấy đến những người khác.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">“Bất cứ điều gì bạn gặp” có thể hoặc là một tình huống sung sướng hay đau khổ – nhưng nó luôn luôn đến trong hình thức một bất ngờ. Bạn nghĩ rằng bạn đã ổn định những công việc của bạn một cách thích đáng : bạn có một căn phòng nhỏ và bạn yên ổn ở thành phố New York ; những bạn bè bao quanh, và mọi sự đều ô-kê ; công việc đều tốt. Thình lình, không từ đâu cả, bạn nhận ra rằng bạn cạn tiền ! Hay bạn trai hay bạn gái của bạn bỏ bạn. Hay sàn nhà bị sập. Ngay những tình huống đơn giản có thể đến hoàn toàn như một bất ngờ : bạn đang giữa sự bình an, thực hành an định, mọi sự đều tốt – và rồi có ai nói, “Mẹ mày !” Một lời nhục mạ không từ đâu. Mặt khác, có thể người nào đó nói, “Tôi nghĩ anh thật là một người kỳ quái”, hay bạn bất ngờ thừa kế một triệu đô la ngay khi bạn đã dựng lại căn nhà bị sập. Sự bất ngờ có thể đến theo cả hai cách.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">“Bất cứ điều gì bạn gặp” ám chỉ mọi sự cố bất ngờ như thế. Đấy là tại sao châm ngôn nói rằng bất cứ điều gì bạn gặp, tình huống nào bạn vượt qua, cần được nối kết ngay với thiền định. Bất cứ cái gì làm rung động bạn cần được nhập thân vào con đường không trì hỗn, ngay tức khắc. Bằng sự thực hành shamatha – vipashyana, những cái có vẻ chướng ngại có thể được điều hợp ngay tại chỗ nhờ tia lửa thình lình của tỉnh giác. Ý tưởng là không phản ứng ngay với những tình huống khổ hay sướng. Thay vào đó, một lần nữa, người ta cần suy nghĩ về sự trao đổi của cho và nhận, hay kỷ luật tonglen. Nếu bạn thừa hưởng một triệu đô la, bạn cho nó đi, nói rằng, “Cái này không dành cho tôi. Nó thuộc về tất cả chúng sanh.” Nếu bạn bị bồi thường một triệu đô la, bạn nói, “Tôi chịu trách nhiệm, và bất cứ cái gì tốt đẹp sinh ra từ việc này thì thuộc về tất cả chúng sanh.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Rõ ràng, có thể có vấn đề khi bạn mới nghe tin xấu hay tốt. Vào lúc đó bạn thốt lên, “A a !” (Vidhyadhara há hốc mồm). Cái a a ! này là một loại Bồ đề tâm tối hậu. Nhưng sau đó, bạn cần trau dồi Bồ đề tâm tương đối để làm cho toàn bộ sự việc thành thực tiễn. Bởi thế, việc bạn thực hành cho và nhận là cần thiết. Điểm quan trọng là khi nhận, bạn nhận cái xấu nhất ; và khi cho, bạn cho cái tốt nhất.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Khi bạn bắt đầu ổn định với loại thực hành này, với cấp độ đứng đắn và tốt đẹp này, bạn bắt đầu cảm thấy rất thoải mái và thư thả trong thế giới của bạn. Nó thực sự xua tan hoàn toàn nỗi lo âu của bạn, vì bạn không giả bộ chút nào. Bạn có một cảm thức chung rằng bạn không phải phòng thủ và bạn không phải tấn công ai. Có sự điều hợp nhiều bên trong bạn. Và từ đó sanh ra một loại năng lực : điều bạn nói bắt đầu có ý nghĩa thực sự với người khác. Toàn bộ sự việc vận hành rất kỳ diệu. Không cần phải trở thành người hy sinh tử đạo. Nó vận hành rất ngoạn mục.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Đến đây chấm dứt sự bàn luận của chúng ta về kỷ luật đem bất kỳ cái gì xảy ra trong đời sống chúng ta vào con đường, nó liên kết với nhẫn nhục và bất bạo động.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><b>Chošgyam Trungpa</b></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Bản Văn Bảy Điểm Tu Tâm của phái Kadam</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Nguyên tác: Training the Mind and Cultivating Loving-Kindness </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Nhà xuất bản Shambhala, 1993</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Việt dịch: Trùng Hưng - Nhà xuất bản Thiện Tri Thức, 2001</span></p>
<p style="text-align: justify;" align="center">
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/truyen-thua-khac/su-chuyen-hoa-nhung-hoan-canh-xau-thanh-con-duong-cua-giac-ngo/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nghiệp Và Điện thoại thông minh: Quan điểm Phật Giáo về việc sử dụng kỹ thuật như thế nào?</title>
		<link>https://kimcuongthua.org/tin-tuc/6648/</link>
		<comments>https://kimcuongthua.org/tin-tuc/6648/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 01 Apr 2016 10:26:33 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Vajrayana Vietnam]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Shambhala]]></category>
		<category><![CDATA[Tin tức]]></category>
		<category><![CDATA[Tin tức mới]]></category>
		<category><![CDATA[Truyền Thống]]></category>
		<category><![CDATA[Đạo sư Shambhala]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kimcuongthua.org/?p=6648</guid>
		<description><![CDATA[By Sakyong Mipham Rinpoche Tâm con người tạo ra các ý nghĩ bất-tận, không ngừng nghỉ, thế nên, tâm rõ ràng là có tiềm năng vô-tận để tạo ra các sản-phẩm mới. Giống như là ý nghĩ của chúng ta, ý nghĩ không nhất thiết là có ích-lợi, hoặc là giúp-đỡ chúng ta. Trong quá khứ, những phát-minh về kỹ-thuật&#160;<a href="https://kimcuongthua.org/tin-tuc/6648/" class="read-more">Continue Reading</a>]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;">By Sakyong Mipham Rinpoche</p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Tâm con người tạo ra các ý nghĩ bất-tận, không ngừng nghỉ, thế nên, tâm rõ ràng là có tiềm năng vô-tận để tạo ra các sản-phẩm mới. Giống như là ý nghĩ của chúng ta, ý nghĩ không nhất thiết là có ích-lợi, hoặc là giúp-đỡ chúng ta. Trong quá khứ, những phát-minh về kỹ-thuật làm thay-đổi văn-hóa thí-dụ như điện thoại, và điện-lực đã mất một thời gian dài để sản xuất, cho nên các nền văn-hóa có nhiều thời gian hơn để hấp thụ, và suy-ngẫm về ảnh hưởng của các kỹ-thuật này. Ngày nay, đặc biệt là các phát-minh trong phương-tiện truyền-thông điện-tử, các giá-trị về văn-hóa mới, và đạo-đức mới đang được phát-triển và thử-thách, và các kỹ-thuật này vì thay-đổi quá nhanh chóng, nên làm cho chúng ta có ít thời gian để suy-ngẫm, và tiếp-thu ảnh-hưởng của các kỹ-thuật này.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Giống như nhiều thứ khác, kỹ-thuật có thể phục-vụ chúng ta tốt, hoặc là không tốt. Nếu chúng ta tiếp-cận kỹ-thuật với một tầm-nhìn, thì chúng ta có thể sử dụng kỹ-thuật một cách thiết-thực và hiệu-quả. Nếu chúng ta thiếu tầm-nhìn, kỹ thuật sẽ săn-bắt chúng ta, vì kỹ-thuật phát-hiện ra yếu-điểm của chúng ta, hoặc là sự thiếu quyết-tâm của chúng ta, thí-dụ như là tính hay đi lang-thang, hoặc là tính hay nói tầm-phào. Hoặc là kỹ-thuật làm chúng ta quên-lãng đi thời-điểm hiện-tại.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Bằng cách này, kỹ-thuật đã quyến-rũ chúng ta trong vài phút, rồi sau đó, quyến-rũ chúng ta trong vài giờ, trong vài ngày, trong vài tháng, hoặc là trong vài năm.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Chúng ta có thể nhận biết rằng kỹ-thuật đã phục-vụ chúng ta tốt-đẹp, nếu chúng ta cảm thấy kỹ-thuật làm thăng-hoa tâm hồn, làm gia-tăng sự hiểu-biết, hoặc là làm cho chúng ta hạnh-phúc. Đây là những dấu hiệu cho thấy sự gặp gỡ kỹ-thuật mang lại cho chúng ta đạo-đức. Tuy nhiên, nếu chúng ta cảm thấy buồn-tẻ, hoặc trở nên xa-rời thực-tế, thì rõ ràng là kỹ-thuật đã làm tê-liệt các giác-quan của chúng ta. Tâm trí chúng ta kém đi sự minh-mẫn, và cảm-xúc của chúng ta trở nên xa-cách. Lúc đó, chúng ta biết rằng chúng ta đã bị kỹ-thuật lạm-dụng, (thay vì chúng ta sử-dụng kỹ-thuật), bởi vì lúc này kỹ-thuật làm cạn-kiệt năng-lực của chúng ta. Kỹ-thuật có thể là người quản-lý về đạo-đức tuyệt vời, nhưng, kỹ-thuật cũng có thể tạo ra sự tiêu-cực. Thí-dụ như điện-thoại, hoặc là thư điện-tử (email) dễ dàng giúp cho chúng ta an-ủi, khuyên-giải, hoặc là chúc-mừng người khác. Tuy nhiên, vì chúng ta không cần phải đối-mặt với người phía bên kia, cho nên, chúng ta có thể nói hoặc làm những điều gì, mà bình-thường chúng ta không nói hoặc không làm. Như vậy, sự phiền-não của chúng ta sẽ gia-tăng lên gấp nhiều-lần (tăng theo lũy thừa), bởi vì sức-mạnh, và ảnh-hưởng của kỹ-thuật. Chúng ta cũng có khuynh-hướng che dấu đằng sau các phương-tiện điện-tử, bởi vì chúng ta sẽ bị liên-lạc theo lối này, ít hơn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Mặc dù kỹ-thuật đã nâng cao khả-năng liên-lạc, năm yếu-tố căn-bản về nghiệp hãy còn được mang ra áp-dụng: đưa ra ý-muốn (trong tư-tưởng), quyết-định hành-động (trong tư-tưởng), chuẩn-bị hành-động, thật-sự hành-động, và (khi làm xong) không-hối-tiếc. Chúng ta có thể quyết-định xin-lỗi, hoặc là trừng-phạt một người nào đó, và một khi chúng ta bấm nút "gửi thư đi", nghĩa là nghiệp đã bắt đầu làm-việc. Sau đó, nếu chúng ta ngồi hài-lòng với việc chúng ta làm, thì hành-động về nghiệp này đã hoàn-tất. Và, hành-động này của chúng ta sẽ có người biết được (chúng ta có thể không biết người này là ai, tuy nhiên, chúng ta biết rằng chúng ta sẽ phải nhận lấy hậu-quả của hành-động này trong tương lai, kết-quả tốt-đẹp hoặc xấu xa là tùy thuộc vào việc chúng ta làm.)</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Trong thời hiện-đại, thậm chí chúng ta cần thuyết phục người khác nhiều hơn về đạo-đức, và chúng ta cần quyết tâm hiểu biết chúng ta là ai, cùng với cách-thức chúng ta muốn phát-biểu như thế nào. Nói chung, cách tiếp-cận tốt nhất với kỹ-thuật là chúng ta phải để-ý đến phẩm-cách của chúng ta và mối quan tâm của chúng ta đối với những người khác.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Vì vậy, khi chúng ta sản xuất các chương-trình mới cho máy vi-tính xách-tay, và các ứng dụng cho điện-thoại thông-minh, tâm của chúng ta rõ-ràng cần phải có các nguyên tắc đạo-đức. Vấn đề chính-yếu là chúng ta phải trân-quý và không lạm-dụng tâm chúng ta. Nếu chúng ta vẫn còn giữ-gìn và lưu-ý ‎‎các nguyên tắc và các ưu tiên của chúng ta, giống như những gì chúng ta làm trong khi thiền định, chúng ta có thể sử-dụng kỹ-thuật để đánh thức phẩm-cách và kỷ-luật trong tâm chúng ta, thay vì để kỹ-thuật kiểm-soát cuộc sống của chúng ta.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Trên đây là một đoạn trích ra từ cuốn sách mới của Sakyong Mipham Rinpoche, 'Nguyên Tắc Của Vương Quốc Thần Thoại Shambhala' (Harmony, tháng 5 năm 2013).</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Source-Nguồn: http://www.huffingtonpost.com/sakyong-mipham-rinpoche/karma-and-smartphones-how-to-use-technology-from-a-buddhist-perspective_b_3365310.html</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Karma And Smartphones:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">How To Use Technology From A Buddhist Perspective</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Sakyong Mipham Rinpoche - Source-Nguồn: huffingtonpost.com</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Since the mind can endlessly produce thoughts, clearly it has the potential to endlessly produce new products. Like thoughts, they may not necessarily be helpful or beneficial. In the past, technological culture-changers like the telephone and electricity took a long time to produce and cultures had more time to absorb and contemplate their impact. Now, especially with electronic media, new cultural and ethical values are being developed and challenged, and things are changing so fast that we have little time to contemplate and absorb their impact.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Like many other things, technology can serve us well or not serve us well. If we approach it with vision, we can utilize it. If we lack vision, technology can prey on us, detecting our weakness or lack of resolve, such as discursiveness or desire for gossip. Or it distracts us from nowness.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">In this way, it seduces us for a few minutes, which become hours, days, months and years.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">We can tell if we have been served well by technology if we feel uplifted, informed or delighted by it. These are signs that the encounter was virtuous. However, if we feel dull or disconnected, then clearly that technology has numbed our senses. We are mentally less sharp and emotionally distant. We know we were used by the technology, as opposed to using it, because it has drained our energy. Technology can be a great expeditor of virtue, or it can create negativity. With the telephone or email, we can easily comfort, console or celebrate with others. At the same time, because we are not face-to-face, we might say or do things that we would not normally say or do. Thus, our negativity can become exponential due to the effect and power of technology. We may also tend to hide behind the electronic medium because we are less exposed.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Even though technology has advanced our ability to communicate, the five basic parameters of karma are still in place: raising the intention, deciding to do the action, preparing to do the action, doing the action and having no regret. We can decide to either apologize or to chastise an individual, and once the “send” button is pushed, the karma has been initiated. Afterward, if we sit there satisfied, it is a complete karmic act. That action does not go unnoticed.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">In the modern era we need to be even more convinced of virtue, having resolve in terms of who we are and how we want to manifest. Generally, the best approach with technology is to consider our dignity and concern for others.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400;">Thus, as we produce new programs for our laptops and applications for our smartphones, the principles of virtue must be clear in our minds. The point is to cherish the mind and not abuse it. If we remain mindful of our principles and priorities, just as we do in meditation, we can use technology to awaken our discipline and dignity, instead of letting it take over our lives.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><strong> Sakyong Mipham Rinpoche</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><em><span style="font-weight: 400;">Source-Nguồn: huffingtonpost.com</span></em></p>
<p style="text-align: justify;"><em><span style="font-weight: 400;">(Karma And Smartphones: How To Use Technology From A Buddhist Perspective</span></em></p>
<p style="text-align: justify;"><em><span style="font-weight: 400;">Sakyong Mipham Rinpoche)</span></em></p>
<p><em>The above is an excerpt from Sakyong Mipham Rinpoche’s new book, ‘The Shambhala Principle‘ (Harmony, May 2013).</em></p>
<p><em>Chuyển Ngữ: Nguyễn Văn Tiến</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://kimcuongthua.org/tin-tuc/6648/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
